[Fanfiction] [JunSeob] Xoa dịu trái tim em [Oneshot]

Title: Xoa dịu trái tim em

Author: Tử Lăng

Rating: T

Pairing: JunSeob

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi.

Category: General

Summary: “…Bởi vì là anh, Yong Jun Hyung, nên em mới có thể yêu nhiều đến thế…”

A/N:

– Ít thoại, nhẹ nhàng nỗi đến mình sợ các bạn không cảm nhận được :”( Đọc chậm thôi nhé ~

– Viết theo một bài hát của Quỳnh Nga là “Xoa dịu trái tim em”. Nếu muốn có thể nghe khi đọc fic, căn bản vì khi viết tớ cũng có nghe nhạc nhẽo gì đâu =]]

– Đoạn kết theo tớ khá là đuối, căn bản bởi vì khi ấy tớ cũng đuối thật rồi :”( Mong mọi người thứ lỗi ><~

– Ban đầu chỉ có 4 phần thôi, nhưng tớ muốn kết thúc bằng số 5 (số đẹp, hì…) Nên phần 5 cứ coi như là bonus thôi nhé ~^^~

Cuối cùng, enjoy it ~ xD

~*~

.

.

1.

“…Một khi trái tim đã thôi hết yêu
Vì một người xưa đã cho em mất hi vọng
Mình sẽ không yêu, mình sẽ không đau
Giam mình trong những tháng năm…”

– Tạm biệt mọi người ~

Yo Seob mỉm cười vẫy tay chào những người đồng nghiệp của cậu. Hôm nay “appa” sếp đẹp trai Yoon Doo Joon quyết định cho tan sớm, cũng dễ hiểu thôi, hôm nay là ngày gì ? 14/2. Mà 14/2 là ngày gì ? Chính là lễ Tình nhân. Với lại có vẻ Hyun Seung hyung cũng chẳng đợi lâu hơn được đâu. Yo Seob bật cười khẽ khi nghĩ đến điều ấy, họ là một cặp đôi hạnh phúc. Cậu cầu mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với họ – hai vị hyung mà cậu vô cùng yêu mến. Cầu mong cho họ sẽ luôn ở bên nhau cho đến tận cùng của con đường này.

– Này, cậu cười gì vậy ?

Một cái vỗ vai khiến Yo Seob khẽ giật mình. Cậu lè lưỡi:

– Không có gì. Mà tên ngốc này, giờ này vẫn còn ở đây, dám bắt DongWoon nhà tớ phải ngồi đợi hả ?

Yo Seob nhăn mặt, đưa tay lên dứ dứ nắm đấm vào mặt Ki Kwang. Nhìn hành động ấy, anh chàng ngốc nghếch cũng bật cười vui vẻ theo người bạn thân:

– Không đâu, tớ cũng chuẩn bị đi bây giờ đây. Mà Yo Seob, cậu… định làm gì bây giờ ?! – Ki Kwang ngập ngừng một chút ở câu hỏi sau.

Yo Seob khẽ cười, thật nhẹ:

– Thì về nhà, cắm mp3 rồi chui vào giường ngủ chứ sao ! Còn có thứ gì khác phải làm cho người cô đơn như tớ sao… ?

Ki Kwang cũng mỉm cười theo, mặc dù nụ cười ấy có chút chua xót. Anh biết người bạn thân này của mình vẫn luôn tỏ ra rất vui vẻ, rất kiên cường trước mặt mọi người, nhưng trong thâm tâm cậu ấy, có lẽ đã sớm nguội lạnh. Yo Seob như ánh mặt trời ấm áp, lúc nào cũng khiến người xung quanh phải mỉm cười, ai từng tiếp xúc với cậu đều nhận xét như vậy. Nhưng chẳng mấy người biết cậu trai nhỏ bé này đã từng chịu nhiều thương tổn đến thế nào. Sinh ra đã bị cha mẹ vứt bỏ, lớn lên ở cô nhi viện, thiếu thốn tình thương, khát khao được yêu, được chở che lại càng lớn hơn ai hết. Cậu ấy, khi đã yêu thì luôn toàn tâm toàn ý, dành hết những dịu dàng ấm áp của mình cho người đó.

Yo Seob đã từng có một người để như thế.

Mãi mãi. Chỉ là đã từng.

Chính vì toàn tâm toàn ý, nên khi bị phản bội, sẽ là đau thương hơn bất cứ ai.

Yo Seob à…

– Vậy tớ đi trước đây ! Tạm biệt ~ Nhớ đừng bắt nạt Dong Woonie đấy nhé !

Ki Kwang vẫy tay, nhìn theo bóng dáng cậu bạn thân lẫn vào dòng người dông đúc trên phố, trong lòng vẫn là cảm thấy lo lắng. Yo Seob, bao giờ cậu mới một lần nữa gặp được người có thể khiến cậu dành hết yêu thương và dịu dàng như ngày xưa ấy… ?

~*~

Yo Seob lặng lẽ xốc lại balô trên vai. Những con người vội vã trên đường lướt nhanh qua cậu, vốn dĩ chẳng ai quan tâm đến ai. Lững thững bước từng bước một, thật chậm, Yo Seob nghe trái tim mình nhói lên theo từng bước chân ấy. Ngày này một năm trước, cậu cảm thấy mình có cả thế giới trong tay. Cũng là ngày này một năm sau, mọi thứ, lại đổi thay đến thế này. Cảnh vật vẫn như thế, những con người vô tình bước trên dòng đường đời đông đúc kia vẫn như thế, cậu vẫn như thế, chỉ có người ấy đổi thay.

Yo Seob nở một nụ cười cay đắng. Cậu không biết mình làm sai cái gì, cậu không biết vì sao người ấy phản bội cậu. Cậu không biết, thực sự không biết. Lí do chia tay, cậu không hỏi. Đơn giản vì không muốn biết. Chỉ là, tình yêu ba năm trời, chỉ cần một câu nói của người ấy, tất cả liền vỡ tan, như chưa từng tồn tại, như chưa từng cứa sâu vào trái tim cậu những vết cắt bén ngọt đến xót xa. Mọi thứ, trống rỗng.

Không yêu thì sẽ không đau. Đó là điều duy nhất còn sót lại trong đầu Yo Seob sau đó.

Bởi vì, cậu sợ. Sợ lần nữa sẽ lại bị thương tổn, sẽ lại bị người mà bản thân yêu thương hết thảy bỏ mặc mình, rời xa.

Thế nên, đừng yêu nữa. Không yêu thì sẽ không đau.

Bởi vì, tận cùng của đau khổ, chính là vô cảm, chính là lối thoát.

Tựa như một chú chim nhỏ lần đầu tập bay đã bị ngã, để rồi sau đó sợ hãi mà không dám bay tiếp, chỉ tự giam cầm mình trong chiếc ổ nhỏ nhắn an toàn. Nhưng cứ như vậy, thì cả đời chú chim ấy cũng không thể biết bay nổi.

Còn Yo Seob, cậu tự giam cầm mình trong những tháng năm quá khứ, không chịu mở lòng ra với ai. Nhưng liệu cậu có như chú chim nhỏ kia, mãi mãi, mãi mãi không thể thoát ra khỏi những ám ảnh ấy… ?

Mãi mãi, mãi mãi, không thể nở nụ cười ấy một lần nữa, nụ cười mà bất cứ ai khi nhìn vào, cũng chỉ thấy rất ấm áp, rất thanh khiết, rất sáng, rất trong, một chút tạp bẩn cũng không có… Nụ cười ấy, chỉ khi tìm được người khiến trái tim một lần nữa mở ra, mới có thể tràn ngập yêu thương và hạnh phúc… Nụ cười ấy, đã theo những tháng năm nhạt nhòa kia, biến mất rồi, thành hư không rồi…

.

.

2.

“…Có một hôm đang đi ngoài mưa trên phố vắng
Đôi tay lạnh run, em rất buồn
Chỉ có em mà thôi…”

Trời mưa. Mưa to, rất to. Đèn đường vẫn hắt những tia sáng yếu ớt, xuyên qua màn mưa mà rọi xuống con đường vắng vẻ không ai qua lại những hình thù kì quái.

Yo Seob khẽ cười, quần áo và tóc bết lại vì nước mưa. Con phố thường ngày vẫn đông đúc người này, bây giờ lại vắng lặng đến nhường này. Mà có lẽ cũng chỉ có mình cậu, nửa đêm mưa to gió lớn mới mò ra đây, chứ làm gì còn ai điên như vậy nữa chứ.

Mưa lớn, rất lớn, từng giọt từng giọt nước lạnh buốt thấm qua lớp vải mỏng, lan đến từng ngóc ngách trong tâm hồn.

Cơn mưa trắng xám giăng đầy bầu trời. Vô tận.

Giơ tay ra với. Nhưng cuối cùng lại không chạm đến thứ gì.

Chỉ cảm thấy những hạt mưa rơi qua kẽ tay, chạm vào nền đất lạnh, nảy lên một chút, rồi hòa lẫn vào hàng ngàn hàng vạn những giọt mưa khác.

Yo Seob đột nhiên nghĩ tới người ấy. Ngày cậu gặp người ấy lần đầu tiên, cũng là một ngày mưa như thế này. Cũng là một cơn mưa rất lớn, rất lạnh như thế này. Cũng là cậu, một mình giữa màn đêm vô tận, lang thang trên con phố vắng như thế này. Cũng là… cũng là…

Những mảnh kí ức rời rạc và lộn xộn lướt nhanh qua tâm trí. Những mảnh kí ức mù mờ và không đáng để nhớ. Nhưng chúng là những gì đọng lại sau cùng, và cũng là những gì lâu bền nhất.

Cô độc và lẻ loi. Không tiếng động, đầy ám ảnh và nặng trĩu những nhớ nhung.

Tuổi thơ của Yo Seob là một bức tranh màu xám. Xám đến lạnh lùng thờ ơ. Xám đến xót xa rỉ máu. Xám đến đặc quánh lại. Nhưng chúng vẫn là những màu xám. Xám, chứ không phải đen.

Giống như cơn mưa này. Trắng xám cả bầu trời.

Thế giới của cậu chỉ bừng sáng từ khi gặp người ấy. Nhưng cuối cùng chính người ấy lại rời bỏ cậu. Lại lần nữa, khiến bức tranh của cậu, độc một màu xám.

Cậu đã từng ở tận cùng của hạnh phúc. Đó là những khi trời mưa, cậu ngồi dưới mái hiên, và người ấy đưa cho một tách cacao nóng. Đó là những khi cậu ngủ quên trên bàn làm việc, tỉnh dậy thấy vai mình đắp hờ một tấm chăn. Đó là những khi chỉ cần nhìn thấy người ấy, cậu bất giác cũng tự mỉm cười.

Nhưng, khi đã ở tận cùng của hạnh phúc rồi, cậu mới nhận ra một điều.

Rằng, tận cùng của hạnh phúc, lại chính là đau thương.

Đôi bàn tay khẽ run lên vì lạnh. Buốt đến tận xương tủy.

Bức tranh của cậu, chỉ có mình một màu xám.

Và nơi này, giờ khắc này, cũng chỉ có một mình cậu.

.

.

3.

“…Bỗng từ đâu anh trong màn mưa như cố gắng
Lay em vào trong nơi bớt lạnh
Dùng bàn tay kia nhòe lệ rơi…”

– Này, cậu làm gì vậy ?!

Yo Seob giật mình, đột nhiên lại thấy xung quanh mình không còn lạnh lẽo như trước nữa, cũng không còn thấy những hạt mưa nặng nề thấm qua vai áo. Một cái ô. Và một người xa lạ.

– Cậu điên rồi à ?

Một người xa lạ. Một người con trai. Cao, cao hơn cậu cả cái đầu. Dáng người hơi gầy, theo ánh đèn đường leo lét mà tạo thành cái bóng nghiêng nghiêng. Tóc đen. Mắt đen. Và sâu.

Nhưng, lại có cảm giác rất ấm áp.

Người đó kéo cậu vào dưới một mái hiên nhà. Cảm giác ấm áp và khô ráo đột nhiên xộc đến làm Yo Seob khẽ rùng mình. Bàn tay người đó nắm chặt lấy bàn tay cậu, như thể quen thân từ rất lâu.

Một người xa lạ.

– Cậu làm gì ở đây giữa lúc mưa lớn như thế này ?! Nhà cậu ở đâu ?!

Người đó nhíu mày nhìn cậu. Yo Seob đột nhiên cảm thấy muốn mỉm cười thật hạnh phúc, rất muốn. Đã từ lâu lắm rồi, tình cảnh này, không gian này. Trời mưa lớn, một mình, được người xa lạ hỏi thăm, quan tâm. Trên thế gian này chỉ duy nhất có hai người gặp cậu lần đầu tiên như thế. Người ấy là một, và chàng trai đang đứng trước mặt cậu là hai.

Rất muốn cười, nhưng nước mắt lại lăn dài.

Ấm nóng, và mặn chát những đắng cay tủi hờn.

Tội nghiệp và thảm hại đến thế sao ?

Có bàn tay lành lạnh lướt trên má, gạt đi những giọt nước mắt đắng nghét. Không ấm. Không ấm giống như tay người ấy. Nhưng lạnh thế này, bỗng nhiên lại thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Lành lạnh, nhưng rất đỗi dịu dàng. Lại có gì đó như bối rối, lúng túng.

– Đừng khóc, cậu bé. Tôi là Yong Jun Hyung, cậu là ai ?!

.

.

4.

“… Những lúc em cố kìm nén, ánh mắt em nhớ nụ cười anh
Mỗi khi anh ngồi cạnh bên, như một vài tia nắng khiến cho con tim thôi ngừng buốt
Làm xóa đi, bao nhiêu đau thương từ khi xưa
Anh luôn khuyên em hãy quên hết, những kỉ niệm đầu
Nụ cười ấy xoa dịu trái tim giá lạnh…”

– Nhóc, lại ngẩn ngơ gì đó ?

Yo Seob giật mình, có gì đó ấm áp đột nhiên áp vào má cậu. Là anh. Cậu cười khẽ, ngồi dịch vào bên trong một chút, đưa tay cầm lấy cốc café nóng mà anh đưa, xoay tròn trong tay, cảm nhận từng luồng khí nóng xen qua kẽ tay mình, len vào tận sâu trong tâm hồn. Nhìn ngoài kia cơn mưa trắng xám vẫn giăng đầy bầu trời. Đột nhiên lại nhớ tới ngày đầu tiên hai người gặp nhau.

Hôm ấy, cũng là một ngày mưa xám như thế này.

Nụ cười của anh khi ấy, cũng dịu dàng như thế này, như hiện tại đang ngồi bên cậu và ôm lấy cậu.

Có những điều thật kì lạ.

Jun Hyung không giống với người ấy. Cảm xúc của cậu đối với Jun Hyung, cũng không giống với người ấy.

Trời mưa, Yo Seob thích trời mưa. Nếu là trước kia, cậu thích ngồi dưới mái hiên nhà, ngắm những cơn mưa trắng xám giăng đầy bầu trời và đợi người ấy mang đến cho mình một tách cacao.

Còn bây giờ. Cậu vẫn thích ngồi dưới mái hiên nhà, ngắm những cơn mưa trắng xám giăng đầy bầu trời và đợi. Nhưng là, đợi một tách café nóng ấm áp. Đợi một nụ cười dịu dàng. Đợi một người sẽ đến và ôm cậu vào lòng.

Café đen đắng lắm, nhưng không hiểu sao Jun Hyung chỉ toàn đưa cho cậu café đen. Từ bao giờ cậu lại chỉ thích café đen nhỉ ? Café đắng ngắt, không ngọt lịm như cacao. Đắng, nhưng lại là ngọt từ tận sâu trong tâm hồn.

Đôi khi ngủ quên trên bàn làm việc, hay ghế sopha, tỉnh dậy sẽ không thấy một chiếc chăn, đơn giản hơn, chỉ là một chiếc áo khoác mà thôi. Nhưng Yo Seob biết, đối với cậu, một chiếc áo khoác còn ấm hơn chiếc chăn dày hàng ngàn hàng vạn lần.

Bởi vì, điều quan trọng là, khi tỉnh dậy, luôn thấy có một người cũng ngủ gục bên cạnh mình. Hoặc, đôi khi, ngủ quên và được ai đó ôm vào lòng, cứ như vậy mà vỗ nhè nhẹ lên lưng. Khi ấy, áo khoác cũng được, chăn cũng được, vòng tay của anh vẫn là ấm áp nhất.

Mỗi lần nhìn thấy anh, vẫn là mỉm cười. Còn muốn chạy đến ôm lấy anh, siết thật chặt, để cảm nhận anh vẫn ở đây, vẫn thật, rất thật.

Cậu đã từng muốn trốn tránh. Yang Yo Seob từng nói “Không yêu thì sẽ không đau”. Nhưng, người con trai này, lại làm cậu đau hơn rất nhiều so với người ấy. Tại sao… ? Mơ hồ, thật nhẹ nhàng và ấm áp, tựa cơn gió lặng lẽ đi vào cuộc sống của cậu, làm cậu khóc, làm cậu cười, làm cậu thấy mỗi sáng thức dậy cũng sẽ có người đợi chờ mình, toàn tâm toàn ý chăm sóc quan tâm mình.

Cứ như vậy, từng chút từng chút một, chỉ như một vài tia nắng, ít thôi, nhưng theo thời gian mà xoa dịu từng vết thương trong lòng.

Người ấy là cả một trưa hè chói chang, chỉ trong giây phút mà khiến bức tranh của cậu bừng sáng. Nhưng ánh sáng đó, cũng chỉ ngắn ngủi như vậy.

Còn anh, một chút lại một chút, cứ như vậy mà xóa đi u buồn trong lòng cậu, để mỗi sáng thức dậy cũng không còn thấy gối mình ướt đẫm. Tin tưởng vào anh, có được không ?

Mỗi buổi sáng thức dậy, sẽ thấy có người đã chuẩn bị bữa sáng cho mình.

Mỗi buổi trưa về nhà, sẽ thấy có người đang vì mình mà chăm chỉ học nấu cơm, bởi vì có người đã nói đồ ăn nhanh không tốt cho sức khỏe.

Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, sẽ thấy có người ôm mình thật chặt, xoa lên lưng dịu dàng và lén thay chiếc áo đôi khi đẫm nước mắt.

Khi ốm, sẽ thấy có người cứ như vậy mà thức suốt đêm trông chừng, ép mình ăn cháo, ép mình uống thuốc.

Khi trời lạnh, sẽ thấy có người luôn nhắc nhở mình phải mặc áo ấm mặc dù bản thân người đó vẫn còn ho sù sụ.

Khi trời mưa, sẽ thấy có người luôn chiều theo những ý tưởng điên rồ của mình, cùng mình lang thang khắp những phố vắng dưới màn mưa trắng xám mà không có ô hay dù gì cả.

Khi buồn, khi khóc, sẽ thấy có người vì mình mà đau lòng.

Khi cười, khi vui, sẽ thấy có người vì mình mà hạnh phúc.

Khi đau lòng quá khứ, sẽ thấy có người nói với mình “Em có thể nắm giữ hiện tại và tương lai, đó mới là điều quan trọng, đồ ngốc !”

Luôn có người gọi Yang Yo Seob là “nhóc”, là “đồ ngốc”, nhưng những từ ấy, đối với cậu sao ấm lòng đến thế, lại làm cậu có thể nở lại nụ cười ngày xưa, nụ cười hạnh phúc, sáng trong và thanh khiết. Nụ cười của thiên thần.

Như vậy, có thể gọi là yêu… ?

Yêu, đơn giản lắm, là khi toàn tâm toàn ý quan tâm đến một người, dành hết những yêu thương dịu dàng cho người đó.
Và tình yêu, chính là như thế. Rạng rỡ như ánh dương quang.
Đem đến sức sống. Đem đến hi vọng. Đem đến cảm giác được che chở bảo vệ. Hướng đến những điều thực tốt, thực sáng, thực đẹp. Và những giọt dịu dàng nhỏ nhẹ thấm qua da, len lỏi, chạm đến tận đáy linh hồn, và hòa tan vào mạch máu. Mỗi hơi thở, đều có thể cảm nhận được, đó là yêu thương.

Nếu như vậy, thì Yang Yo Seob yêu Yong Jun Hyung mất rồi.

Bởi vì là anh, Jun Hyung, nên cậu mới có thể vượt qua quá khứ mà sống cho hiện tại.

Bởi vì là anh, Jun Hyung, nên bức tranh của cậu không còn độc một màu xám nữa. Không còn, không có nghĩa là biến mất. Bức tranh ấy vẫn có màu xám, nhưng còn có thêm rất nhiều những màu sắc khác nữa.

Bởi vì là anh, Jun Hyung, nên chỉ một cái ôm cũng có thể khiến cậu thấy hạnh phúc.

Bởi vì là anh, Jun Hyung, nên cậu mới có thể làm một Yang Yo Seob thực sự.

Bởi vì là anh, Jun Hyung, nên trái tim cậu đã không còn buốt giá.

Bởi vì là anh, Jun Hyung, nên cậu mới có thể yêu nhiều đến thế.

– Hyungie, em yêu anh, rất nhiều !

Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến tận cùng của con đường, phải không ?

.

.

5. (bonus)

– Vậy là tốt rồi ! Seobbie hyung cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc.

DongWoon mỉm cười nhìn Yo Seob đang tíu tít nói cười với Jun Hyung cách chỗ họ đang đứng một khoảng khá xa. Nhưng thỉnh thoảng cậu nhóc lại quay đầu lại và vẫy tay với bốn người kia. Nụ cười của cậu, thật sự rất hạnh phúc, khiến người khác bất tri bất giác cũng mỉm cười theo.

Chủ nhật, nhóm sáu chàng trai ba cặp đôi này rủ nhau đi chơi công viên. Hét hò chạy loạn cả buổi như lũ con nít, bây giờ chỉ còn mỗi Yo Seob là sung sức. Trong khi DooJoon, HyunSeung, DongWoon và Ki Kwang ngồi nghỉ ngơi nhàn nhã dưới tán cây thì Jun Hyung tiếp tục làm “nạn nhân” để cho Yo Seob kéo đi, đòi xem hết cái này đến cái kia. Nhưng, đều là do “nạn nhân” tự nguyện mà, cứ nhìn nụ cười trên môi Jun Hyung thì biết.

– Hi vọng Jun Hyung sẽ chăm sóc tốt cho Seobbie, cậu ấy đã chịu quá nhiều thương tổn rồi.

Ki Kwang vòng tay qua ôm chặt lấy người Dong Woon, dụi mặt vào hõm vai cậu.

– Hyung tin Hyungie và Seobbie nhất định sẽ hạnh phúc. Tình yêu của hai đứa nó thực sự rất đẹp, vậy nên nhất định phải biết trân trọng.

– Vậy tình yêu của tôi với cậu không đẹp sao ?!

– Yoon Doo Joon, nếu cậu bỏ cái thói tôi nói một câu nghiêm túc còn cậu đốp lại mười câu cợt nhả thì tôi sẽ công nhận điều ấy !

Jang Hyun Seung đích thực là người đã tu luyện sự nhẫn nại đến mức thượng thừa mới có thể sống chung với Yoon thiếu gia lâu như vậy mà không chết vì hộc máu.

– Đúng vậy, tình yêu của họ, tình yêu của chúng ta đều rất đẹp, nên nhất định phải trân trọng, phải vậy không ?

Ki Kwang mỉm cười, vòng tay ôm người yêu lại càng siết chặt thêm chút nữa.

Tình yêu này, nhất định phải trân trọng, từng khắc từng khắc đều phải ghi nhớ.

Nguyện cầu cho bạn, cho tôi, cho sáu chàng trai ấy, cho mọi lứa đôi trên thế gian, đều sẽ đi đến tận cùng con đường đời này, mãi mãi không buông tay nhau ra. Và hãy cứ yêu đi, yêu bằng cả trái tim và tâm hồn, hãy cứ ôm chặt chẽ không rời, hãy cứ bảo hộ không lời, hãy cứ tin tưởng không mảy may nghi hoặc, hãy cứ như vậy, đặt tất cả niềm tin, hi vọng, tin yêu vào tay người đó, để mãi mãi được bên nhau. Bởi vì, cho đến tận cùng, điều còn lại duy nhất, sẽ là ấm áp vô bờ vô bến.

/.End./

//

Advertisements

Hump...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s