[lxt&nta] soulmate – chúng ta của sau này

.

chỉ bằng một cái nhìn,

ta đã biết mình gặp đúng người

túy xích bích – lâm tuấn kiệt

xuân trường từng đọc được ở đâu đó rằng, trong cuộc đời, rồi chúng ta sẽ gặp được một người như thế, một người khiến ta hiểu được thế nào là yêu, thế nào là nhớ, một người mà ta không thể quên cũng chẳng thể hận. có những người gặp nhau từ thuở thiếu thời, có những người gặp nhau lúc tuổi già xế bóng, lại có những người cả đời cũng không thể gặp nhau. không sợ gặp sai người, chỉ sợ không gặp được.

và lương xuân trường chưa bao giờ thôi cảm thấy may mắn, rằng mình đã gặp được nguyễn tuấn anh.

đôi khi có người bảo anh, khổ sở như vậy để làm gì? tình yêu này là sai.

đối với xuân trường, tình yêu của họ không sai, họ cũng không sai. điều sai là thế giới này không thể chấp nhận nó. điều sai là anh đã từng chỉ vì thế giới bên ngoài kia, mà suýt nữa bỏ qua thế giới của mình.

cái gì gọi là “không sợ gặp sai người, chỉ sợ không gặp được”?

điều càng đáng sợ hơn là gặp đúng người vào đúng thời điểm, mà ta lại không nhận ra.

điều càng đáng sợ hơn là đã gặp được người ấy trong thời gian đẹp nhất của một đời người, mà lại vì khó khăn mà từ bỏ.

những điều ấy đáng sợ hơn nhiều lắm.

đối với lương xuân trường, nếu như đã gặp được tuấn anh, thì cái anh muốn không chỉ là những kỉ niệm đẹp rằng mình từng có được một người như thế. anh không muốn cúi đầu trước thế giới này, chấp nhận sống một cuộc đời bình thường mà người khác cho rằng nên như thế, để về sau, người kia chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong kí ức thời trẻ.

điều anh muốn là chúng ta của sau này.

xuân trường từng bảo với tuấn anh,

sau này, khi chúng ta đã già, không còn sức để đá bóng nữa, mình sẽ mở một trung tâm huấn luyện bóng đá nhi đồng nho nhỏ. rồi mỗi ngày mình sẽ dạy những đứa trẻ ấy cách đá bóng và cách sống làm sao để thật vui vẻ.

sau này, khi chúng ta đã già, mình sẽ chọn căn nhà nào phải có một bức tường trống thật to, sau đó treo hết những huy chương và bằng khen của chúng ta lên đó. treo hết rồi mà vẫn còn thừa chỗ thì sẽ treo những bức ảnh ngày trước cậu chụp.

sau này, khi chúng ta đã già, mỗi buổi chiều chúng ta sẽ cùng nhau ngồi trước hiên nhà, nói về một vài chuyện xưa cũ. tớ sẽ kể cho cậu nghe một vài bí mật nho nhỏ, rằng tớ đã cảm nắng cậu thế nào, rằng tớ đã từng ngốc nghếch ra sao. những chuyện ấy có lẽ không phải chuyện quan trọng hay lớn lao gì, nhưng đó là những kỉ niệm đẹp nhất mà tớ không bao giờ muốn quên đi.

sau này, khi chúng ta đã già, khi cậu không đi nổi nữa, tớ sẽ đỡ cậu, sẽ giúp cậu đẩy xe lăn. đến khi cả hai đứa đều không đi nổi nữa, mình sẽ nhờ những đứa trẻ ở trung tâm bóng đá ấy giúp đỡ, hoặc là mình sẽ giúp đỡ nhau. nghe cũng không tệ chút nào, phải không.

sau này, khi chúng ta đã già, xin chúng ta vẫn ở bên nhau, vẫn thấu hiểu và bao dung nhau, và vẫn thương nhau, như hiện tại.

cảm ơn, vì đã để tớ gặp được cậu, vì đã để chúng ta gặp được nhau, từ thuở thiếu thời đẹp nhất. và may mắn làm sao, bởi mình chưa từng bỏ lỡ nhau.

maybe it was what we named fate that I could find you.

có lẽ điều mà vẫn được gọi là duyên phận ấy, là khi ta có thể tìm được nhau.

.

.

Advertisements

[X.Trường & T.Anh | Oneshot] Tàn tro em về

.

1. Lương Xuân Trường gặp Nguyễn Tuấn Anh năm mười hai tuổi.

Ở tít phía bên kia bìa rừng, người ta đồn rằng nơi ấy có ma quỷ. Lương Xuân Trường đã nghe rất nhiều câu chuyện từ các ông lão, bà lão già cả trong làng, rằng rất nhiều năm về trước, có một cậu thiếu niên đi về hướng ấy và bị lạc, rồi mãi mãi không thể trở về được nữa. Không biết cậu ấy chết vì đói, chết vì lạnh, hay chết vì thú dữ. Mỗi người một suy đoán, chẳng ai biết sự thật là thế nào.

Năm ấy, Lương Xuân Trường cũng vẫn chỉ là một cậu thiếu niên.

Cậu thiếu niên vì chứng minh cho đám bạn rằng thực sự có một loài hoa tên là diệp hà sơn mà lặn lội về tận phía bên kia bờ rừng, bỏ ngoài tai lời dặn dò của bố mẹ. Bà ngoại Xuân Trường bảo với cậu rằng, có một loài hoa rất kì lạ, khi gặp nước thì sẽ tan ra, biến mất, loài hoa ấy tên là diệp hà sơn, chỉ mọc ở phía bên kia bìa rừng. Xuân Trường kể lại câu chuyện ấy với bạn bè, nhưng chẳng đứa nào tin, cậu nhóc cãi nhau một trận nảy lửa với đám bạn, sau đó để chứng minh là mình đúng, một mình cậu chạy vào rừng, trong lòng nghĩ nhất định phải tìm ra loài hoa kì diệu kia.

Bà ngoại sẽ không lừa cậu.

Xuân Trường chạy một lúc đã đến nơi cần đến. Hoa thì chưa biết có tìm được không, thế nhưng người thì lại tìm được một.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Có một thiếu niên đứng quay lưng về phía anh, tấm lưng gầy gò hơi oằn xuống như thể đang chịu đựng một điều gì đó đau đớn lắm. Những ngón tay thon dài, tái nhợt, hằn lên cả gân xanh. Cậu ấy nắm trong tay một đóa hoa nho nhỏ trắng muốt.

Mưa lất phất rơi.

Những cánh hoa dần trở nên trong suốt. Và cậu ấy cũng vậy.

Cậu ấy từ từ quay đầu lại. Xuân Trường rất muốn nhìn rõ khuôn mặt ấy, nhưng giống như có một lớp sương vô hình, anh chẳng thể biết được người ấy trông như thế nào. Tất cả chỉ là một cái gì đó mờ ảo, mơ hồ, không chân thật. 

Có giọt nước lành lạnh rơi trên khóe môi ai cong lên dịu dàng. Cậu ấy thì thầm, tiếng rất nhẹ.

“Đi thôi, anh về đi thôi, về với…”

.

.

2. “Này, cậu là ai thế?”

“Sao cậu lại ở đây?”

“Mọi người bảo ở đây có ma đó.”

Hỏi ba câu liền mà vẫn không thấy người kia đáp lại, Xuân Trường nhầm tưởng cái vạt áo trắng lúc nãy mình nhìn thấy sau gốc cây chỉ là ảo giác. Lúc này, cậu thiếu niên mới nhớ đến những lời dặn dò của người lớn, đột nhiên lại thấy lạnh gáy. Ở đây có ma quỷ thật ư?

“Thế cậu… là ai?”

Thanh âm ngập ngừng, nhỏ xíu vang lên làm Xuân Trường giật bắn mình, vội vàng lùi lại một bước. Từ phía sau gốc cây sần sùi to lớn, có một cái đầu nho nhỏ thò ra rồi lại nhanh chóng thụt lại, giọng nói trong trẻo lúc nãy lại xuất hiện.

“Cậu nói đi, cậu là ai?”

Lúc này Xuân Trường đột nhiên trở nên dũng cảm hẳn. Ma quỷ thì không thể nào có bộ dáng sạch sẽ, lại còn nói chuyện như vậy được đúng không?

“Tớ là Lương Xuân Trường. Tớ ở ngôi làng bên kia, đến đây để tìm một loại hoa. Thế cậu tên là gì, sao lại ở đây?”

“Tuấn Anh, Nguyễn Tuấn Anh.”

“Cậu tên là Tuấn Anh hả? Sao cậu lại một mình đi đến đây vậy?”

“Tớ đang đợi người đến đón tớ về.”

Tuấn Anh bước ra từ phía sau gốc cây cổ thụ. Nắng xuyên qua những tán cây rậm rạp, chiếu xuống thành từng vệt loang lổ trên nền đất đầy lá khô.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Anh không biết người trong mơ ấy là ai, chỉ nhớ có vạt nắng mềm rơi trên đuôi mắt người cong lên dịu dàng.

“Sao cậu không về nhà?”

“Tớ đang đợi người đến đón tớ về.”

Xuân Trường nghe thấy tiếng nói chuyện, âm thanh vừa quen vừa lạ. Anh chỉ biết rằng người nói rằng người đang đợi một ai đó, một ai đó đến đón người về nhà.

“Cậu theo tớ về nhà tớ được không?”

“Không được.”

“Vì sao vậy?”

“Vì tớ không thuộc về nơi này. Mà cậu cũng vậy, thế nên, 

cậu về đi thôi, về với…”

.

.

3. Năm mười lăm tuổi, Lương Xuân Trường biết Nguyễn Tuấn Anh không giống với bất cứ một ai.

Xuân Trường không còn giữ ý nghĩ ngây thơ phải tìm được loài hoa kì lạ tên diệp hà sơn kia nữa, nhưng cậu vẫn thường một mình đi về phía bên kia bìa rừng để tìm một người. Mười hai tuổi đến mười lăm tuổi, Xuân Trường đã cao hơn lớn hơn, cả giọng nói cũng thay đổi. Nhưng Tuấn Anh thì không, cậu ấy vẫn như thế, vẫn như cái ngày đầu tiên họ gặp nhau, chẳng thay đổi một chút nào.

Tuấn Anh bảo cậu ấy mười lăm tuổi.

“Sinh nhật cậu là ngày nào?”

“Tháng năm.”

“Thế thì cũng sắp đến rồi nhỉ. Cậu thích quà sinh nhật gì?”

“… Xuân Trường, ở đây luôn luôn rất khó để thấy nắng.”

“Ừ, ở đây cây cối rậm rạp đến thế mà.”

“Thế nên, tớ thích nắng lắm. Cậu bắt nắng lại làm quà sinh nhật cho tớ được không?”

Xuân Trường hơi sững người lại, sau đó gật đầu đồng ý. Lần này thì đến lượt Tuấn Anh ngạc nhiên, vì cậu chỉ đang nói đùa thôi, không ngờ người đó lại thật sự đồng ý.

Ngày ấy, Xuân Trường đem đến một lọ thủy tinh nho nhỏ, ngay cả nắp cũng trong suốt. Cậu thiếu niên mười lăm tuổi đặt cái lọ ấy xuống một khoảng nắng loang lổ trên nền lá khô, sau đó đậy nắp vào. Ánh nắng lấp lánh xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, hình như đã thật sự bị nhốt lại trong lọ rồi.

Tuấn Anh bật cười.

Xuân Trường nhìn nụ cười ấy, hơi nghếch cằm tỏ vẻ kiêu ngạo.

“Sao nào, tớ thực sự đã bắt nắng lại cho cậu rồi này.”

“Ừ, cảm ơn cậu.”

Có một khoảnh khắc Xuân Trường ngẩn ngơ, chẳng biết là nắng đã bị nhốt lại trong lọ, hay là trong đuôi mắt cong lên dịu dàng của người ấy nữa.

Chúc mừng sinh nhật, cậu phải luôn cười thật vui vẻ như thế này nhé.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Cậu thiếu niên ngồi mãi nơi đó, chăm chú nhìn về phía một cái lọ thủy tinh nho nhỏ đặt trên nền đất, từ khi rừng còn sáng cho đến khi nắng đã tắt sau ngọn núi xa xa. Cậu ấy cứ nhìn như vậy, môi mấp máy vài tiếng thì thầm khe khẽ.

Có tiếng thở dài thật nhẹ. Chẳng biết là của núi rừng hay của cậu ấy.

“Quả nhiên là không giữ được, nắng thì phải về với…”

Xuân Trường rất muốn hỏi cậu ấy, cậu ấy luôn nói với một người rằng người về đi thôi, về một nơi nào đó mà cậu ấy không thuộc về. Không phải cậu ấy rất cô đơn sao? Sao còn đuổi người đó đi như vậy? Sao lại tàn nhẫn với cả mình cả người như vậy?

Biết đâu người đó rất muốn ở lại với cậu ấy thì sao?

 Biết đâu…

.

.

4. Lương Xuân Trường mười tám tuổi, đã không còn là cậu thiếu niên nữa rồi.

Anh đã cao hơn người kia cả cái đầu. Mỗi lần nói chuyện, Tuấn Anh phải ngước lên mới có thể nhìn được anh. Từ rất lâu rồi, Xuân Trường đã không còn hỏi những câu như cậu ở đây làm gì thế, sao cậu không về nhà, cậu đi với tớ được không. Bất cứ lúc nào anh đến, cậu ấy cũng đều ở đây, ngồi dưới gốc cây lớn nhất khu rừng này, ngẩn người nhìn một chú chim đang nhàn nhã tỉa lông trên một cành cây gần đó, hay mân mê một chiếc lá khô, chẳng biết để làm gì.

“Em bảo này.”

“Ừ?”

“Lần đầu tiên anh đến đây có phải vì tìm một loài hoa không?”

Xuân Trường cau mày, nghĩ một lúc mới nhớ ra.

“Ừ, đúng rồi.”

“Loài hoa ấy như thế nào?”

“Anh cũng không biết nó có thực hay không nữa,” Xuân Trường lắc đầu, “Lúc ấy bà ngoại anh kể, có một loài hoa kì diệu, màu trắng muốt, nhỏ nhỏ, khi gặp nước sẽ tan ra. Nghe chẳng giống thật chút nào.”

“Nó là có thật đấy. Lần sau anh đến đây, em sẽ đưa cho anh nhé.”

“Tuấn Anh…”

“Suỵt, đừng nói. Em biết mà.”

Tuấn Anh lại cười. Nắng rơi trên tóc cậu vàng óng, dường như ngay cả đuôi mắt cậu cũng ngậm lấy ý cười dịu dàng nhất. Ngày mùa hạ thấp thoáng sau lưng cơn gió thổi tung tóc mai cậu thiếu niên, cũng thổi khô vệt ẩm ướt đọng lại trên đầu môi đắng ngắt.

Năm ấy, Tuấn Anh vẫn cứ là cậu thiếu niên, còn Xuân Trường thì không phải nữa rồi.

Mùa hè mười tám tuổi, Xuân Trường rời khỏi ngôi làng nho nhỏ mà mình đã sống từ bé, xách vali đi qua nửa vòng trái đất, đến một đất nước hoàn toàn xa lạ, bắt đầu chuyến hành trình khám phá thế giới rộng lớn để trưởng thành của mình.

Để lại đằng sau, nỗi nhớ của một cậu thiếu niên.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Người ấy ngồi xổm thật lâu trước một khóm hoa trắng, đưa tay chạm vào rồi lại rụt về, tần ngần thật lâu. Dường như người ấy muốn hái nó xuống, rồi lại không nỡ. 

Mưa lất phất rơi.

Những cánh hoa dần trở nên trong suốt. Và người ấy cũng vậy.

Xuân Trường muốn nói với người ấy rằng, đừng thở dài. Đừng để đôi mắt ấy nhuốm màu buồn như màu trời hoang hoải. 

“này, anh biết không,

hoa về với đất

nắng về với trời

anh về với đời

đi thôi…”

.

.

5. Hai mươi tuổi, Xuân Trường trở về, đúng vào ngày sinh nhật của anh.

Tuấn Anh ngước lên nhìn anh, khóe môi cong lên thật nhẹ. Người này đã không còn là cậu nhóc mười hai tuổi năm nào cố chấp hỏi sao cậu không về nhà, cũng không là thiếu niên mười lăm tuổi nghịch ngợm bắt nắng làm quà sinh nhật, càng chẳng phải người thanh niên mười tám tuổi lần đầu đi ra ngoài khám phá thế giới.

Người này đã là một chàng trai trưởng thành, có thể tự mình chống đỡ một mảnh trời riêng.

Còn Tuấn Anh, thì vẫn cứ là một thiếu niên như năm nào.

Cậu đưa hai tay vẫn giấu mãi sau lưng ra phía trước, trong tay cậu là một đóa hoa nho nhỏ trắng muốt. Những cánh hoa be bé chẳng có gì nổi bật.

“Đây chính là loài hoa mà bà ngoại anh kể này. Tên của nó là diệp hà sơn. Khi gặp nước, không phải nó sẽ tan ra, biến mất đâu. Chỉ là những cánh hoa sẽ trở nên trong suốt thôi.”

“Tặng anh này. Em đã giữ lời hứa của mình rồi đấy nhé.”

“Chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

“Phải luôn thật khỏe mạnh nhé. Dù biết là anh thích đá bóng nhiều lắm, nhưng cũng đừng vì vậy mà để mình gặp chấn thương.”

“Và phải luôn thật vui vẻ nữa. Làm những việc mà anh thích, đi đến nơi mà anh muốn, sống cuộc đời mà anh thấy hạnh phúc.”

“Cuối cùng…”

Xuân Trường mím môi, lắc đầu, đáy mắt như có hàng vạn lời cầu xin.

“… đừng nhớ đến em.”

“Đi thôi, anh ơi, đi thôi.”

“Em trả anh về với đời.”

“Còn em, về với tàn tro…”

Mưa lất phất rơi.

Những cánh hoa dần trở nên trong suốt

Và người ấy cũng vậy.

.

.

6. Tuấn Anh ở nơi này từ lâu lắm, lâu đến nỗi cậu đã quên rất nhiều điều, nhưng cậu lại nhớ rõ, có một người từng nói với cậu rằng, là người thì đừng nên quá tham lam, dù cho đó có là hạnh phúc.

Thế nên, hạnh phúc trong suốt tám năm qua, như vậy là quá đủ, cũng là quá nhiều rồi.

Để người về đi thôi.

Và cậu, cũng nên về đi thôi.

Xuân Trường có những giấc mơ rất lạ.

Anh không biết người đó là ai, nhưng có những ngày cơn mơ làm ướt đẫm gối đầu.

Có một cậu thiếu niên gầy gò, nắm một đóa hoa trắng muốt, khóe môi như ngậm lấy màu nắng những ngày cuối tháng tư, cứ mãi đứng ở nơi đó.

Mưa lất phất rơi.

Người ấy cười, đuôi mắt cong cong.

“Xin anh hãy sống thật hạnh phúc.”

“Hạnh phúc thay cho phần của chúng ta.”

Trong cơn mơ, nước mưa cũng đắng chát như nước mắt.

người ơi,

điều không thuộc về em, làm sao em giữ lại

thế nên, đi đi thôi,

ngày gió đã tan rồi.

đi đi thôi…

.

hoa về với đất

nắng về với trời

anh về với đời

còn em, về với tàn tro…

.

bầu trời hôm nay, dường như là mưa.

.

.end.

.

.

.

tâm sự bên lề:

thực ra plot fic này đã được lên từ rất lâu rất lâu trước kia, chắc cũng khoảng bốn, năm năm trước. character ban đầu của fic không phải hai bạn này, nhưng mình ngâm fic lâu quá, đến bây giờ thì không thể viết được cho hai bạn character ban đầu nữa rồi, nên đổi thành Xuân Trường và Tuấn Anh.

thực ra việc đổi char như vậy đã làm mất đi cái chất ban đầu mà mình muốn viết.

hỏi mình có hài lòng với fic này không? không, không, và không. không hài lòng một chút xíu nào hết. vì sao? vì mình không nỡ làm đau lòng bọn họ. nên mình không thể viết ra được những cái mà mình muốn viết, ban đầu, cho fic này. thậm chí có vài lần mình phải xóa đi xóa lại vì cảm thấy viết như vậy… nhí nhảnh quá, đáng yêu quá, không hợp với không khí fic. hỏi fic này có đau lòng không? không luôn. chắc là có một xíu buồn, một xíu tiếc nuối, hay một vài cảm xúc phức tạp khác, nhưng không đau.

vì nó thản nhiên quá.

như là cách mà cuộc đời này vẫn cứ diễn ra, thì họ chấp nhận cuộc đời như thế. không chống đối, không cố gắng để thay đổi hay bất cứ điều gì tương tự thế. nên mình chẳng biết có gì để mà đau nữa. hoặc cũng có thể những câu chữ vụng về đến nỗi mà mình chẳng thấy đau nổi.

[lxt&nta] soulmate – bí mật (1)

mỗi người ai cũng có một đến một vài bí mật nho nhỏ.

lương xuân trường biết nhiều hơn một bí mật của nguyễn tuấn anh.

lần đầu tiên gặp mặt, cậu nhóc gầy nhẳng xoa xoa tay vào cái quần vải rộng rất lâu mới đưa tay ra cho anh bắt. sau đó, anh biết được khi căng thẳng tuấn anh sẽ đổ mồ hôi tay, nhưng cậu ấy giấu rất kín, không để cho ai biết. còn vì sao lương xuân trường biết ấy hả? vì sau này, mỗi khi tay đổ mồ hôi, tuấn anh không còn len lén lau vào quần mình nữa, đổi thành len lén lau vào quần của người kia. thế nên là, anh không muốn biết cũng khó, phải không?

khi tuấn anh xấu hổ, mặt có thể không đỏ, thậm chí còn có vẻ tỉnh bơ như không hề có chuyện gì, nhưng vành tai sẽ lặng lẽ đỏ lên, nhất là vành tai trái. khi chỉ có hai người, một trong những điều xuân trường thích làm nhất là chọc cho tuấn anh xấu hổ, sau đó âm thầm vui vẻ nhìn vành tai ai đó đỏ bừng. chỉ là từ khi thú vui nho nhỏ này bị tuấn anh phát hiện thì tần suất của việc trêu chọc này giảm đi thiệt nhiều, nhưng nếu có thì xuân trường cũng không cần im lặng nhìn nữa mà trực tiếp sờ sờ nắn nắn vành tai ấy thật lâu.

người ta gọi tuấn anh là chàng trai có đôi chân thủy tinh, xuân trường biết tuấn anh không thích cái tên này lắm đâu. nhưng xuân trường thì rất thích. có một thời gian anh đổi tên của tuấn anh trong điện thoại mình thành chàng trai có đôi chân thủy tinh, sau đó bị tuấn anh phát hiện. ai đó không nói gì, chỉ chăm chú nhìn anh trong hai phút, thế là xuân trường tự động chịu thua, đổi lại tên điện thoại. nhưng ở trong lòng anh, anh vẫn thích cái tên ấy lắm. nó không nhắc anh về sự dễ tổn thương, mà là một điều gì đó đẹp đẽ và quý giá vô cùng, chỉ vậy thôi. và anh nguyện làm tất cả những gì mình có thể để bảo vệ điều ấy.

tuấn anh có cách biểu đạt rất riêng. sau nhiều lần tổng kết kinh nghiệm (mà quá trình cũng khá là gian khổ), xuân trường rút ra một vài kết luận nhỏ kiểu như khi tuấn anh gọi “đội trưởng xuân trường” có nghĩa là “không được trêu nữa”; mà khi tuấn anh gọi cả họ lẫn tên “lương xuân trường” thì có nghĩa là “đang giận rồi đấy, dỗ đi”. xuân trường còn từng có hẳn một quyển sổ ghi lại mấy thứ linh tinh này. rất rất nhiều năm về sau, tuấn anh vô tình tìm thấy quyển sổ vàng ố phủ đầy bụi ấy ở ngăn sau cùng giá sách. thế là suốt ba ngày sau, chàng đội trưởng oai phong trên sân bóng được nghe người nào đó réo cả họ lẫn tên kiểu “lương xuân trường, đi ra ăn cơm”; “lương xuân trường, tắm nhanh lên” từ sáng đến chiều.

nguyễn tuấn anh có nhiều bí mật không?

thật ra cũng không nhiều lắm. bởi vì lương xuân trường biết gần hết những bí mật ấy rồi.

nói là gần hết bởi vì nguyễn tuấn anh có một bí mật rất lớn, một bí mật mà chỉ có cậu biết.

là cậu thương người kia, thật nhiều. từ những ngày nắng còn xanh màu trời. từ những ngày còn ngây ngô lúc ban đầu. từ những ngày mà tâm hồn non nớt của cậu thiếu niên vẫn chưa biết thế nào là yêu là nhớ.

tuấn anh nghĩ, đợi một ngày nào đó, cậu sẽ nói cho người kia biết cái bí mật dường như là rất lớn, mà dường như lại nhỏ xíu ấy.

sau đó, chờ người kia nói với cậu,

“ừ, tớ biết rồi. tớ cũng thương cậu, rất nhiều.”

[lxt&nta] soulmate – nhớ

note: ở ngoài đời chắc chắn hai người không có xưng cậu – tớ thế này đâu, nhưng đơn giản là mình thích kiểu xưng hô này, và nó hợp với fic, nên để vậy thôi. có thể đến một shot khác, hai người sẽ không xưng hô thế này nữa.

.

.

“này, đang làm gì thế?”

“đang nói chuyện với cậu.”

xuân trường bật cười.

“thì ai chả biết cậu đang nói chuyện với tớ. ý tớ là trước khi tớ gọi thì cậu đang làm gì cơ mà?”

“đang xem hoạt hình nhật.”

“nhô chăm chỉ học tiếng nhật như thế từ bao giờ vậy?”

tuấn anh bĩu môi, quay camera về phía màn hình tivi.

“thấy gì chưa?”

“thấy rồi… có cả vietsub nữa…”

một thoáng lặng im.

“nhớ tớ không?”

“nhớ.”

câu trả lời vô cùng thẳng thắn làm xuân trường hơi sững lại. nhưng anh chợt nhớ ra gì đó, bèn cười bảo tuấn anh.

“thử đưa tay lên sờ vành tai trái xem nào?”

thấy bên kia màn hình tuấn anh ngơ ngác nghe lời làm theo, xuân trường vui vẻ nhắc một câu,  “khi nào cậu ngượng thì mặt không đỏ nhưng tai sẽ nóng bừng lên, nhất là vành tai trái ý.”

cái bí mật nho nhỏ này có rất ít người biết, thậm chí chính bản thân tuấn anh cũng không biết. bởi vì mái tóc dài lãng tử nên phần tai thường bị che khuất rất khó nhận ra, xuân trường biết được cũng chỉ là do tình cờ. dạo ấy là lúc chuẩn bị ra nước ngoài, hai người nhận một cuộc phỏng vấn. khi được hỏi sẽ nhớ đồng đội nào nhất, tuấn anh trả lời là sẽ nhớ xuân trường nhất. buổi tối về khách sạn, anh chàng tuyên quang đè tuấn anh ra trêu, bắt cậu lặp lại những lời nói trong buổi phỏng vấn hồi sáng. sau một hồi cố gắng cũng không thể đẩy xuân trường ra, tuấn anh đành phải chiều theo ý cậu bạn.

“ừm, sẽ nhớ xuân trường nhất, thật.”

nhìn vẻ mặt chân thành lại hơi ngố của tuấn anh, xuân trường cười đến thấy răng không thấy mắt, đưa tay xoa loạn mái tóc dài của người ta. khi bất chợt chạm vào một thứ gì đó nóng nóng, anh hơi ngẩn người. sờ sờ vành tai trái mềm mềm đã nóng bừng mà khuôn mặt thì vẫn có vẻ vô cùng tự nhiên kia, xuân trường cười thầm trong lòng.

hừm, nhô nhà anh lại bị anh biết một bí mật nữa rồi.

tuấn anh im lặng quay mặt đi khi nghe xuân trường kể lại chuyện cũ. cậu lầm bầm vài tiếng nhưng đủ cho người kia nghe thấy.

“cậu đủ rồi đấy, đội trưởng xuân trường.”

giao tình bao nhiêu năm giúp xuân trường hiểu được khi tuấn anh gọi một tiếng “đội trưởng xuân trường” nghĩa là “còn nói nữa thì tớ sẽ giận đấy”. mà anh thì cũng không muốn chọc cho tuấn anh giận thật đâu.

“ha ha, được rồi, ok, không nói nữa. đi nghỉ sớm đi.”

 tuấn anh không nói gì nữa, gật gật đầu rồi ngoan ngoãn tắt tivi, leo lên giường đi ngủ khi đồng hồ còn chưa chỉ đến số 10. màn hình điện thoại sáng lên, dừng lại ở khung trò chuyện với “tơn” và tin nhắn mới nhất.

“nhớ tuấn anh nhất, thật. bây giờ đang nhớ. nên là, ngủ ngon nhé.”

mong là chúng ta sẽ mơ thấy nhau.

.

.

anw, hơi nhảm.

chắc là từ shot sau fic này sẽ bị private, những ai follow mình mới đọc được. vì mình hơi xí hổ, cảm giác viết cứ sai sai haha :)) khi nào mình tự tin hơn thì sẽ public nó ❤

edit: được public hết rồi nhaaaa

[lxt&nta] soulmate

viết cho lương xuân trường và nguyễn tuấn anh

soulmate

@ just fanfiction.

@ OOC – out of character. tính cách nhân vật có thể sẽ không giống ngoài đời lắm (hoặc không giống trong cảm nhận của bạn lắm), vì nó chỉ giống với cảm nhận của tớ về xuân trường và tuấn anh. vì thế mong mọi người không đặt nặng quá vấn đề này, nếu thấy fic tớ làm mất hình tượng của họ trong lòng bạn, xin hãy nhẹ nhàng click back. yeah, this is just a fanfiction.

@ những câu chuyện nhỏ nhỏ, không có thật, nhạt, và nhảm (có lẽ). chúng có thể liên quan, hoặc không.

@ tình cảm giữa hai người này tạo cảm giác rất đặc biệt cho mình. hơn cả tình bạn, thậm chí hơn cả tình yêu. yep, soulmate.

@ fic này có thể bị drop bất cứ lúc nào.

@ đối với tớ thì câu chuyện của hai người này nó còn hơn cả fanfic luôn rồi :)) nên là tớ viết một vài thứ này cho nhẹ lòng, thế thôi. tớ tin rằng những điều này sẽ xảy ra ở một thế giới song song nào đó. và họ sẽ hạnh phúc cho đến mãi mãi về sau.

happy ever after.

@ truyện này (theo ý định ban đầu của tớ) thì chỉ được đăng trên wattpad thôi, nhưng vì bà chị bảo wattpad hay nuốt bài lắm, không yên tâm nên lại bê về đây haha :)) 

[FanFiction] [KaiYuan] Lỡ yêu bạn trong game rồi, phải làm sao đây? [Shortfic | Chap 4]

.

Chapter 4. Lỡ đồng ý gặp mặt offline rồi, phải làm sao đây?

.

Trong khung cảnh game Cực Quang, bên cạnh trang trại xanh ngát, có một người chơi đang chăm chú nhổ củ cải. Một người chơi khác thì đi lòng vòng bên cạnh, dường như đang cố thu hút sự chú ý của người kia. Trên khung đối thoại chỉ có một người tự biên tự diễn:

[Phụ cận] Karry: Nguyên Nguyên, anh xin lỗi mà!

[Phụ cận] Karry: Thực sự là anh có việc phải đi công tác gấp ở nước ngoài, nên mới phải nhờ… bạn anh online hộ.

[Phụ cận] Karry: Lần này không kịp nói với em, là anh sai, anh xin lỗi.

[Phụ cận] Karry: Không reply inbox vì anh đã dặn bạn là không được tự tiện reply inbox của anh.

[Phụ cận] Karry: Thực sự xin lỗi, làm em lo lắng rồi.

Đến lúc này, người kia mới dừng việc lại.

[Phụ cận] ROY đại nhân: … Cái cô nàng Sandy kia… là gì của anh?

[Phụ cận] Karry: Con gái của bạn mẹ anh. Cô nàng biết anh chơi Cực Quang thì cứ nằng nặc đòi anh kéo theo, lại còn rỉ tai mẹ anh chuyện này. Nếu không phải mẹ anh ép thì anh cũng chẳng muốn có một cái đuôi rắc rối như vậy làm gì.

[Phụ cận] Karry: Anh bận đi công tác nên sau đó quăng luôn vụ này cho đứa bạn. Sao vậy, nó làm gì à?

[Phụ cận] ROY đại nhân: … Anh ta muốn dùng nick của anh để kết hôn với cô nàng!

[Phụ cận] Karry: CÁI GÌ???

Trước màn hình, vị giám đốc nào đó nghiến răng nghiến lợi, không nói hai lời liền quyết định ngâm nước nóng tiền thưởng cuối năm của cậu thư kí chăm chỉ. Mà ở một nơi khác, lại có người đang mím môi cười khúc khích, hồn nhiên không biết lời nói đùa của mình đã làm cho cậu bạn thân đau khổ như thế nào.

#73L @Bé thỏ meow meow meow: Cảm ơn mọi người đã quan tâm, nam thần đã trở về rồi!!!

Về chân tướng như thế nào… Tui chỉ có thể nói là một trong những bạn ở trên đoán đúng đại khái rồi, còn về chi tiết thì xin lỗi, tui sẽ không kể ra đâu.

Chuyện quan trọng bây giờ là, bang tui đang có ý định tổ chức gặp mặt offline ngoài đời aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!

WHAT SHOLD I DO??????

#74L @Tử Lăng: Xin lỗi, bệnh nghề nghiệp, nhưng mà Bé thỏ à, “should” not “shold”, môn Tiếng Anh tiểu học của cậu do thầy thể dục dạy à…

#76L @Đường vào đam sâu như biển: Lặng lẽ phát hiện ra một bí mật, Bé thỏ chưa tốt nghiệp Tiếng Anh cấp tiểu học 2333333333

#77L @Thụy An: Suỵt, LS nói nhỏ thôi, cẩn thận Bé thỏ xấu hổ quá trốn đi mất tiêu! Cơ mà cho tui cười phát đã, “shold” hahahahahaha!!!

#80L @Đồi hoa mặt trời: Mấy thím đừng cười nữa, ở đây có bao nhiêu người đã đạt Tiếng Anh cấp 4 mà đòi cười Bé thỏ hả, dù sao tui cũng đã đạt rồi 23333333

#81L @Tử Lăng: Chúng ta lạc đề rồi mấy thím ơiiii…

Nhưng mà!

Tui!

Vote!

Gặp mặt OFFLINE!!!

#85L @Cô bé mùa đông: Cái này thì có gì mà khó giải quyết, thích thì nhích thôi! Dũng cảm lên nào @Bé thỏ meow meow meow ^_^

#88L @Viên Viên: E hèm, Bé thỏ, đừng quan tâm mấy cô nàng ở trên, để tui nghiêm túc nói cho cậu nghe nè.

Từ lúc cậu lập topic này đến giờ cũng được gần trăm reply rồi, cậu chắc cũng nhận ra có một số người gần như lần nào cậu lên post bài cũng reply đúng không? Như thím Tử Lăng nè, Đường vào đam sâu như biển nè, hoặc như tui nè. Thực lòng tụi tui đều rất quý cậu, ở trên mạng ảo thật thật giả giả này, tụi tui tin rằng câu chuyện này là thật, tình cảm của cậu là thật, rằng ở bên ngoài cuộc đời kia, thật sự tồn tại một thiếu niên như vậy (cho phép tui dùng từ “thiếu niên” đi).

Thế nên, những lời tui (và đồng bọn của tui) nói với cậu đều là những lời chân thành. Mở ngoặc mặc dù thỉnh thoảng tụi tui có trêu cậu hơi quá bỏ qua nghen hahaha đóng ngoặc.

Ngay từ đầu topic, có lẽ rất ít người trực tiếp, thẳng thắn giải đáp câu hỏi của cậu: Phải làm sao đây? Giờ để tui nói với cậu: Chẳng làm sao cả.

Nếu thích, nếu yêu, nếu cảm thấy đáng giá, thì theo đuổi.

Muốn làm gì thì làm, thích ai thì nói cho người ta biết, đừng sợ hãi, đừng do dự.

Dù sau này có thể cậu sẽ phát hiện ra một ít sự thật không tốt đẹp gì, nhưng ít nhất là, cậu đã từng thử, từng cố gắng. Những lời này, tui biết là nó rất sáo rỗng, tui biết là nói dễ hơn làm, nhưng tin tui đi, một bà thím U30 như tui đã trải qua hết những điều này rồi.

Đừng để bản thân mình phải hối hận.

#90L @Tổng công đại nhân: Để tui phiên dịch lại lời của Viên Viên cho cậu dễ hiểu một chút nè. Chốt lại thì ý của Viên Viên là:

Nếu cả cậu và nam thần đồng ý gặp mặt offline, trực tiếp tiến lên đẩy ngã nam thần.

Nếu một trong hai người không đi offline, tự đưa ra hẹn gặp mặt ngoài đời, trực tiếp tiến lên đẩy ngã nam thần.

Mục tiêu cuộc đời: đẩy ngã nam thần, yo ~

#93L @Tử Lăng: Tui cảm động quá, không ngờ trong diễn đàn XXX này vẫn còn những con người sâu sắc giống tui như thím @Viên Viên ~ Lớp diu chiu chiu ~ 😡

Bé thỏ, tặng cậu một câu trong bài hát “Thể diện” mà tui rất thích, “Em dám yêu thì em dám đau lòng”.

#95L @Bé thỏ meow meow meow: Thực sự rất cảm ơn mọi người…

Trước giờ tui không hay xài mấy cái này, lúc mới quyết định mang câu chuyện này lên đây, thực ra cũng là ôm tâm trạng đây chỉ là internet thôi, là mạng ảo thôi, không cần lo lắng, chẳng ai biết được đằng sau màn hình này là ai. Dù tui có nói gì, làm gì, thì hết thảy cũng chỉ là những con chữ. Mà ban đầu tui cũng không thực sự muốn tìm lời khuyên hay gì ở đây cả, tui chỉ là muốn tìm một nơi để nói, để viết ra những tâm sự của mình mà không cần phải lo lắng nó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống ở ngoài đời thực.

Nhưng mà, qua từng ngày, tui cảm thấy mọi người thực sự rất đáng yêu. Tui rất cảm ơn vì mọi người đã theo dõi topic này lâu như vậy. Bất cứ khi nào tui post bài đều có người vào an ủi, khuyên bảo, hoặc đơn giản là tâm sự với tui. Tui không biết nên nói thế nào để biểu đạt lòng biết ơn và tình cảm của tui nữa. Nếu như có cơ hội, tui cũng rất mong chúng ta được gặp nhau một lần ngoài đời.

Những lời mọi người nói, tui sẽ suy nghĩ kĩ.

Cho đến bây giờ, đối với chuyện tình cảm này, tui vẫn thấy rất mông lung. Đây là lần đầu tiên tui yêu thích một người, nhưng mà trường hợp này quá đặc biệt rồi. Thầm mến một người qua mạng internet sao lại khó khăn như thế?

#96L @Hạ Lam: Ôm ôm cậu.

Đừng nói thầm mến qua mạng, tình yêu vốn dĩ là một điều khó khăn rồi. Nói thật với cậu, tui đã là vợ người ta, tui đã từng trải nghiệm cuộc sống tình yêu và cuộc sống kết hôn. Bất cứ lúc nào, bất cứ hoàn cảnh gì, ai cũng đều gặp phải khó khăn, gặp phải những chuyện khiến cho mình phiền lòng. Cái quan trọng là mình cảm thấy như nào thôi.

Khi cậu thấy điều đó xứng đáng, thì nỗi đau cũng không hẳn chỉ còn là nỗi đau.

Những điều này nói bằng miệng, viết bằng chữ thì có vẻ rất dễ dàng. Nhưng tui biết là không hề dễ chút nào. Tui đã đánh đổi tình yêu 10 năm của mình cho hạnh phúc hiện tại, dù tui cũng không rõ hạnh phúc này có thể kéo dài bao lâu? Tui đã từng hối hận, nhưng giờ thì không. Tui mất 10 năm để hiểu một điều đơn giản như thế. 10 năm ấy, ít nhất là bản thân tui thấy xứng đáng. Sự chờ đợi không bao giờ là vui vẻ, nhưng bởi vì tui cam tâm tình nguyện, nên tui không còn cảm thấy bất công hay tức giận nữa. Chỉ cần cậu thấy xứng đáng, chỉ cần cậu không làm chuyện có lỗi với chính bản thân mình, đừng do dự.

Cũng có thể cậu phải mất 10 năm để thực sự hiểu được ý nghĩa những lời này, cũng có thể cậu đã hiểu rồi, nhưng mà, tui chúc cậu hạnh phúc.

Chúc cậu có đủ dũng cảm để làm những điều khiến mình hạnh phúc.

Vương Nguyên nhìn box chat trong bang rộn rã vui vẻ, chậm rãi gõ từng chữ.

“Em sẽ tham gia offline.”

End chap 4.

.

.

cá tháng tư vui vẻ ~

mình không thích mấy cái trò ngày này lắm và cũng quá lười để bày trò nên chả có gì đặc sắc đâu :)) chúc các bạn có một ngày lẽ vui vẻ vậy hoy ~

và fic này đã được 10k chữ, trong khi tui quyết tâm phải kết thúc nó trong vòng 20k chữ đổ lại hic…

tâm hự cho ngày đầy nắng

đôi lúc mình tự hỏi vì sao mình lại viết.

mình viết bởi vì mình yêu việc đấy. viết làm cho mình cảm thấy an tâm. trong đầu mình và trong lòng mình lúc nào cũng đầy những suy nghĩ lộn xộn và hai việc mình thường làm nhất để thấy yên lòng là đọc, hoặc là viết. nhưng mà đọc thì ở đâu cũng được, còn viết thì không, haha. nên mình đọc nhiều hơn viết, hơn rất nhiều. thậm chí nhiều dạo mình bỏ viết hoàn toàn.

mình viết fanfic là vì mình thích bọn họ, yêu bọn họ. mình không nghĩ ra plot trước rồi mới chọn nhân vật, mà vì đó là 2 người ấy, chỉ có thể là bọn họ, mới có câu chuyện này, có những tình tiết này, có những câu từ này. mình chọn nhân vật rồi mới nghĩ một cái plot cho riêng họ. 

cái fic khải nguyên gần đây của mình ý, mình bắt đầu viết vào dịp “nghỉ đông” giữa HKI và HKII ở trường :)) mình được nghỉ cả tháng ở nhà, chả đi đâu nên trong lúc nhàm chán (ngu si) đã quyết định đòi hố ý. nói thật là bây giờ mình lưu bản thảo đến chap 5 rồi thì phải. nhưng mình chán, mình không post. mình bảo với chị mình, không có ai comment nên mình chán, mình chán thì mình diếm hàng thôi :)) cơ mà cũng gần như thế thật. sau tết mình nhận thêm job và bắt đầu đi làm sml. mỗi ngày chạy deadline mệt như tró nên thời gian muốn làm gì cũng chẳng có hic hic

gần đây mình đang muốn tìm một nhóm nhạc hoặc một ai đấy tạo cảm hứng cho mình quay lại những ngày nhiệt huyết mà mỗi không thấy aiii bùn ghêeee =))) muốn viết lắm thèm viết lắmmmmm

và viết những dòng này xong mình lại phải đi dạy…

ôi đời bùn 2018…

 

 

[FanFiction] [KaiYuan] Lỡ yêu bạn trong game rồi, phải làm sao đây? [Shortfic | Chap 3]

HAPPY NEW YEAR! ❤

.

Chapter 3: Người ấy đã không còn là người ấy

.

[Chat mật] ROY đại nhân: Karry?

[Chat mật] ROY đại nhân: Karry, em biết anh online, trả lời đi!

[Chat mật] ROY đại nhân: Anh làm thế này là có ý gì hả?

[Chat mật] ROY đại nhân: Không nói rõ ràng mà cứ im lặng là sao, anh là đàn ông thì nói thẳng một lời đi!

[Chat mật] ROY đại nhân: ….

[Chat mật] ROY đại nhân: Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với anh vậy?

[Chat mật] ROY đại nhân: Vương Tuấn Khải.

Vương Nguyên đợi năm phút mà bên kia vẫn không thấy bên kia trả lời lại trong khi rõ ràng đang online. Tình trạng này đã diễn ra năm ngày rồi! Kể từ hôm Karry dẫn cô nàng S vào bang, giống như hoàn toàn biến thành một người khác, đến vội vàng, đi vội vàng. Mỗi ngày đúng giờ log in làm nhiệm vụ ngày, nhiệm vụ bang, giải quyết một vài chuyện nhỏ bé. Bình thường vốn dĩ anh cũng không hay trò chuyện trong kênh của bang nên mọi người không để ý lắm, nhưng người thường hay kè kè bên cạnh anh như hình với bóng như Vương Nguyên sao lại không nhận ra điều kì lạ. Cậu inbox ảnh cũng không thèm trả lời, mỗi ngày vẫn online, vẫn làm nhiệm vụ, đi phó bản, nhưng lại như biến thành một người khác.

Chẳng lẽ ảnh bị hack nick?

Vương Nguyên cắn đầu ngón tay, suy nghĩ. Nhưng không đúng lắm… Bán nick? Không thể nào… Dù gì thì ít nhất cũng phải nói một tiếng chứ!

Đây chính là bi ai của việc quen nhau qua mạng ảo. Cậu không biết người kia hiện tại đang ở nơi nào, có an toàn mạnh khỏe không, có cần sự giúp đỡ của cậu không. Thậm chí, lúc cần thiết, ngay cả một câu trả lời xác nhận người ấy thực sự vẫn tồn tại cũng là một điều gì đó xa vời.

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy, Vương Tuấn Khải?

Bắc Kinh, 10 p.m,

Thư kí Lưu khóe miệng run rẩy nhìn bảng chat trên màn hình nhấp nháy liên tục. Giám đốc, ngài đã hơn 20 tuổi rồi, cũng đâu phải đứa trẻ nữa đâu!! Chơi game suốt thì cũng không nói làm gì, đi công tác nước ngoài bận rộn không online được liền bắt thư kí onl giùm thì càng không lời gì để nói, nhưng để cho bạn chơi game cùng biết được tên thật như vậy có ổn không? Đừng nói là ngài đã khai báo hết cho người ta thông tin hai mấy năm qua của mình rồi đấy nhá! Bây giờ trên mạng nhiều lừa đảo nguy hiểm lắm!

Thư kí Lưu mệt mỏi tắt màn hình máy tính, lên tinh thần tiếp tục cày cuốc đêm khuya. Phận làm thư kí như anh thật sự quá khổ, bình thường phải giúp boss xử lí công việc đã đành, bây giờ lại còn phải giúp boss cày nick chơi game! Tiền thưởng cuối năm nếu như không được tăng gấp đôi, vậy Lưu Chí Hoành này nhất định sẽ nghỉ việc!

#52L @Tử Lăng: Xoa xoa Bé thỏ, đừng vội, theo như kinh nghiệm đọc đam mỹ của tui thì sau những điều thay đổi bất thường này bao giờ cũng là một câu chuyện cẩu huyết kinh điển! Ví dụ như cô nàng S là em gái hay bạn bè gì gì đó chẳng hạn?

Hoặc là người yêu cũ…?

#53L @Nguyên Khải thịnh thế: Bé thỏ hahahahahaha!!! Cái tên này cũng hợp với LZ quá ấy chứ. Cơ mà LS, cô đừng dọa Bé thỏ như vậy! Tui nghĩ không phải nam thần thay lòng đổi dạ (?) đâu, Bé thỏ, cậu nên hỏi lại mọi chuyện cho rõ ràng. Biết đâu họ quen biết nhau ngoài đời thật. Nếu như đột nhiên nam thần khác với mọi khi thì rõ ràng không phải đơn giản chỉ là ảnh có tình cảm với cái cô S kia. Dù sao cậu cũng chưa tỏ tình, ảnh lại còn độc thân, thích một người thì có gì mà phải làm màu làm mè đến mức đó? Cứ quang minh chính đại mà thích thôi, không phải sao?

#55L @No zuo no die: Mới chỉ thế thôi mà cậu đã cảm thấy nam thần nhà cậu sắp bị dụ dỗ đi rồi hả? = = Bé thỏ, cậu phải tự tin lên, dũng cảm lên! Mạnh mẽ tiến tới, đẩy ngã nam thần! Ai quan tâm anh ta là cong hay thẳng! Cứ bẻ đã rồi tính tiếp!

#58L @Cỏ xanh xanh: Ủng hộ 55L! Đẩy ngã nam thần đã rồi tính tiếp!

Vương Nguyên đọc những reply hài hước của mọi người trong topic mà bật cười, tâm trạng cũng trở nên nhẹ nhõm hơn một chút. Cậu suy nghĩ một chút, viết xuống những chuyện gần đây. Không thể không nói, cậu rất thích những cô nàng vui vẻ này. Hơn nữa, cảm giác được chia sẻ tâm sự với những người lạ mà không hoàn toàn lạ này giúp cậu thấy vui vẻ. Ít nhất, cậu biết, ở đâu đó, có những người đang lắng nghe cậu. Sự quan tâm của họ, dù là thật hay giả, dù là nghiêm túc hay chỉ là chút thư giãn trong cuộc sống mệt mỏi, cũng khiến cậu cảm thấy ấm áp. Đây không phải là ý nghĩa của “bạn ảo” sao?

#59L @Bé thỏ meow meow meow: Tui cũng thấy chuyện này có vẻ đó kì kì ấy.

Thật ra chuyện K dẫn S vào bang, dẫn S đi phó bản đi phó bản, mua đồ tặng S, và vân vân, đối tới tui mà nói, thực sự không quan trọng lắm. Cái tui quan tâm là, có vẻ như, nam thần không còn là nam thần nữa rồi…

Mỗi ngày đúng giờ log in, đúng giờ làm nhiệm vụ, đúng giờ đi phó bản, chẳng thèm nói năng gì. Hơn nữa, tui inbox mà ảnh hoàn toàn không rep!!!

Tui nghi ảnh bị hack nick, hoặc là bán nick, nhưng mà lại thấy khả năng này không cao…

Tui thật sự đang rất bối rối, cầu cao nhân chỉ điểm!

#60L @Viên Viên: Ý cậu là có người khác đang xài nick của nam thần? Hay cậu nghi ngờ nam thần đã thay đổi thế? @@

#61L @Bé thỏ meow meow meow: Tui cảm thấy cả hai việc này đều có khả năng, nên tui mới bối rối ⊙﹏⊙ @Viên Viên

#63L @Tử Lăng: Theo tui thấy thì việc nam thần đột nhiên đổi tính đổi nết gây bất hòa với cậu là không có khả năng đâu. Ngược lại việc có người sử dụng nick ấy có vẻ thực tế hơn nhiều. Nếu như bị hack thì không thể nào đúng giờ log in làm nhiệm vụ đúng không? Nếu nói là bán nick thì có vẻ cũng không ổn. Theo như lời cậu thì quan hệ của nam thần và cậu khá “tốt” (→_→) nên chắc là cũng không thể chẳng nói lời nào đã thẳng tay bán nick như vậy. Sao cậu không nghĩ đến trường hợp có người mượn nick của nam thần? Không, nói chính xác hơn là, nam thần cho ai đó mượn nick vài ngày?

#65L @Chân tướng đế: Tui thấy thím Tử Lăng phân tích đúng đấy. Còn một trường hợp nữa, nam thần bất ngờ có việc gì đó không online được, nhờ người khác cày nick hộ mình. Nếu nói như thế thì việc nam thần không reply inbox của cậu cũng hợp lí. Có lẽ người kia đã được nam thần căn dặn không cho tự tiện trả lời inbox của ảnh.

#66L @Bé thỏ meow meow meow: Cảm ơn mọi người, tui nghĩ những trường hợp kia hoàn toàn có thể xảy ra. Giờ tui cũng thấy yên tâm hơn một chút, có lẽ tui nên đợi thêm vài ngày nữa xem sao.

Thực sự cảm ơn mọi người!

#68L @Thụy An: Không có chi, Bé thỏ thật ngoan, xoa xoa Bé thỏ! Tui tin là nam thần sẽ nhanh trở về thôi!

#69L @Tổng công đại nhân: Ôm ôm Bé thỏ (つ≧▽≦)つ Cậu nhất định phải tin tưởng nam thần, tin tưởng chính mình! Tin rằng người đó là một người tốt, xứng đáng với tình yêu của cậu :’)

Vương Nguyên đọc đi đọc lại reply mới nhất, mỉm cười nhẹ nhõm. Đúng vậy, bởi vì đó là người cậu thích, nên đó nhất định là một người thật tuyệt vời. Cậu cảm thấy, cậu có thể tin được người ấy.

“Khụ khụ!”

Đó là âm thanh QQ báo có tin nhắn mới. Vương Nguyên mở cửa sổ QQ ra, là bạn tốt Lưu Chí Hoành của cậu.

Hoành Hoành đẹp trai: Huhu Nguyên Nguyên ơi cíuuuu TOT

Hoành Hoành đẹp trai: Tớ đói quá đói đến nỗi bụng dán vào lưng rồi ngay cả sức để gọi cơm cũng không còn nữa :((

Nguyên bảo bảo: Gì vậy, hơn 10 giờ tối rồi mà cậu vẫn chưa ăn cơm à? Hôm nay vẫn phải tăng ca à?

Hoành Hoành đẹp trai: Đúng vậy đúng vậy, tớ đúng là mệnh lao lực mà!!! May là ngày mai boss đi công tác về rồi, nếu không tớ chắc chắn sẽ bị dìm chết trong đống công tác này!!!

Nguyên bảo bảo: Công ti cậu làm cũng có phải là công ti lớn đâu, sao mà vất vả thế…

Hoành Hoành đẹp trai: Thì bây giờ đang là thời gian phát triển quan trọng nhất mà. Nếu lần này boss đi công tác kí hợp đồng thành công thì công ti tớ sẽ có một bước phát triển vượt bậc đó!

Nguyên bảo bảo: Được rồi được rồi, biết cậu và công ti cậu đều là mệnh lao lực rồi. Thế chưa ăn cơm thật à? Mau gọi cơm ngoài ăn đi!

Ở bên kia màn hình, Lưu Chí Hoành cảm động nhìn tin nhắn của Nguyên Nguyên nhà cậu. Quả nhiên là chỉ có Nguyên Nguyên yêu cậu! Vừa cầm điện thoại lên định gọi cơm thì lại thấy boss gọi đến, làm Lưu Chí Hoành giật mình, suýt thì đánh rơi điện thoại.

“Alo, boss?”

“Gì cơ, anh đã đặt vé máy bay rồi à? Đêm nay sẽ về luôn sao?”

“Có cần tôi đi đón anh không? À, được, nếu anh không cần thì thôi.”

“Sáng mai anh vẫn nên nghỉ ở nhà một buổi rồi hẵng đi làm. Chiều mai gặp.”

“Được, bye bye.”

Cúp điện thoại, Lưu Chí Hoành gãi đầu khó hiểu. Công ti vẫn vận hành bình thường mà, có chuyện gì mà boss cần phải về gấp thế chứ? Đêm nay ngủ một giấc, sáng mai hẵng về thì có vấn đề gì sao? Được rồi, Lưu Chí Hoành nhún vai, tư duy của những con người siêu việt như boss không cùng một tần số với cậu, vẫn không nên cố đoán làm gì.

Tiếp tục bấm số gọi cơm, chưa kịp nhấn nút call thì lại có điện thoại. Nhìn thấy cái tên trên màn hình điện thoại, hai mắt Lưu Chí Hoành sáng lên, vội vàng bắt máy.

“Alo, Thiên Tỉ à? Ừ, tớ vẫn đang ở công ti, còn chưa được ăn cơm đây này~ Hả, cậu đã đến dưới công ti của tớ rồi á? Lại còn mang cơm nữa? Aaaaa, Thiên Thiên tớ yêu cậu chết mất!!!…”

Lưu Chí Hoành vui vẻ lao nhanh xuống lầu. Ở đại sảnh, có một người con trai dáng người cao gầy đang chăm chú nhìn về phía thang máy. Vừa nhác thấy bóng người đang lạch bạch chạy về phía mình, trong đôi mắt của anh xuất hiện ý cười dịu dàng. Bên dưới khẩu trang, hai lúm đồng tiền trên má cũng mỉm cười nhẹ nhàng.

Đêm nay, bầu trời Bắc Kinh lấp lánh ánh sao.

Đêm nay, có người vui vẻ hạnh phúc, có người trằn trọc khó ngủ, cũng có người nôn nóng vội vàng, trong lòng trong ngực đều là vì một người.

End chap 3.

[FanFiction] [KaiYuan] Lỡ yêu bạn trong game rồi, phải làm sao đây? [Shortfic | Chap 2]

.

.

Chapter 2. Có người định dụ dỗ nam thần!!!

.

Tử Lăng vui vẻ bưng hộp cơm ra trước máy tính, vừa khởi động máy là ngay lập tức log in vào diễn đàn gei quen thuộc của mình. Thấy thông báo mới có reply mới của topic mình đang theo dõi, cô vội vàng nhấn vào xem. Đọc đi đọc lại những ba lần reply mới nhất của chủ topic, cô chợt thấy trong lòng có chút xúc động. Thầm mến một người, chính là như vậy đấy. Lo sợ không yên, muốn nói với người ta mà lại không dám, cứ tiếp tục im lặng thì không cam lòng, có ngọt ngào, cũng có đau khổ. Ai mà chưa từng thầm mến một người trong suốt thời gian tuổi trẻ đẹp nhất của đời mình chứ? Mỗi cô gái đều có một chàng trai “chỉ là ngày hôm đó nắng rất đẹp, anh mặc một chiếc áo sơ mi màu em thích” để thầm mến, không phải sao? Có thể thành đôi, cũng có thể không thành đôi, nhưng loại tình cảm như thầm mến, cũng giống như tuổi trẻ, dịu dàng, trong trẻo, khắc sâu vào trong lòng người.

Tử Lăng đặt tay lên bàn phím, rồi lại không biết nên nói điều gì với cậu bé chủ topic. Cô không biết người ngồi bên kia màn hình có đúng là một cậu bé hay không, nhưng khi cậu ấy vẫn giữ một loại tình cảm thầm mến dịu dàng như thế, thì trong mắt cô, ít nhất đó vẫn là một chàng trai có tâm hồn đơn thuần như một cậu bé.

Cô thực lòng hi vọng, cậu ấy có thể được hồi đáp tâm nguyện. Một người tốt đẹp như thế, xứng đáng được thế gian này đối xử dịu dàng một chút.

#24L @Tử Lăng: Ôm LZ, cố lên, tui tin nam thần của cậu là một người vừa đẹp trai vừa tốt bụng, hơn nữa cũng thích cậu!

#25L @Đường vào đam sâu như biển: Ôm LZ, nam thần chắc chắn cũng thích cậu +1

#26L @Miêu Miêu: Ôm LZ, nam thần chắc chắn cũng thích cậu +2

#30L @Cỏ xanh xanh: Ôm LZ, nam thần chắc chắn cũng thích cậu +N

#35L @Viên Viên: Xin lỗi LZ, ôm ôm, nam thần chắc chắn cũng thích cậu +số điện thoại

#40L @Thụy An: LZ cậu đi đâu vậy??? Gọi hồn LZ mau trở về!!! Đừng nói là cậu thuộc phái hành động đã tỏ tình với nam thần luôn rồi đấy nhé!!!

#43 @Bé thỏ meow meow meow: Cảm ơn mọi người đã cổ vũ, nhưng tui đang mất niềm tin quá, làm sao bây giờ!!

Chuyện là trước giờ nam thần vẫn được rất nhiều người theo đuổi, tất nhiên, nhưng chẳng ai trong số họ thành công cả, bằng chứng là bây giờ nam thần vẫn còn độc thân (ý tui là vẫn độc thân ở trong game). Thế nhưng dạo gần đây tui cảm thấy nam thần sắp bị dụ dỗ đi mất rồi! ╥﹏╥

Trong bang tui vừa có thành viên mới, giới tĩnh nữ, Tế ti, xinh xinh đẹp đẹp phiêu phiêu dật dật… Vấn đề là cô ấy do chính K đưa vào bang!!! Phải biết rằng từ khi bang thành lập đến giờ, tui là người duy nhất do chính ảnh đưa vào bang!!! Những người khác hoặc là xin vào hoặc là do người khác đưa vào, chứ ảnh chưa từng chủ động đưa ai vào bang trừ tui cả. À không, giờ là trừ tui và cô bạn mới kia (tạm gọi cô ấy là S đi). Thế nhưng nếu chỉ có thế thì tui đã không hoảng hốt rồi. ╥﹏╥

S bây giờ mới level 80, so với những người đã mãn cấp như bô lão tụi tui (cấp cao nhất của Cực Quang là 120, nghe nói trong lần update tới sẽ tăng thành 130) thì quả thực là… không cùng một vùng trời. Tụi tui có một team cố định trong bang để đi phó bản cho phù hợp với bản thân, nhưng thỉnh thoảng những người level cao hơn sẽ kéo những người level thấp. Nói cho chính xác thì đúng là cho họ ăn không EXP đấy. Chỉ cần đi theo sau mông tụi tui và nhặt vật phẩm cũng như EXP thôi. Đối với tân thủ thì đây là việc đơn giản nhất rồi đúng không?

Nhưng tui phát hiện tui sai lầm rồi!!! Khi gặp S tui mới thấy việc dẫn theo người mới tăng cấp là một việc khó khăn và phiền phức đến như thế. Bang tụi tui vốn có truyền thống mang newbie cùng đi nhặt EXP, nên hôm đó, mặc dù khá ngạc nhiên khi (một lần nữa) K lại tự mình mang theo S cùng tụi tui đi phó bản, tui vẫn cảm thấy, ờ, cũng được, đi thì đi. Phó bản tụi này đi thường chỉ người chơi cấp 100 trở lên mới có thể đi hết, nhưng vật phẩm và trang bị thì cực kì ok. Trong bang có một team “bô lão” đều đã mãn cấp (hoặc sắp mãn cấp) cố định gồm mấy người bang chủ, tui, một phó bang chủ khác, ba bô lão. À nhân đây tui cũng giới thiệu luôn, tui chơi Xạ thủ, bang chủ chơi Pháp sư, phó bang chủ khác (tạm gọi là J) chơi Đạo tặc, ba bô lão có người chơi Y sư, có người chơi Thú nhân, có người chơi Chiến sĩ. Về cơ bản thì đây là một team tiêu chuẩn có đủ tanker, dame lẫn vú em. Tất nhiên không phải lúc nào tụi tui cũng đánh phó bản với đủ cả team, ai onl lúc nào thì đi lúc đó, thiếu người thì gọi các thành viên trong bang. Chỉ khi nào có phó bản mới ra thì tụi tui sẽ hẹn trước để cùng đi với nhau, coi như là một kiểu “thăm dò” cho các thành viên khác.

Ặc, lạc đề rồi… Ý tui là, hôm đó có K, J, tui, bạn Y sư cố định của team (tạm gọi là bô lão A) và S. Mục đích đánh phó bản này là để kiếm một nguyên vật liệu rất quý nhưng cũng có tỉ lệ rớt cực nhỏ, nên tụi tui không hi vọng nhiều mấy, thành ra kéo tân thủ cũng thành một mục đích chính quan trọng không kém. Vì S là nữ, hơn nữa cũng chỉ là tay mơ, nên bô lão A bảo cô ấy chỉ cần tập trung thêm máu cho tui và tránh ra xa, đừng để bị quái dẫm bẹp là được!

Được rồi, ở đây cho phép tui chửi bậy, TMD!!! Nhớ đến vụ này là tui lại thấy ức không chịu được! Để tui đi uống ngụm nước đã sau đó sẽ kể tiếp.

#45L @Bắn máy bay: Aaaaaa, LZ cậu xấu tính quá đi!!! Đang đến đoạn gay cấn mà cậu dừng lại như thế à!!! Mau hiện hồn về ngay!!!

#46L @Khải Nguyên vương đạo: Ố ồ, hồ ly tinh xuất hiện rồi phải không? :v Cái cô nàng S này chắc không phải loại “cực phẩm” như trong truyền thuyết đấy chứ? Tui cũng chơi Cực Quang, và tui nghĩ tui đoán được kết cục của LZ khi được một Tế ti tay mơ chăm sóc như vậy rồi…

#48L @No zuo no die: Giơ súng.

Pằng pằng pằng.

LZ mau hiện hồn!!!

Vừa đi rót cốc nước về đã thấy topic của mình có thêm vài reply mới giục giã, Vương Nguyên bĩu môi. Nhưng nghĩ đến chuyện mấy hôm nay, đúng là không xả ra thì tức không chịu được, cậu lại hăng hái ngồi xuống, bắt đầu bùm bùm bùm gõ phím.

#50L @Bé thỏ meow meow meow: Được rồi, mọi người bình tĩnh, để tui kể tiếp.

46L đoán đúng rồi đó. Được S bơm máu, tui mới biết phó bản mình đã đi hàng chục lần này hóa ra lại khó đến thế… ╥﹏╥

J làm nhiệm vụ dẫn quái, tui và K thì tấn công từ xa. Dù sao tụi tui đều là những con người máu yếu thủ yếu, dại gì mà xông lên tiền tuyến chứ (dù so với S thì tụi tui cũng có thể đảm nhiệm làm tank rồi). Đến khi máu của boss còn dưới 10%, đột nhiên xảy ra hiện tượng biến dị! Lúc đấy tui thực sự rất muốn gào lên FML!!! Tỉ lệ biến dị của boss này cực kì thấp, một trăm đội đi phó bản cũng chưa chắc có một đội gặp phải boss biến dị. Cột máu của boss lập tức lại đầy ắp, một chưởng quét ra, cột máu của J còn 15%, cột máu của tui và K cũng chỉ còn non nửa. Vì J là người dẫn quái, độ thù hận cao nhất, thế nên liên tục bị boss tấn công. Bô lão A thấy thế vội vàng giúp J thêm máu, nhanh chóng gõ trên bảng chat nhờ S thêm máu cho cả tui và K. Cô nàng này hai phút trước vẫn còn đang mải hoa si nam thần, liên tục gõ trên kênh của đội: “Bang chủ đẹp trai quá!”, “Bang chủ ngầu nhất!”,… vân vân và vân vân, thế nên chẳng biết cô nàng không nhìn rõ lời A nói hay cố tình mà sau đó tui hoàn toàn, đúng thế, hoàn toàn không được cô nàng bơm máu cho mà chỉ chăm chú bơm máu cho K!!! (/‵Д′)/~ ╧╧ Tui phải liên tục uống dược để thêm máu nhưng vẫn không kịp tốc độ máu rơi như nước lũ. May mà trước khi máu tui rớt xuống dưới 10% thì A phát hiện ra thảm trạng của tui, vội vàng giúp tui buff máu. Thật bi đát, chỉ một chuyến đi phó bản mà hơn nửa số dược của tui đã có đi mà không có về…

Sau một hồi chật vật thì may mắn thay, cuối cùng tụi tui cũng thành công diệt boss. Lần này có lẽ bởi vì boss biến dị nên trong đống đồ rơi ra cũng có giá trị cao hơn bình thường nhiều. Trong số đó có một cây cung rất đẹp, cũng rất hiếm, tui đặc biệt thích. Dù sao, mọi người biết mà, Xạ thủ cái gì, cung cái gì, thích nhất!!! (●>ω<●)Trong team đều biết niềm đam mê của tui, nên rất ăn ý không nói gì. Thế nhưng ai ngờ đúng lúc đó S nói:

“Cây cung này em cũng rất thích, có thể cho em không ạ?”

Theo thường lệ, nếu trong đống đồ rớt ra có tiền tài, sẽ chia theo DPS (1) của mỗi người. Vật phẩm nếu có nhiều người cùng thích thì sẽ bán đấu giá, nếu không ai muốn thì sẽ cho vào kho chung của bang.

(1) DPS: Damage per second, lực sát thương mỗi giây.

Lần này J là người mở rương ra cây cung này, thế nên cậu ấy liền trực tiếp nói:

“Vậy như thường lệ, đấu giá đi.”

S đưa giá trước:

“10000 vàng.”

“12000.”

“15000.”

“20000.”

“23000.”

“25000.”

Mịa nó chứ 25000 vàng, tui xót chết mất!!! Cả gia tài của tui mới chỉ có hơn 30000 vàng, chưa kể sắp tới tui còn phải bỏ ra số tiền lớn bổ sung dược thêm máu (hết cách rồi, ai bảo tui chơi nhân vật có máu yếu chớ). Nếu như giờ S lại nâng giá tiếp thì tui phải từ bỏ cây cung này là điều chắc như đinh đóng cột luôn. Cơ mà lúc đó tui nghĩ khả năng cao là cô nàng không thể lên giá tiếp được, bình thường nhìn cô nàng cũng chẳng giống thổ hào, vung tay quá trớn. Quả nhiên, sau đó S im lặng khoảng hai phút.

Nhưng, tui quá ngây thơ rồi!!!

Thế mà!!!

Thế mà!!!

Thế mà K lại lên tiếng mua cây cung ấy!!!

“30000 vàng.”

Đệt mịa Σ( ̄ロ ̄lll)

Nhưng mà đó chưa phải là điều đau xót nhất!!!

Quan trọng là sau đó, ảnh đã tặng cây cung ấy cho S!!!

Thế giới này quá độc ác!!!

#51L @Bà già bắn máy bay: Oh… Vậy đây là nữ chính ngôn tình…

… Hay nữ phụ đam mỹ thế?

Quả thật là một vấn đề đáng nghiên cứu.

.

End chap 2.

.

Các nhân vật/thể loại nhân vật được mình tham khảo từ các truyện võng du đã đọc và từ game Thiện nữ mobile =)) tanker là người có máu dày thủ cao, chuyên đi dẫn quái, coi như là bị thịt, để quái tập trung đánh mình còn đồng đội đánh quái; dame thì là người máu thấp nhưng công cao, bạo cao lực sát thương lớn; vú em là cách gọi yêu thương chỉ người có chức năng bơm máu/bơm HP/chữa trị/giải trừ kĩ năng,… 

[FanFiction] [KaiYuan] Lỡ yêu bạn trong game rồi, phải làm sao đây? [Shortfic | Chap 1]

Title: Lỡ yêu bạn trong game rồi, phải làm sao đây?

Author: Tử Lăng

Rating: T

Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên | Wang JunKai x Wang Yuan

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi

Category: Fluff, humor (?), một chút xíu võng du, HE

A/N:

– Chuyện tình internet hahahahahaha =))))))

– Trong truyện có sử dụng khá nhiều từ ngữ mạng Trung Quốc. Click vào [đây] để xem thêm về giải nghĩa các từ. Bối cảnh game trong truyện hoàn toàn là giả tưởng, do tác giả tham khảo từ nhiều nguồn game khác nhau, nếu có BUG xin hãy cho đứa chỉ biết chơi nông trại này biết, cảm ơn nhiều ~ 

– Truyện được kể từ nhiều góc độ, nhiều bối cảnh, nhiều ngôi tự thuật.

.

.

.

* Giải thích: Lâu – Chính là comment, viết tắt là một chữ “L”. Mọi người sẽ thấy những kí hiệu như 1L, 2L,… nghĩa là comment số 1, comment số 2. Chủ lâu nghĩa là bài post đầu tiên, người mở topic, gọi là LZ. LS là comment phía trước, LSS là comment phía trước của phía trước.

.

Chapter 1. Online chờ, gấp!

.

Diễn đàn: Gei 18+ vui vẻ XXX

Khu vực: Tâm sự tình yêu YYY

Topic: Lỡ yêu bạn trong game rồi, phải làm sao đây? Online chờ, gấp!

ID chủ topic (Lâu chủ LZ): Bé thỏ meow meow meow

#2L @Tử Lăng: Hey, lâu lắm rồi mới thấy khu này có người post topic mới nha… Nhìn nick của LZ, yêm đã phải F5 lại xem có đúng là mình đang ở trong diễn đàn gei cụ quen thuộc không nữa! Cái không khí thanh tân này thật là quá mới lạ mà!

#3L @Đường vào đam sâu như biển: Phụt… Bé thỏ meow meow meow… Cái quỷ gì vậy cười chết tui rồi hahahahahahaha!!!

#6L @Bé thỏ meow meow meow: Đừng cười mà, đây là nick tui mượn của cô em họ đó…

Quay lại mục đích chính, tui muốn hỏi là, tui cảm thấy tui lỡ yêu bạn game của mình rồi, phải làm sao đây!!! ╥﹏╥

Đầu tiên, giới thiệu với mọi người một chút, tui đang chơi game “Cực Quang”, serve nào thì không thể nói, ID đương nhiên là cũng không thể nói… Cực Quang là game online 3D cực kì nổi bây giờ đó. Nói tiếp, ở trong game, bang của tui là một trong năm bang top của serve, bang chủ cũng là hàng đại thần, đứng sừng sững trên bảng xếp hạng đấu trường đã lâu. Đúng vậy, vấn đề là ở đây! Người tui thích, chính là bang chủ đẹp trai lai láng phong hoa tuyệt đại thần công tái thế ấy! ToT

Tui phải làm sao đây?! Theo đuổi ảnh hay từ bỏ?! Tui còn từng nghĩ đến chuyện nghỉ chơi game luôn, cứ login vào nhìn thấy ảnh sẽ thấy ngại ngại sao đó!!!

Giờ tui đang rất bối rối, cần lời khuyên của mọi người, gấp!!!

#7L @Tử Lăng: Võng luyến (tình yêu qua mạng) à, chúc mừng thím… Vừa nghe là biết không có hi vọng gì rồi…

Thôi tui đùa đấy LoL Cơ mà thím phải cho bọn tui thêm thông tin thì tui mới giúp thím được chớ, ví dụ như nam thần của thím ý, tên là gì, bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, có xe có phòng ở chưa, đẹp trai không, thích nam hay thích nữ (!), quần lót mặc màu gì, có tập gym không, số đo ba vòng là bao nhiêu,… Đấy chỉ là vài thông tin cơ bản thôi, thím cứ kể càng chi tiết càng tốt. À, cho xin info về chính bản thân thím nữa nhá, yêu cầu như trên ↑

#9L @Kén ăn là không tốt: Thím Tử Lăng, thím đừng dọa người ta thế chứ. Tôn chỉ của khu vực Tâm sự tình yêu YYY chúng ta là khiến mọi cặp đôi, nếu đã thành, thì chia tay, mà nếu chưa thành, thì sẽ không bao giờ thành  (∩_∩) Bé thỏ, thím vào đúng chỗ rồi đó, cầu info của thím và nam thần của thím +1

#10L @Bé thỏ meow meow meow: Mấy người đừng làm tui sợ…

Về bang chủ của bọn tui… Thôi cứ tạm gọi là K đi. Tui không biết tên thật của ảnh, chỉ biết nick chơi game thôi. Tuổi à, lớn hơn tui. Hiện tại hình như đang ở Bắc Kinh, có nhà có xe không thì tui không biết… Đẹp trai gì đó tui không rõ, nhưng giọng ảnh siêu hay. Quần lót màu gì tui cũng không biết nốt (nhưng tui đoán là màu đen!). (〃▽〃) Tập gym hay không tui cũng chịu, nhưng ảnh rất chăm đi tập thể dục mỗi sáng đấy! Thích nam hay thích nữ à, chắc là thích… nam… thì phải…?

#12L @No zuo no die: TMD TMD (1) tui đã nhìn thấy cái gì thế này!!! Chắc? Là? Thích? NAM? Khoan khoan, tui đang có tí chóng mặt, tui cần xác nhận lại một chút… Giới tính của thím, là Male not Female???

(1) TMD: viết tắt của “con mẹ nó” trong tiếng Trung.

#13L @Tử Lăng: LS bình tĩnh chút đi nào! Đây là diễn đàn gei cơ mà, thím cần phải kinh ngạc thế sao? Cơ mà… LZ THẾ NÀY LÀ SAO SỐ ĐO BA VÒNG CỦA NAM THẦN ĐÂU THÔNG TIN CỦA THÍM ĐÂU SAO THÍM LẠI CÓ THỂ BỎ DỪNG NỬA CHỪNG NHƯ VẬY ĐƯỢC NHƯ VẬY LÀ CỰC KÌ VÔ NHÂN ĐẠO THÍM CÓ BIẾT KHÔNG TUI BIẾT LÀ THÍM KHÔNG BIẾT NẾU KHÔNG THÍM ĐÃ KHÔNG TREO MỠ TRƯỚC MIỆNG BỌN TUI NHƯ VẬY RỒI NHƯNG TÓM LẠI LÀM VẬY CŨNG LÀ VÔ NHÂN ĐẠO QUÁ!!!

#17L @Đường vào đam sâu như biển: Chính thím mới phải là người cần bình tĩnh lại đấy 13L ( ̄. ̄) Tui tóm tắt lại ý của thím ấy một chút: Thứ nhất, số đo ba vòng của nam thần đâu? Thứ hai, số đo ba vòng của LZ đâu? Không cần cảm ơn tui.

#20L @Bé thỏ meow meow meow: Tui chưa nói điều này sao, tui là nam, 100% là nam! Đã nói là nick này tui mượn của em gái mà…

Lúc nãy đang viết không hiểu sao lỡ tay ấn enter thế là gửi bài luôn. Để tui nói tiếp, tui cũng là nam, nhỏ tuổi hơn bang chủ của bọn tui, ngoại hình… cũng tàm tạm, nếu cho tự chấm thì là 95/100 điểm. (///v///)

Số đo ba vòng của bang chủ ấy à, thứ nhất, tui không biết, thứ hai, dù có biết, tui cũng không nói cho mấy người đâu!!!

Tui và bang chủ quen nhau cũng lâu lâu rồi. Từ lúc tui mới chơi Cực Quang, chính bang chủ là người dẫn tui đi thăng cấp tăng level, dạy tui đánh quái, đứa nào bắt nạt tui bang chủ sẽ giúp tui bắt nạt lại. Sau bang chủ lập bang, tui liền thành phó bang chủ. Lúc bắt đầu cũng có nhiều khó khăn, nhưng sau đó tụi tui vẫn đưa bang lên được top 5 hị hị \(≧▽≦)/

Bang chủ, tạm gọi ảnh là K đi, là một con người muộn tao (2) hết sức… Hồi đầu tui cũng nghĩ ảnh lạnh lùng cool ngầu lắm lắm, sau vỡ mộng liền à ;;-;; Có lúc rất ấm áp, có lúc lại phúc hắc, có lúc còn hơi ngố nữa. Nhưng túm lại là ảnh tốt lắm, cho đến giờ ảnh vẫn là nam thần trong lòng tui!!!

(2) muộn tao: ý chỉ tính cách trong nóng ngoài lạnh, mặt ngoài có vẻ lạnh lùng vô cảm nhưng thực ra nội tâm “mong manh dễ vỡ” :v

Cơ mà quay lại chủ đề của topic này, mọi người mau cho tui lời khuyên, tui có nên “tỉnh tò” với K không??? Tui hoang mang lắm á ;;-;;

#22L @Viên Viên: Cậu không nghĩ đến việc cứ thế im lặng tiếp tục làm bạn với nam thần à? Nhất định phải tỏ tình?

#23L @Bé thỏ meow meow meow: @Viên Viên tui không biết bạn đã từng thầm mến một ai khác chưa, lại còn là người cùng giới tính với mình, lại còn là người mà bạn không biết người đó là ai, mặt mũi như thế nào, tất cả thông tin bạn biết về người đó hoàn toàn có thể là giả. Có thể người đó là một ông chú vừa béo vừa lùn, là một tên lừa đảo không ra gì, là một người mà nếu ban đầu bạn quen ở ngoài đời thì sẽ không bao giờ muốn gặp lại người đó, chứ đừng nói là thích người ta. Bạn chỉ có thể giao tiếp với người ta qua một màn hình máy tính.

Nếu bạn đã từng như vậy, có lẽ bạn có thể hiểu cảm giác và cảm xúc của tui. Không phải là không thể “im lặng tiếp tục làm bạn”, mà là sẽ càng ngày càng tuyệt vọng. Không thể tiến cũng không thể lùi. Thầm mến một người, lại còn là một người bạn chỉ qua mạng internet, chính là như vậy đấy.

Vương Nguyên click vào nút gửi bài, sau đó tắt cửa sổ diễn đàn. Cậu mở game ra, nhìn hai nhân vật nam Pháp sư và Xạ thủ trên màn hình đang nhàn nhã ngồi câu cá bên hồ. Khung chat vẫn còn nhấp nháy dòng chữ cuối cùng nửa tiếng trước.

[Phụ cận] Karry: Anh có việc, treo máy, nếu thấy sau một tiếng mà anh chưa quay lại thì nhóc log in vào nick của anh, giúp anh xử lí đống cá này và “đưa” anh về thành nhé. Mật khẩu thì em biết rồi đấy. Bye bye!

Vương Nguyên chống cằm nhìn chằm chằm vào máy tính, thở dài.

Cảm giác thầm mến một người chính là như vậy, không phải sao? Dù không biết bước về phía trước một bước, sẽ nhìn thấy trời cao biển rộng, hay sẽ rơi xuống vực sâu vạn trượng, nhưng em lại không thể không bước.

Bởi vì người ở quá xa, mà em thì lại quá nhỏ bé.

Bởi vì thầm mến, là đau lòng như vậy, lại tuyệt vọng như vậy.

End chap 1.

.

mở hàng đầu năm ~ ai comt đi cho tui vui nha, có động lực viết tiếp TOT