[FanFiction] [DooSeung] A Little Love [Series Drabbles 19 | #PJ-MLS]

A Little Love

~*~ Series Drabbles ~*~

– Tử Lăng –

#PJ-MLS

.

Title: A Little Love

Author: Tử Lăng

Pairing: DooJoon & HyunSeung a.k.a DooSeung

Rating: T

Category: General

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi.

Summary:

“Những điều nhỏ bé, của một tình yêu nhỏ bé, trong một thị trấn nhỏ bé.”

A/N:

– Một series drabbles nho nhỏ, quà sinh nhật cho chàng trai Xử Nữ mà tôi yêu thương, là project FanFiction đầu tiên của riêng mình cô gái Cự Giải này. ♥

– Mỗi drabble là những câu chuyện vụn vặt trong cuộc sống sinh hoạt thường ngày của DooJoon và HyunSeung, thường thì không liên quan đến nhau. O(∩_∩)O~

– #PJ-MLS là viết tắt của “Project My Little Superman”. :’)

Chúc mừng sinh nhật, chàng trai mà tôi yêu thương. Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong cuộc đời tôi, trở thành siêu nhân nhỏ của tôi, để tôi sống tốt đẹp hơn qua từng ngày. Bởi vì anh là siêu nhân nhỏ của tôi, nên đừng bao giờ gục ngã nhé, nếu không tôi cũng sẽ gục ngã mất. Siêu nhân nhỏ phải mạnh mẽ lên, cười nhiều hơn, ăn nhiều hơn, và có thật nhiều sức khỏe nhé, để còn bảo vệ cô gái đã dành hết tuổi xuân cho anh này. ♥

Nhờ có anh, tuổi xuân của tôi mới có thể thanh thuần đến như thế. :}

.

f0566b61fbe9062a69fb907f45ca6e65-d3hu51x

.

#19. Bình an khỏe mạnh

.

Khi DooJoon đến bệnh viện, HyunSeung còn chưa tỉnh. Vào giây phút anh nhìn thấy khuôn mặt gầy gò tái nhợt ấy trên giường bệnh, DooJoon mới cảm thấy rõ ràng mình vẫn đang hít thở.

Anh không nhớ được làm sao mình đến nổi bệnh viện. Lúc nhận được điện thoại của y tá, hỏi anh có phải người nhà của HyunSeung không, cậu ấy bị trúng độc khí than, vừa được đưa vào viện, DooJoon thấy thần kinh của mình bị kéo căng ra.

Đó là lần đầu tiên anh cảm nhận nỗi sợ hãi một cách sâu sắc đến như vậy.

Thật may vì trên đời này không có nếu như. Bởi nếu như chỉ chậm vài phút nữa thôi, hậu quả như thế nào, thật không dám tưởng tượng.

Trên đường về nhà, hai người đều trầm mặc.

Người không tinh tế đến mấy cũng cảm thấy không khí này quá kì dị, rốt cuộc khi đứng trước cửa nhà, HyunSeung túm lấy tay áo DooJoon, bặm môi, không dám nhìn anh, chỉ mở miệng kêu lên, “DooJoon…”.

DooJoon nhìn cũng không quay lại nhìn cậu, chỉ im lặng một lúc lâu. Sau đó, anh cầm lấy tay HyunSeung, giọng nói không nghe ra cảm xúc, “Vào nhà thôi, em còn chưa khỏe.”

Tối hôm đó, DooJoon không vào phòng ngủ, mà ngủ ở trên sô pha.

Thật may, vì Min Young đã cùng bạn bè của nó đi dã ngoại, một tuần sau mới về. Nếu không thật không biết còn có thêm điều gì nữa.

.

Mấy ngày liền sau đó, DooJoon vẫn luôn ngủ trên sô pha. Không phải anh giận dữ hay cố tình ra vẻ cái gì, anh chỉ là không muốn để cho HyunSeung biết, anh vẫn còn rất sợ hãi. Thực sự rất sợ hãi. Có những khi, nửa đêm, DooJoon bật dậy vì ác mộng. Đó là những ngày trong cuộc sống của anh không còn HyunSeung nữa.

Khoảng cách xa xôi nhất trên cuộc đời này, không phải là thời gian hay không gian địa lí, cũng không phải khi chúng ta yêu nhau mà không thể đến với nhau, mà là sự song song của hai thế giới.

Đêm hôm đó, khi DooJoon tỉnh dậy giữa đêm khuya, anh thấy con mèo nhỏ nhà mình ngồi ngay bên cạnh. Cậu ấy đi chân trần, ngồi xổm ở trên sàn nhà, chăm chú nhìn anh, hai mắt đỏ hoe, giống như rất uất ức.

DooJoon thở dài một tiếng, kéo cậu ấy ngồi vào trong lòng mình, đem chăn bọc thật kĩ hai người, xoa xoa hai chân lạnh như băng của con mèo nhỏ nào đó. Anh bất đắc dĩ nói.

– Em khóc cái gì?

– …

– Người phải khóc là anh mới đúng chứ?

– Lần sau em sẽ chú ý mà…

HyunSeung nhỏ giọng nói. Lần này là cậu sai. Khiến cho anh lo lắng, là cậu sai. Khiến cho anh sợ hãi, là cậu sai. Khiến cho anh khổ sở, là cậu sai.

DooJoon đanh mặt lại, nghiêm khắc nói.

– Không có lần sau! Anh tuyệt đối không muốn có một lần sau nào nữa.

DooJoon vùi mặt vào hõm vai HyunSeung, dùng sức ôm cậu thật chặt. Con mèo nhỏ nhà anh cũng đưa tay ôm lại, giống như an ủi mà vỗ nhè nhẹ.

– Em không được làm sao hết…

Thật ra, DooJoon chỉ là một người đàn ông bình thường, ước muốn cũng không nhiều, vẫn luôn mong rằng người mà anh thương thật nhiều ấy, có thể bình an khỏe mạnh, yên yên ổn ổn đi qua hết một quãng đường đời này.

Chỉ có vậy mà thôi.

.

.

#cont…

.

Advertisements

Hump...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s