[FanFiction] [KaiYuan] Chuyện kể trên giường [Oneshot | Edited Fic]

Chuyện kể trên giường

Tác giả: Hoa Tô Nha

Editor: Tử Lăng

Thể loại: đoản văn, ngọt, nhảm

 

Link gốc: http://huasuya.lofter.com/post/3d9efe_5ac6083

BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, CẢM PHIỀN KHÔNG MANG RA NGOÀI!

 

E/N: Tên fic hoàn toàn là lừa đảo 100%, không cần để ý nha các bạn…

 

006lqnetjw1f7z55hkgc9j30rs15ob29

 

Mỗi lần ngủ Vương Nguyên đều tự quấn bản thân kín mít, chỉ chừa lại một cái đầu nhỏ ở bên ngoài, vào mùa đông lạnh lẽo chỉ cần hé miệng là sẽ tạo ra một màn sương trắng lơ lửng trong không khí nhìn siêu đẹp.

 

Nhưng kì thật cậu càng thích đem đầu cũng nhét vào ổ chăn luôn cho ấm áp, chỉ là bị Vương Tuấn Khải lấy phương pháp đặc thù ngăn lại.

 

Mỗi sáng sớm, đồng hồ báo thức vừa vang lên tiếng đầu tiên Vương Tuấn Khải đã tỉnh, sau đó nghiêng người, lấy một tay đỡ đầu, nhìn nhìn Vương Nguyên, cố tình bỏ qua đồng hồ báo thức.

 

Đây chính là lạc thú của anh. Vương Tuấn Khải cực kì thích nhìn lúc Vương Nguyên vừa mới tỉnh ngủ, nói cách khác anh rất hưởng thụ quá trình xù lông của Vương Nguyên lúc rời giường.

 

Vương Nguyên nghe âm thanh lảnh lót vang dội của đồng hồ báo thức, càng nhắm chặt mắt, không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, muốn chui đầu vào ổ chăn.

 

Vương Tuấn Khải đưa tay đè chăn lại, xách cổ Vương Nguyên về lại chỗ cũ, Vương Nguyên cực kì bất mãn hầm hầm hừ hừ một chút, giận dỗi xoay người lại.

 

Cậu ôm lấy thắt lưng Vương Tuấn Khải, chui vào lòng người kia, sau đó dùng đầu cọ cọ lồng ngực anh, tiếng nói không rõ, “Lão Vương, anh tắt đồng hồ báo thức đi.”

 

Vương Tuấn Khải nghiêng người hôn lên đỉnh đầu Vương Nguyên, buồn cười nói, “Không tự mình tắt thì thôi, lại còn muốn anh tắt hộ, hôm qua là ai đặt đồng hồ hả.”

 

Vương Nguyên cựa quậy, tỏ vẻ người đó không phải em đâu, trên mặt đầy vẻ không tình nguyện, “Bỏ tay ra lạnh lắm.”

 

“Tắt đồng hồ xong em cũng phải rời giường, lạnh cái gì? Còn muốn chui vào ổ chăn nữa?”

 

Lúc này Vương Nguyên đã mơ màng chuẩn bị tiến vào mộng đẹp rồi, căn bản không để ý Vương Tuấn Khải đang nói cái gì.

 

Vương Tuấn Khải đưa tay nhéo nhéo mặt Vương Nguyên, sau đó đem cánh tay dài ra cầm lấy đồng hồ báo thức, dí sát bên tai Vương Nguyên.

 

Vương Nguyên ngay lập tức đưa tay đập Vương Tuấn Khải, suýt nữa là gây thương tích.

 

Vương Tuấn Khải ghé sát vào cắn cắn lỗ tai Vương Nguyên, “Mưu sát chồng hửm?”

 

Vương Nguyên đưa tay từ trong ổ chăn ra che lấy lỗ tai, mở to đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ, “Anh muốn ăn đập đấy à?”

 

Vương Tuấn Khải bắt lấy tay Vương Nguyên, cười nói, “Tắt đồng hồ báo thức đi.”

 

Vương Nguyên bĩu môi, hơi hơi xoay người tắt đồng hồ báo thức, vừa muốn đem tay bỏ lại vào ổ chăn đã bị Vương Tuấn Khải bắt lấy, sau đó thuận thế gãi gãi lòng bàn tay cậu, khi Vương Nguyên sắp nhịn không được rút tay về thì anh lại đan mười ngón tay hai người lại, bỏ vào trong chăn.

 

Vương Nguyên nhắm mắt, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên.

 

Vương Tuấn Khải cúi đầu hôn ánh mắt Vương Nguyên, nói, “Còn ngủ à? Đứng lên đi!”

 

Vương Nguyên hé ra khuôn mặt khổ qua, oán giận nói, “Đã nói là vừa mới ngủ dậy không muốn làm cái đó mà, nói không chừng còn có gỉ mắt á.”

 

Vương Tuấn Khải cười nói không có, sau đó lại cúi đầu, Vương Nguyên vội rụt người lại nói, “Cũng đừng hôn môi, chưa đánh răng mà.”

 

“Anh sẽ không chê em thối.” Vương Tuấn Khải nhanh chóng hôn một ngụm.

 

Vương Nguyên bĩu môi, “Nhưng mà em chê anh.”

 

Vương Tuấn Khải nghe vậy hạ mi, trong ổ chăn chân dài vừa động liền đem Vương Nguyên giam dưới thân.

 

Sau đó đưa tay giữ đầu cậu, đầu tiên là nhẹ nhàng cắn khóe miệng, rồi trực tiếp cạy mở khớp hàm thần tốc tiến quân.

 

Bàn tay hai người nắm chặt lấy nhau, ngón cái Vương Tuấn Khải không ngừng ma xát lòng bàn tay Vương Nguyên, thỉnh thoảng lại gãi một chút.

 

“Vương Tuấn Khải…” Vương Nguyên hít thở khó khăn, “Anh thật sự là…”

 

Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, Vương Nguyên cũng ra sức đáp lại Vương Tuấn Khải, cậu dùng sức đem những ngón tay của họ lồng vào nhau thật chặt.

 

Mắt thấy Vương Tuấn Khải có xu thế hôn xuống phía dưới, Vương Nguyên lập tức co chân lên, từ trên giường ngồi bật dậy, cầm lấy đồng hồ báo thức làm ra tư thế phòng vệ, tựa hồ chỉ cần Vương Tuấn Khải lao đến đây sẽ bị cậu vô tình đập cho đầu rơi máu chảy.

 

Vương Tuấn Khải hạ mi mắt, lúc này Vương Nguyên mới ý thức được hành vi của mình không đúng, liền nhanh chóng đem hai tay… giơ cao quá đầu, bày ra tư thế đầu hàng.

 

Vương Tuấn Khải lười mắt cậu, trực tiếp đi đến đem người đẩy ngã lên giường, đồng hồ báo thức trong tay Vương Nguyên bay ra theo hình parapol, rồi bộp một tiếng rơi trên mặt đất.

 

Vương Nguyên đặt tay trên cằm Vương Tuấn Khải, nói: “Lão Vương, ngươi xem đồng hồ báo thức đã vang lâu như vậy, nếu không rời giường, chúng ta sẽ trễ thời gian đến công ti đấy.”

 

“Lúc mới dậy cũng không thấy em sợ trễ giờ mà!” Vương Tuấn Khải đẩy tay Vương Nguyên, “Yên tâm, thời gian đủ cho chúng ta đến XX một lần.”

 

Vương Nguyên: “… Lão Vương, bình thường anh đâu có nhanh như vậy…”

 

Vương Tuấn Khải nghe vậy, nắm lấy thắt lưng Vương Nguyên, cả giận nói: “Em lại nghĩ lung tung cái gì hả, em còn không hiểu bạn trai mình sao?”

 

“… Chính là, chúng ta chỉ còn khoảng 20 phút nữa thôi.” Vương Nguyên liếc mắt, nhìn vế phía chiếc đồng hồ đã thịt nát xương tan.

 

Vương Tuấn Khải à một tiếng, “Nhân lúc em ngủ anh đã đem đồng hồ chỉnh sớm nửa tiếng.”

 

Vương Nguyên trợn mắt, “Vương Tuấn Khải anh cút! Ông đây buồn ngủ!”

 

Vương Tuấn Khải nhe răng cười, “Chỉ sợ không phải do em quyết định.”

 

Cuối cùng, bọn họ vẫn lăn một vòng giường.

 

Từ trong phòng tắm đi ra, Vương Nguyên lạnh mặt không để ý tới Vương Tuấn Khải.

 

Vương Tuấn Khải thở dài, ngồi vào sô pha ôm lấy Vương Nguyên, hỏi: “Anh với ngủ, cái nào quan trọng hơn?”

 

Vương Nguyên nhìn cũng không nhìn anh: “Ngủ!”

 

Vương Tuấn Khải nhún nhún vai, buông Vương Nguyên ra, bắt đầu thay quần áo, “Vậy anh không có gì để nói nữa.”

 

Vương Nguyên giơ lên nắm đấm, hung tợn nói: “Vương Tuấn Khải, anh đúng là đồ vô tình!”

 

Vương Tuấn Khải mặc một chiếc áo len màu trắng, cười cười nói: “Vương Nguyên, em là đồ khẩu thị tâm phi.”

 

“Vương Tuấn Khải, em liều mạng với anh!” Vương Nguyên tức giận, nhào lên đẩy Vương Tuấn Khải ngã trên giường, đưa tay như muốn xé áo của anh.

 

Vương Tuấn Khải cầm tay cậu, nói, “Cái áo len này là em nhịn ăn tiết kiệm tiền mua cho anh, xé hỏng thì làm sao bây giờ?”

 

Vương Nguyên lầm bầm hai tiếng, “Mua cho anh cái nữa là được chứ gì!”

 

“Thật sao?”

 

“Khi nào thì em nói chuyện không giữ lời chứ?”

 

“Chỉ cần em đừng vin vào cớ mua quà cho anh, mà theo sau mông anh cọ ăn cọ uống là tốt rồi.”

 

Vương Nguyên bĩu môi không nói gì.

 

Vương Tuấn Khải sờ sờ mái tóc mềm mại của Vương Nguyên, lại hôn lên bờ môi cậu một cái, “Đừng nóng giận, lúc nãy là anh dùng lực quá mạnh.”

 

Nói xong bàn tay của ai đó liền sờ lên mông của Vương Nguyên, vươn ngón trỏ trạc trạc nơi đó, “Làm đau em.”

 

Vương Nguyên đánh rớt tay của anh, trừng mắt, “Nói chuyện tử tế, đừng có động tay động chân.”

 

Vương Tuấn Khải ngoan ngoãn gật đầu, hứa hẹn: “Lần sau anh nhất định sẽ nhẹ hơn, cam đoan cho em thoải mái.”

 

Vương Nguyên hừ một tiếng, xoay người bắt đầu thay quần áo, xem như ngầm đồng ý.

 

 

.End.

 

Món quà cuối trước khi mình lên núi tu luyện, hết tháng 6 sẽ trở lại ~

Nhân đây, mình xin chúc mọi người một Valentine vui vẻ, hạnh phúc bên người mình yêu ❤

Và cuối cùng, không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi, đó là… Tiểu Khải, một lần 50 phút, đây là tốc độ của người bình thường sao? 😄 =))))))))

Tâm sự be bé ~

Đầu năm đầu tháng thông báo tin vui là mình đã xuất viện rồi, hoàn toàn khỏe rồi, mai là mình đi học lại sau hai tuần nghỉ >w<

Sáng nay vẫn còn ở nhà nghỉ ngơi, đi dạo loanh quanh lại thấy một điều làm mình hơi buồn cười, vì có bạn tưởng nhầm “Về nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất” của mình là truyện dịch =)) Huhu mình xin đính chính một điều chắc chắn rằng fic Khải Nguyên “Về nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất” là fic do mình, do người Việt viết chứ không phải edit hay dịch gì hết nhé =)) Tử Lăng là bút danh của mình, nghe nó có vẻ Tung Của (vì nó vốn là tên của nhân vật trong truyện và phim Trung Quốc) thế thôi chứ mình là người Việt 100% đó ạ =)) Huhu đang là con đẻ mà tự nhiên lại bị hàng xóm hiểu lầm thành con nuôi đúng là dở khóc dở cười =))

Thế là mình ngứa tay lên google search “Về nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất” để xem người ta nói gì về mẹ con nhà mình nữa =)) Lại có một điều vi diệu xảy ra =))

Mình chỉ nhớ mang máng (tha lỗi cho trí nhớ tồi tệ của mình đi ạ) rằng mình có đồng ý cho các bạn post lại fic mình lên wattpad và facebook, cơ mà sau khi lên google mình lại thấy fic mình chễm chệ ở những nào là teenfic, yeudoctruyen, truyenfun, truyenzui,… =))))

Cảm giác đầu tiên của mình là, đệt, (con) mình nổi tiếng thế cơ à, được repost nhiều ghê =)))))))))))))

Bây giờ mình đã qua cái tuổi trẩu tre (thanh xuân nhiệt huyết?) để tức giận và sẵn sàng làm vài bài tế khi thấy fic mình bị mang đi mà không xin phép rồi =)) Cũng có tí tự hào các bạn ạ, chứ fic mà dở thì ai thèm repost, nên thôi hãy cứ để mình AQ rằng vì con mình xinh đẹp nên người ta mới muốn làm nhiều bản sao vậy =))

Nhưng mà tính mình cũng có tí dở người ý, các bạn mang thì mang thôi, giữ nguyên fic cho mình, chứ sao lại tự tiện sửa cái cơ bản nhất là description của mình… (Đó là mình lười chưa đọc phần nội dung fic không biết có bị thay đổi gì không nữa…) Làm mình hốt cả hền khi thấy dòng “Idol x Fans” trong category =)) Mặt mình đúng kiểu táo bón ủa đm ngày trước mình bị gì vậy máu không thông lên não được à mà lại mắc cái lỗi sai cơ bản dở hơi cám lợn này =)) May quá sau khi check lại mới thở phào huhu xưa giờ mình vẫn bình thường chưa tới nỗi lẩm cẩm đến mức ấy =)) Mình chỉ viết 1×1 nha các bạn, mình không viết NP đâu huhu không bao giờ nên mình chỉ xài “fan” chứ không có “fans” đâu nha =)) Chẳng lẽ lại phải viết là “an idol x a fan” à =))

Trước khi kết thúc bài viết nhạt nhẽo này, mình muốn nói là trong mấy hôm mình ốm đó, trong cơn sốt 39 độ mình đã mơ về cái kết của “When the cherry blossom fade” đẹp như hoạt hình huhu =)) Nhưng sau khi hạ sốt tỉnh dậy mình đã quên sạch sẽ rồi đau lòng quá đi mất…

Đầu năm đầu tháng mình làm bài tâm sự bé bé vui vui thế thôi, hi vọng mọi người có một năm mới mạnh khỏe, hạnh phúc ❤ Hi vọng mình sớm có thời gian cầm bút, lộn, cầm bàn phím trở lại với mọi người ~

Memeda =3=

Thông báo

Thông báo của mình rất ngắn gọn vaˋ đơn giản thôi ạ: hiện mình đang nằm viện vaˋ chưa biết ngày vêˋ nên mọi kê´ hoạch, mọi lời hứa, mọi hoạt động se˜ tạm dừng cho đến ngày sức khỏe mình hồi phục. QAQ

Chân thành xin lỗi mọi người viˋ đa˜ bỏ bom nhiều lần như thê´ QAQ

Cuối cùng chúc mọi người năm mới vui vẻ ❤

p.s: Mình chỉ bị sốt nhẹ, đến giơˋ vẫn chưa biết bệnh giˋ, mọi người không cần lo lắng :3

dạo gần đây vì nhiều lý do, mà chủ yếu là do mình bận và không có plot + cảm hứng nên để nhà cửa phủi bụi ~

mình chỉ muốn nói là sắp tới có lẽ mình vẫn sẽ rất bận, vì, chắc mọi người biết là, mình lớp 12 rồi, phải đặt học hành lên hàng đầu, hơn nữa năm nay còn thay đổi tới thay đổi lui, rất hoang mang và áp lực đó ;_;

thế thôi, mình ngoi lên chỉ để thông báo vậy, đỡ cho các bạn đợi chờ mòn mỏi, comment mình sẽ reply khi mình onl nha… nếu có việc thực sự gấp thì sang facebook inbox cho mình, nếu muốn add friend thì cũng hãy inbox để cho mình biết cậu là ai, vì mình không add người lạ ~ (khụ, edit lại, mình không biết là giờ facebook không cho gửi tin nhắn giữa người lạ nữa, vậy thì gửi vào mail mysky26613@gmail.com cho mình nha, việc thực sự gấp thôi nha >v<)

tối vui vẻ ~

p.s: vì lúc viết “When the cherry blossom fade” hoàn toàn là nghĩ đến đâu viết đến đó nên mình chưa có được plot hoàn chỉnh cho fic =)))) mình sẽ cố gắng hoàn thành trong năm nay, còn chính xác là bao giờ thì không biết ~

[Review] Về Mạnh Thụy – Vương Bác Văn và couple Thụy Văn ♥

006jQOK5jw1f5ehszx291j30rs0fm78u

.

Mấy hôm rầu các bạn có thấy mình đăng bài về Mạnh Thụy, Tiểu Bạch là chắc cũng hiểu rằng mình đã lọt hố mới rồi nè =)) Hôm nay tranh thủ viết một cái review (?) cho hai bạn nhớn này~

.

Lúc đầu định đánh số mà thôi, thấy nghiêm túc quá =))), đầu tiên là về Thiếu gia Mạnh Thụy nha.

Profile (bản gần đầy đủ) của ảnh có thể đọc ở [LINK], do chính mình mày mò lên baidu và edit, hihi. Có lẽ ở Việt Nam không nhiều người biết đến anh ấy lắm nên lúc đầu tìm không ra tư liệu nào đầy đủ về ảnh hết, mình nóng máu quá nên quyết định tay làm hàm nhai, tự túc là hạnh phúc. =)) Tìm được rồi mới thấy Thiếu gia đóng cũng không ít phim, lại còn rất đa zi năng nữa, biết hát, biết làm MC, biết viết kịch bản, quả thực là giỏi. Like một cái (≧◡≦)

Cảm nhận cá nhân của mình về Thiếu gia, thì ấn tượng đầu tiên là khí chất. Mình thấy có bạn bảo Thiếu gia không đẹp trai lắm, trong phim còn hóa trang hơi già. Vế sau thì mình công nhận, còn vế trước, chắc là do thẩm mĩ khác nhau chứ lần đầu tiên nhìn mình đã thấy Thiếu gia đẹp trai haha. =)) Nhưng cái ấn tượng nhất ở Thiếu gia gây cho mình là khí chất, cái khí chất tự nhiên trên người anh ấy mà không phải do đóng phim. Nói một chút, ví dụ như Hồ Ca trong Lang Gia Bảng cũng rất có khí chất của Mai Trường Tô, tĩnh lặng, tài trí, nhã nhặn như mai giữa ngày đông, mình không xem phim nhưng chỉ nhìn một bức ảnh thôi cũng cảm nhận được (ây da lạc đề rồi…). Nhưng khi rời khỏi ống kính máy quay, Hồ Ca có thể hoàn toàn dứt bỏ lại cảm giác của nhân vật ấy trên người mình. Còn Thiếu gia thì khác, cảm giác ảnh sinh ra đã mang khí chất ấy, đúng cái kiểu “thiếu gia” trong tiểu thuyết luôn. =)) Nói sao nhỉ, dùng từ miêu tả thì không chính xác lắm, cảm giác kiêu ngạo, tự tin, trầm tĩnh, là loại hình tinh anh trong xã hội. Mình không rõ lắm gia cảnh của Mạnh Thụy thế nào, có thể là cảm nhận cá nhân, nhưng ảnh cho mình thấy đúng khí chất của một thiếu gia từ trong phim cho đến ngoài đời luôn. Không thể không nói Tạ Viêm đúng là một vai diễn cực kì hợp với Mạnh Thụy (trong mắt mình). (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄)

Ừm, đại khái một chút về cảm nhận của mình với Thiếu gia. Thiệt lòng thì mình rất thích tính cách của anh ấy, có lẽ do bước vào nghề đã lâu, lại từng làm qua cả MC lẫn biên kịch, nên mình nghĩ những gì một ngôi sao cần có và cần làm, anh ấy đều làm rất tốt. 32 likes luôn (◕‿◕)♡

.

Tiếp theo là về Vương Bác Văn Tiểu Bạch nha~

Đây chính là profile của Tiểu Bạch [LINK], của nhà trồng được, tiện thể PR luôn =))

Đầu tiên là nói một chút ấn tượng ban đầu đi, ấn tượng đầu tiên của mình về Tiểu Bạch được Thiếu gia định hình cho bằng ba chữ “Tạc mao thụ” (đây là do chính Thiếu gia nói). =)) Sự thật là mình không thích tất cả các thể loại ngạo kiều thụ, nữ vương thụ, tạc mao thụ cho lắm, vì mình thuộc đảng sủng công. :”> Còn Tiểu Bạch thì, thật ra sau này mình đã hiểu, Tiểu Bạch chỉ tạc mao với Thiếu gia thôi, chứ bình thường thì cũng… bình thường lắm. =)) Chủ yếu là cậu ấy trước mặt Thiếu gia luôn có một cảm giác xấu hổ ngượng ngùng hơn so với khi đứng trước người khác, thành ra cứ phải xù lông để che giấu (cái này cũng là do chính đương sự thừa nhận). Nói chung lại thì, Tiểu Bạch khá là đáng yêu, trừ những lúc tạc mao hơi quá (đè đầu cưỡi cổ Thiếu gia dễ sợ luôn…), lúc đó mình thực sự là nhìn không nổi. ^”^ Thiếu gia từng nói nếu Tiểu Bạch là con gái hẳn là ảnh sẽ không muốn đến gần luôn (đại ý là thế), cho phép mình nói sự thật là mình cũng cảm thấy vậy. =)) Cái tính khí của Tiểu Bạch mà dắt ở trên người một cô gái thì đúng là thiệt bi kịch, mình là con gái còn sợ chứ đừng nói đến các anh con trai. =))

Ủa nãy giờ hình như tui nói xấu Tiểu Bạch hơi nhiều. =)) Đừng để ý quá, đồng chí Vương Kim Cẩu chỉ thỉnh thoảng mới hóa thân thành nhím thôi, chứ bình thường dễ xấu hổ da mặt mỏng đáng yêu lắm luôn, tin mình đi haha. Dù sao bạn ấy cũng có thể coi là ngoại lệ của mình dòi~ (vì thực sự là mình vừa sợ vừa không thích những người ngạo kiều, nữ vương, vv… lắm, đọc truyện còn đỡ, ngoài đời thực mình thực sự sợ luôn ^”^).

.

Cuối cùng, là về phần chính của bài review này, CP của hai bạn nhớn ở trên Thụy Văn~

Ây da da, Thụy Văn chỉ là một CP mới gần đây, chính xác hơn là từ ngày có phim “Bất khả kháng lực”. =)) Khi lượn lờ bên chỗ fan Trung, mình còn không tìm được CP lâu của hai bạn luôn (kiểu giống fanpage ấy). QAQ Còn ở Việt Nam thì đã có mấy fanpage rồi, search google hoặc facebook sẽ ra.

Nơi tạo hint kinh điển nhất của Thụy Văn là phỏng vấn Wudong, muốn biết thêm chi tiết về series thì vào [LINK] để xem nhé. Mình quắn hai người này cũng từ chương trình Wudong đấy. :”> Về chương này này thì các bạn có thể vào đường link ở trên đọc để rõ hơn, mình lười quá. =))

Đoạn này chắc là sẽ viết hơi lộn xộn, vì chẳng biết viết như thế nào. =)) Thích Thụy Văn vì thích cái cách mà hai người ở chung, kiểu như dựng lên một thế giới riêng nho nhỏ vậy, người khác làm thế nào cũng không xen vào được. Mình thực sự cảm thấy rất vi diệu khi mà hai người này rõ ràng quen nhau chưa lâu, nhưng lại có thể thân thiết như vậy. Thiếu gia cực kì cực kì cực kì chiều Tiểu Bạch (nên thằng bé mới được thể đè đầu cưỡi cổ anh thế…), đúng kiểu không có nguyên tắc cũng không có giới hạn. Còn Tiểu Bạch thì, khỏi nói, xấu hổ, ngượng ngùng, tạc mao là trạng thái tuần hoàn luôn rồi. Nhưng Tiểu Bạch thực sự rất để ý Thiếu gia, giống như một đứa nhỏ muốn hấp dẫn sự chú ý của người lớn vậy, thích trêu chọc (trêu tức?) Thiếu gia, Thiếu gia quan tâm sẽ cảm động, khi hát nhìn Thiếu gia sẽ căng thẳng, ngay thẳng chân thật đều chỉ ở trước mặt Thiếu gia. Không thể không nói là chemistry của hai người làm tui mù mắt cẩu rồi. =))

Hump, có một điều thế này, mình thường thấy các bạn bảo cảm giác chỉ có Tiểu Bạch đơn phương, còn tình cảm của Thiếu gia thì có vẻ… ảnh là trai thẳng (?). Cái này mình cũng hổng biết nói thế nào, mình không phải Thiếu gia hay Tiểu Bạch, rất nhiều điều bên trong mình không biết, nhưng mình biết những gì mình nhìn thấy, có rất nhiều điều đã được lên kịch bản, được sắp đặt trước, chưa chắc đã là điều chân thật. Mình chỉ cảm thấy là fangirl mà, mình có quyền YY thôi, nên cứ để cho mình hoang tưởng đi. Nói thực là mình thật tâm hi vọng cả hai người, nếu có thể, đừng đi vào con đường này. Mặc dù bây giờ xã hội đã thoáng hơn, nhưng mà khó khăn vĩnh viễn là khó khăn, không thể hoàn toàn biến mất. Suy cho cùng, mình ship Thụy Văn vì mình thích Mạnh Thụy và Vương Bác Văn, đầu tiên và trước hết vẫn là mong cho họ hạnh phúc. Mình nói nhiều điều vớ vẩn như vậy chỉ để muốn khuyên các bạn là, thích họ, thích CP của họ, thì cũng chỉ là YY từ phim và một số ảo tưởng của chúng ta mà thôi, vậy nên cũng hãy chỉ dừng lại ở đó, đừng nên quá mức coi trọng những vấn đề khác. Đừng làm tổn thương chính mình và họ, được chứ?

Dẫu sao thì, từ hoang tưởng của bản thân, mình vẫn cảm thấy chemistry của hai người mãnh liệt lắm, hơn nữa là đến từ cả hai phía chứ không có đơn phương đơn pha gì hết. Ây da, với Tiểu Bạch Thiếu gia cũng tình như cái bình mà, lo gì~ Nếu không thì chắc Thiếu gia chạy dạt từ lâu rồi ấy chứ. =))

.

“Bất khả kháng lực” sắp ra phần 2, mong mọi người sẽ ủng hộ Thiếu gia Tạ Viêm và cậu giúp việc Thư Niệm nhiều hơn nhé! ^^ (Thiên đường cho ai thích ngược đấy…)

Và mục đích cuối cùng của bài post này là tiểu nữ rất mong tìm được đồng bọn, à nhầm người thân đi lạc =)), mong họ hàng gần xa bà con thân thích ai cùng chí hướng cách mạng cứ thẳng cửa mà đạp cùng nhau vươn tới chiến thắng ahihi~ :”> =))))

.

Have fun~ Love you ya~~ ❤

[Profile] Vương Bác Văn

5e1ac6c4jw1f5kow21ufbj21at0qo45n

.

1. Thông tin cơ bản

  • Tên tiếng Trung: 王博文 – Vương Bác Văn
  • Tên phiên âm: Wang Bo Wen
  • Nickname: Tiểu Bạch, Văn Văn
  • Quốc tịch: Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
  • Dân tộc: Hán
  • Cung: Kim Ngưu
  • Cao: 183 cm
  • Nặng: 61 kg
  • Quê quán: Tỉnh Liêu Trữ
  • Ngày sinh: 18/05/1994
  • Nghề nghiệp: Diễn viên, ca sĩ, vận động viên bóng bàn
  • Tốt nghiệp: Đại học Cát Lâm
  • Công ty: Công ti văn hóa giải trí Điện Đồng
  • Tác phẩm tiêu biểu: Sống lại
  • Màu fan tiếp ứng: Màu tím

2. Trước khi vào giới giải trí

Từ khi sáu tuổi Vương Bác Văn đã nhận được huấn luyện chơi bóng bàn, nhiều lần đạt được giải quán quân trong tổ bóng bàn thiếu niên khắp cả nước, được đội bóng bàn quốc gia lựa chọn, tham gia tập huấn của đội quốc gia.

3. Sau khi vào giới giải trí

Năm 2010, Vương Bác Văn tham gia báo danh chương trình “Giọng hát nam tuyệt vời” của đài Hồ Nam, lọt vào top 20 khu vực Hàng Châu, top 61 cả nước; cùng năm, tham gia “Siêu cấp ngôi sao Đài Loan”, lọt vào top 10 nội địa.

Năm 2011, tham gia “Hát lên tình cảm chân thành” của đài Giang Tô, lọt vào top 18 cả nước.

Năm 2013, báo danh chương trình “Giọng hát nam tuyệt vời” của đài Hồ Nam, lọt vào top 11 khu vực Bắc Kinh, top 66 cả nước; ngày 12/09 ra mắt ca khúc cá nhân “Mùa hè này”, ngày 13/09 ra mắt series ảnh chân thật quá trình trưởng thành của mình “Khúc biến tấu của tuổi mười chín”, trong đó chủ yếu là hình ảnh của Vương Bác Văn trong cuộc sống và công tác, ghi chép lại những điều nhỏ nhặt xung quanh cậu, dùng hình thức ảnh chụp để vẽ lại quá trình Vương Bác Văn trở thành ngôi sao.

Năm 2014, cùng với Trần Hi Quận, Trường Lương Thụy tạo thành HOPE, ghi âm ca khúc công ích “Giấc mộng, xuất phát”; cùng năm, tham gia bộ phim điện ảnh “Năm 23 tuổi của tôi” của đạo diễn Chương Quốc Khánh với vai Hạ Cương; tháng 05, tham gia bộ phim điện ảnh “Nhẹ nhàng bay lên” của đạo diễn Vương Dập với vai Trần Thiếu Dương; ngày 19/05 ra mắt ca khúc cá nhân “Người ấy, là tôi”; sau đó tham gia kịch bản “Quảng cáo tình yêu chi Long phượng trình tường”, đây là lần đầu tiên cậu trải nghiệm làm một diễn viên thế thân; ngày 02/08, ra mắt album “Sống lại”, trong đó bao gồm “Người ấy, là tôi”, “Mùa hè này”, “Sống lại”, “Tôi có thể”; tháng 12, ra mắt ca khúc “Bowen Vương Bác Văn” của album “Sống lại” được quay ở nước ngoài, cũng bay sang Malaysia tiến hành tuyên truyền.

Tháng 01 năm 2015, cùng Ngụy Nhất Trữ, Trần Kiêu, Crayon Pop ra mắt ca khúc “123 Chúc mừng năm mới”; cùng năm ngày 31/01 đạt được giải thưởng “TOP 10 ca khúc hay nhất giải âm nhạc thịnh điển” trong nội địa; tháng 07 ra mắt ca khúc “Cần nhất lúc người rời đi” với Uông Duệ; ngày 05/12 đạt được giải “Bảng trao giải điển lễ âm nhạc phổ biến” là một tiến bộ trong giới âm nhạc.

Tháng 06 năm 2016, trở thành diễn viên chính phim điện ảnh “Bất Khả Kháng Lực chi Bí mật của nam giúp việc” trên internet, đóng vai người giúp việc Thư Niệm thanh tú ngại ngùng, đồng thời cũng sáng tác và biểu diễn OST của phim “Mộng”.

4. Đánh giá

Theo bình luận của Võng Dịch (NetEase): Vương Bác Văn có giọng nói trong trẻo lại rất độc đáo, hơn nữa ngón giọng vững chắc, tình cảm nồng hậu, âm nhạc của cậu ấy có thể dễ dàng chạm đến tâm hồn người nghe. Trên người cậu vận động viên đặc biệt này có gan khiêu chiến, có giao tranh, có tinh thần tiến bộ, trên sân khấu của “Giọng hát nam tuyệt vời”, ánh mắt của cậu ấy kiên định, phần biểu diễn sôi động được được ban giám khảo đánh giá cao, khen Vương Bác Văn là “Vận động viên có giọng hát tốt nhất”.

.

Credit: baidu

EDIT BY TỬ LĂNG @ trahoanu26.wordpress.com

PLEASE DON’T TAKE OUT!!!

[Đam mỹ] Tiềm phục [Chương 3]

Tiềm phục

.

Tác giả: Nhược Minh Dực

Translator: Quick Translator

Editor: Tử Lăng

.

a547043b60891c2c73b7da95d5df1e7f-d3hlun3

.

Chương 3: Hàng khuyến mãi đại hạ giá

.

Chẳng lẽ Diệp Lạc thật sự là bị sự nhiệt tình của nhóm em gái dọa chạy sao? Hay là bị Vũ Y chọc cho tức giận bỏ đi?

Đương nhiên không phải.

Chỉ là anh có việc bận, mà vừa bận liền bù đầu bù cổ, cái gì cũng quên mất, bận xong đã là mấy ngày sau, thật vất vả thở ra được một hơi, thế nhưng lại mệt đến nỗi không muốn ngủ, anh liền vào YY đến Tuấn Sắc.

Giờ đã là nửa đêm, anh cũng không định ca hát hay nói chuyện phiếm, chỉ là muốn đến nhìn một cái mà thôi, thế nhưng vừa mới bước nửa chân vào Tuấn Sắc, có một em gái cài đặt nhắc nhở của anh liền phát hiện ra.

Vì thế, em gái này kích động rồi: Vương gia!! Anh đã trở lại rồi!! Áu áu!!

Fan 2: Đâu đâu? Vương gia đâu?

Fan 3: Vương gia, em còn tưởng anh bị chúng em dọa chạy rồi chứ, emma, thật sự là hù chết tui!

Fan 4: Emma, thật sự là hù chết tui! +1

Trên khung bình luận nhanh chóng xuất hiện mấy chục comment tương tự.

Vào thời điểm này, trên cơ bản các ca sĩ của Tuấn Sắc đều đã đi nghỉ ngơi, chỉ còn mỗi một con cú đêm duy nhất. Người này tên là Đát Dĩ, không phải Đát Kỉ (1), là “dĩ” mang nghĩa “quá khứ”, vì vậy được các fan tôn là Yêu hồ nương nương, là vạn năm thụ đứng đầu ở Tuấn Sắc, khi nói chuyện mang âm sắc thiếu niên nhẹ nhàng khoan khoái, lúc ca hát lại phong tình vạn chủng, là “khuê mật” của Vũ Y tại Tuấn Sắc, hai người thường xuyên cùng nhau hát.

(1): Trong tiếng Trung, Dĩ [yỉ] và Kỉ [jỉ] phát âm giống nhau nhưng cách viết khác nhau.

Lúc này nhìn thấy khung bình luận, cậu liền dừng hát, hiếu kì hỏi mọi người, “Vương gia là ai thế?”. Trong khoảng thời gian này cậu đi du lịch cùng với bạn bè, thỉnh thoảng mới bớt chút thời gian đến Tuấn Sắc, cho nên rất nhiều chuyện đều không biết.

Vì thế có em gái nhiệt tình phổ cập khoa học: Là người mới từ mấy hôm trước, một ngốc manh công cực kì khí phách nha! Nhưng mà nương nương anh hổng có cơ hội đâu, người ta đã là người của Vũ Mao rồi nha!

Đát Dĩ lập tức bày tỏ nước mắt sắp rơi thành sông: “Không dễ dàng gì đâu, rốt cuộc Vũ Mao đã gả được rồi, thân là người nhà mẹ đẻ của cậu ấy, tui thiệt quá sức cảm động! Anh trai, vất vả rồi, à quên, tiểu công nhà Vũ Mao gọi là gì vậy?”

Em gái đáp: Là Diệp Lạc đó, ủa, mà sao nãy giờ Diệp Lạc không nói gì hết thế?

Diệp Lạc: Hả, mọi người đang nói đến tôi sao?

Một cảm giác ngốc đến bất trị đập thẳng vào mặt làm nhóm em gái sợ ngây người! Ầm ĩ nửa ngày, đương sự căn bản là không biết mọi người đang nói về anh! Má ơi, đây chính là thiên nhiên ngốc trong truyền thuyết sao?

Diệp Lạc thực sự oan, rất là oan, đúng là anh không biết mọi người đang nói về mình. Là một người không mấy khi đụng đến internet, đừng nói YY, ngay cả QQ anh cũng không biết dùng, đối với từ ngữ mạng lại càng mù mờ, hoàn toàn không nghĩ đến mình là cái gì “Vương gia” kia, thậm chí anh đã không còn nhớ mình từng hát một bài tên là “Vương phi”.

Trái lại Đát Dĩ không biết tâm tình khổ sở của nhóm fan, hỏi: “Nói, Diệp Lạc, làm sao anh đem Vũ Mao nhà tui lừa tới tay thế?”

Diệp Lạc: Vũ Mao là chỉ Vũ Y?

Nhóm fan tiếp tục nằm giả chết.

Đát Dĩ thẳng thắn ôm Diệp Lạc lên mạch, dù sao phía sau cũng không có ai đang đợi, nhường lại vị trí cũng tốt: “Nói chuyện với anh đó, Vũ Mao chính là Vũ Y, giúp tui phổ cập khoa học về chuyện xưa của hai người đi.”

“Hả…” Diệp Lạc thực vô tội, chuyện xưa gì cơ? Sao đến chính anh cũng không biết?

Chịu hết nổi rồi! Rốt cuộc có một muội tử phát điên, bùm bùm đập bàn phím, post lên một đoạn như này: Sự tình là thế này, mấy hôm trước là đêm đầu của Diệp Lạc, mọi người cảm thấy ảnh thực công, đem ảnh gán ghép với Vũ Mao, vì thế Vũ Mao ngạo kiều không chịu thừa nhận mình là thụ, muốn thi hát với Diệp Lạc, thua thì làm tiểu thụ của người ta, tất nhiên Vũ Mao thua, sau đó Vũ Mao liền trốn. Diệp Lạc cũng off, thế nhưng mấy ngày tiếp theo Diệp Lạc cũng không login, làm hại Vũ Mao tưởng rằng do mình thất hứa làm Diệp Lạc tức giận bỏ đi luôn! Má ơi hiểu lầm á! Diệp Lạc anh đừng nói là anh căn bản không biết những chuyện đã và đang xảy ra nha?

“Hả…” Diệp Lạc vẫn vô tội như cũ, có chuyện này sao? Có sao?

“Phắn! Cái gì mà bảo tui tưởng bở này nọ cơ! Rõ ràng là mấy cô nói tui làm anh ta tức giận bỏ đi á! Các cô là lừa đảo, vu oan chết tui!” Thanh âm xù đầy lông này, không cần xem, cũng biết là Vũ Y.

Vũ Y vốn đang chơi game, kết quả là bị tin nhắn của nhóm em gái trên Tuấn Sắc chọc cho phải xuất hiện.

Nhìn khung bình luận, Vũ Y cảm thấy thực sự rất oan, tuy rằng cậu không nghĩ rằng việc Diệp Lạc không login liên quan đến mình, nhưng bị nhóm fan nói, cũng khó tránh khỏi chột dạ. Cậu chưa tự kỉ đến mức cho rằng là do mình thất hứa nên mới khiến người ta tức giận bỏ đi, cậu chỉ nghĩ là có khi nào anh chàng này nghiêm túc quá, không thích nghe đến công thụ này nọ, trước kia không phải chưa từng có người như thế, có người không thích mấy việc này liền trực tiếp bỏ việc chạy lấy người, Vũ Y đoán rằng Diệp Lạc cũng có thể như vậy.

Kết quả… Thực ra người ta căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra luôn!

Vũ Y cảm thấy mình bị tổn thương sâu sắc, vì thế lên mạch chất vấn: “Diệp Lạc, vì sao mấy hôm nay anh không đến Tuấn Sắc hả?”

“Gần đây công tác rất bận, không có thời gian lên mạng.” Ngữ khí Diệp Lạc cực kì vô tội.

Vũ Y càng thấy oan uổng: “Có nghe thấy không! Có nghe thấy không! Không phải là bị tui chọc tức mà bỏ đi nhé, mấy cô… mấy cô…”

“Đừng xúc động, đừng xúc động!” Đây là Đát Dĩ luôn e sợ thiên hạ không loạn.

“…”

Vũ Y đập bàn: “Tui đều bị mấy người chọc tức chết, hồ li thối, rốt cuộc cậu đứng ở bên nào hả!”. Cậu đập là đập bàn thật, mọi người có thể nghe thấy tiếng “thùng thùng”.

Nhóm em gái đều ở khung bình luận giúp Vũ Y vuốt lông, tuy rằng mọi người rất thích xem Vũ Y xù lông, nhưng cũng không muốn chọc cho cậu tức giận thật, bằng không về sau đi nơi nào xem Vũ Y xù lông nha?

Đát Dĩ ho khan hai tiếng, nói: “Đương nhiên là đứng ở bên phía cậu rồi, Diệp Lạc, chuyện này tuy không phải là anh cố ý, nhưng mà nha, anh thương tổn tình cảm của Vũ Mao biết không? Anh – đã – làm – Vũ – Mao – tổn – thương – sâu – sắc, có biết không?” Mỗi một chữ nhấc lên, giọng nói kia khiến người ta cảm thấy đau lòng đến rơi lệ.

“Các em, Vũ Mao nhà chúng ta không thể vô duyên vô cớ bị người ta làm tổn thương phải hông? Cho nên là, Diệp Lạc, không phải anh nên làm gì đó để tỏ vẻ xin lỗi sao?”

Vũ Y phối hợp “hừ hừ” một tiếng, quả thực là ngạo kiều đến không đành lòng nhìn thẳng.

Nhóm fangirl thực nể mặt nhau, post lên một đống “11111” tỏ vẻ đồng tình.

Diệp Lạc trầm mặc thật lâu, ngay vào lúc mọi người nghĩ anh không thể phản kháng đùa giỡn, muốn giả chết, thì rốt cuộc anh lên tiếng: “Phải làm thế nào?”. Giọng điệu cực kì nghiêm túc.

Vì thế có em gái nói: [vô lực chống tường] Có ai thấy có cảm giác tội lỗi không?

Fan 2: +1, anh chàng này nghiêm túc quá, đùa giỡn xong chẳng thấy cảm giác thành công, chỉ thấy cảm giác tội lỗi.

Fan 3: Có phải là tui tiến vào YY không đúng cách không, đập bàn haha.

Fan 4: Cái kia… Mạ ơi! Sao tui lại có cảm giác “ảnh đang đùa giỡn chúng ta” vậy!

“Đúng rồi, không phải là anh đang “điều-giáo” tụi này đấy chứ!” Đát Dĩ có cùng nghi hoặc với các em gái.

“Không phải.” Ngữ khí của Diệp Lạc vẫn nghiêm túc như cũ, trên thực tế hiện tại anh có chút mệt, thanh âm còn khàn hơn so với bình thường.

Nhóm fan khóc thành một dòng sông: Thiệt ngược tâm nha!

Đối mặt với người nghiêm túc như vậy, Đát Dĩ cũng khó xử, cho nên cậu đem vấn đề này ném cho đương sự: “Vũ Mao, cậu nói xem, làm thế nào?”

Vũ Mao thanh thanh giọng: “Đậu xanh rau má! Diệp Lạc này, kì thật việc này cũng không trách anh, tui cũng không để trong lòng, cho nên á, cứ như thế này đi, về sau tui nói một, anh không được nói hai, tui nói hai, anh càng không được nói một, tui kêu anh làm gì anh cứ làm theo, được không?”

Cái này gọi là không để trong lòng? Đây chính là bán thân rồi, đúng là lòng dạ độc ác thụ!

Các em gái chỉ có thể lấy “…” để biểu đạt tâm trạng của mình.

“Được.”

Âm thanh này là tui ảo tưởng ra phải không…

Nhóm fan nhìn không nổi, đều phản chiến: Đây là địa chủ bóc lột đó, Diệp Lạc anh đừng đáp ứng!

Fan 2: Vũ Mao, anh chàng chính trực như vậy mà cậu cũng nỡ xuống tay hả? Không có tiết tháo!

Fan 3: Không có tiết tháo +1

“Không có tiết tháo +N, tui cũng không nhìn nổi! Huhu, Diệp Lạc tui thực xin lỗi, tui lại lầm lỡ đẩy anh vào miệng sói! Huhuhu!” Đát Dĩ giả vờ khóc to.

Vũ Y lại tạc mao, cậu quyết đoán đem Đát Dĩ hạ mạch: “Diệp Lạc, anh mà đổi ý tui sẽ khinh thường anh.”

Nhóm em gái hô to: Cầu khinh thường!

“Ha hả,” Diệp Lạc cười hai tiếng, nói, “Không đâu.”

Tiếng cười mang cảm giác cưng chiều này là chuyện gì xảy ra thế? Vì sao lại có một loại huyễn tưởng kiểu “Đều là trẻ con, mình là người lớn không cần chấp nhặt”?

Vũ Y không có nhiều cảm tưởng như vậy, hiện tại cậu còn đang mải đắc ý, lập tức sử dụng quyền lợi mới của mình, “Vậy, đầu tiên anh hát hai bài cho tui đi?”.

“Cậu muốn nghe cái gì? Tôi chỉ biết những bài cũ.”

“Thế nào cũng được, hát bài sở trường của anh ấy.” Vũ Y tiếp tục đắc ý.

“Ừ.” Diệp Lạc thực nghe lời đi tìm beat, chỉ chốc lát sau, thanh âm nhạc đệm và giọng khàn khàn trầm thấp của anh đã vang lên.

Nhóm fan rốt cuộc hiểu ra, Diệp Lạc hoặc là thật sự rất rộng rãi, hoặc là đã bị M.

Fan 1: Hóa ra ảnh không phải ngốc manh công, mà là trung khuyển công.

Fan 2: Như vậy thật sự không thành vấn đề chứ? Anh trai, anh có biết mình đang làm gì không?

Fan 3: Đại khái chắc không biết đâu… Huhu, tui có dự cảm về sau sẽ ngược dữ dội!

Fan 4: Lại một anh chàng nghiêm túc biến mất.

Fan 5: Anh ấy là thẳng nam thật à! Tui rất hoài nghi!

Đát Dĩ: Ôi đệt! Sao tui lại bị ôm xuống mạch!

“…” Này cũng là một đồng chí ngốc manh, honey, đến bây giờ em mới phát hiện ra điều này sao? Thật sự là làm cho người ta hoài nghi chỉ số thông minh của em!

Vì thế, Vũ Y tạc mao cùng Diệp Lạc vừa M (?) vừa trung khuyển (?) thành CP, Diệp Lạc lấy… (cái gì cũng không có) đem chính mình bán đi luôn theo kiểu đại hạ giá.

Diệp Lạc nghĩ như thế nào? Chỉ có mình anh biết. Diệp Lạc thực sự chính trực sao? Cũng chỉ có mình anh biết.

Đêm hôm đó, Diệp Lạc hát đến khàn cả giọng suốt hai giờ, mới được Vũ Y cũng đang mệt mỏi thả đi, điều này làm cho nhóm em gái vô cùng đồng tình, đều khuyên can: Vương gia, nạp hai sườn phi thị tẩm đi!

Đối với trêu ghẹo của nhóm fan, Diệp Lạc chỉ cười, một tiếng cười cực kì có từ tính, nghe vào khiến lòng người ngứa ngáy. Điều này làm cho mọi người đều tin tưởng vững chắc ý niệm “Đây nhất định là một đại thúc đã lớn tuổi cực kì dịu dàng”.

Vì thế Diệp Lạc từ Vương gia biến thành “Lão Vương gia”, cho nên, nạp một tiểu Vương phi lolita, lão Vương gia ngài thật sự có thể chứ?

Phụt.

.

Hết chương 3.

.

*** [Chuyên mục giới thiệu bài hát]: Mình sẽ không giới thiệu bản gốc đâu nhé, mà chủ yếu là bản cover (hoặc bản chế lời) của các ca sĩ mạng như Vũ Y, Diệp Lạc vậy đó. ^^

Trong chương này có nhắc đến bài “Vương phi”, xin giới thiệu cho mọi người bản cover của Vu Lạc ft. Dương Đà, một trong những bản mình thích nhất: https://www.youtube.com/watch?v=TuOG4CulH94

Trong chương trước có nhắc đến “Thanh mị hồ”, mời nghe bản của Thất Dạ Công Tử và tiểu Nhị Lương nhà mình >3<: https://www.youtube.com/watch?v=j0I3qtPlwGo (bản này bựa lắm, nghe vui thôi, ai chưa nghe “Thanh mị hồ” bao giờ thì hãy nghe của Mộ Tư Tiểu Quai để có ấn tượng chính xác nhé =)))

Cũng vẫn ở chương trước có bài “Bang chủ phu nhân”, nghe bản nổi tiếng nhất của Ngũ Âm JW nhé: https://www.youtube.com/watch?v=Ke5i_Cem7Rk

Còn “Truyền thuyết dương thận” ở chương 2 nữa, vì mình không tìm được bản vietsub nên xin nghe tạm nosub nhé: https://www.youtube.com/watch?v=Dg3Tptk_UUo

(nói chung đây toàn là mấy bài nổi tiếng mà các hủ nữ ai cũng biết =)))

.

Note lại một chút nhé:

In nghiêng không ngoặc kép tức là không phải nhân vật nói mà chỉ đang post bài, gõ chữ lên máy tính.

Chữ thẳng có ngoặc kép tức là lời nói của nhân vật.

In nghiêng và in đậm là nick của nhân vật trên khung chat, khung bình luận,…