[FanFiction] [KaiYuan] Về nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất [Shortfic | Final chapter]

d70e9a6c16fdce2e80da40df354d085e_1280_8001.

Chapter 9. Từ đó về sau…

.

Sau khi concert kết thúc, Vương Nguyên bị mấy chị gái bên nhà Khải gia kéo đi ăn khuya, sau đó còn đi hát karaoke, phát tiết hết mọi cảm xúc vẫn còn đọng lại.

Bốn giờ sáng, Vương Nguyên mệt mỏi bước từng bước chậm rãi về nhà.

Trời mới tang tảng sáng, không gian mờ mờ lại thêm cả sương đêm còn chưa tan hết, hít nhẹ một hơi cũng cảm thấy cái mát lành trong trẻo của đất trời đi vào trong lồng ngực. Xung quanh im ắng đến lạ, chỉ có vài tiếng leng keng lạc lõng của những người rao hàng buổi sớm đang chuẩn bị đi làm. Một Bắc Kinh yên tĩnh đến như vậy, thật khiến Vương Nguyên cảm thấy lạ lùng.

Đột nhiên thấy nhớ Trùng Khánh quá.

Nơi đó không xô bồ nhiều như Bắc Kinh, cũng không có những ánh đèn rực rỡ đến mức làm người khác rơi nước mắt.

Nhưng mà cũng vẫn có Vương Tuấn Khải.

Điều này thì đúng là duyên phận rồi.

.

Vương Nguyên tự cười thầm trong lòng, bắt đầu đếm từng bước chân xem khi nào có thể về đến nhà.

Một, hai, ba,…

Một trăm, một trăm linh một, một trăm linh hai,…

Hai trăm, hai trăm linh một, hai trăm linh hai,…

Ba trăm, ba trăm linh một, ba trăm linh hai,…

Bốn trăm, bốn trăm linh một, bốn trăm linh hai,…

Năm trăm.

Vương Nguyên đột nhiên dừng lại. Cậu nhìn thấy có người đứng dưới mái hiên nhà mình. Người đó mặc quần áo đen, quấn khăn đen che non nửa khuôn mặt, hai tay đút vào túi áo, còn đội một chiếc mũ rộng nữa, làm sao lại có vẻ nghiêm túc như vậy.

Dáng người ấy, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

.

Người đó đột nhiên ngẩng đầu lên, sau đó chậm rãi bước về phía Vương Nguyên.

Một bước, hai bước, ba bước,…

Vương Nguyên nhẹ nhàng đếm thầm trong lòng.

Hai mươi bước.

Hóa ra tổng cộng là năm trăm hai mươi bước chân.

.

Người đó đưa tay lên vỗ nhẹ vào đầu Vương Nguyên, giọng nói khàn khàn lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng lại có vẻ dịu dàng cùng quan tâm, hình như vẫn vậy.

– Đồ ngốc, vì sao lại về nhà muộn thế hả?

Mắt ai cười cong cong.

Đằng sau họ, mặt trời từ từ ló rạng. Những tia nắng đầu tiên của Bắc Kinh làm tan đi hết sương mù buổi sớm, chiếu lên vạn vật một màu vàng tươi mới.

Vẫn như vậy, rực rỡ vô cùng.

.

[…]

.

K.J hoạt động được tám năm thì tan rã, đã trở thành một huyền thoại mới trong nền âm nhạc Trung Quốc. Dịch Dương Thiên Tỉ tiếp tục hoạt động trong làng giải trí, mở rộng sự nghiệp solo của bản thân được hai năm thì cũng lui về hậu trường, mở một lớp dạy nhảy chuyên nghiệp đầu quân cho TF Ent. Trong khi đó Vương Tuấn Khải thì hoàn toàn tạm biệt giới showbiz, không hề xuất hiện trên bất cứ phương tiện truyền thông thông tin nào nữa. Vào mấy năm đầu, cánh nhà báo vẫn còn ráo riết tìm kiếm tung tích của ngôi sao nổi tiếng này, cũng để lọt vài thông tin vụn vặt. Nhưng ngày rộng tháng dài trôi qua, những ca sĩ mới, nhóm nhạc mới xuất hiện, cái tên K.J dần dần cũng chìm vào quá khứ, ít khi được nhắc tới.

Từ đó về sau, Karry và Jackson, hai thành viên nhóm nhạc K.J thuộc quản lí của công ti TF Ent. rốt cuộc đã hoàn toàn tạm biệt ánh đèn sân khấu, trở về là Vương Tuấn Khải và Dịch Dương Thiên Tỉ.

Từ đó về sau, cuộc sống của họ, vẫn tiếp tục bình lặng mà diễn ra.

Từ đó về sau, họ đã luôn mỉm cười.

.

Một ngày nào đó, tại một nơi nào đó, có lẽ là rất xa, có một người mẹ hiền từ ngồi trước sân nhà, vuốt đầu hai đứa nhỏ nằm bên cạnh, kể lại bằng một giọng rất dịu dàng, “Các con biết không, mẹ cũng đã từng có một thời tuổi trẻ rực rỡ vô cùng. Có một nhóm nhạc nọ tên là K.J, gồm hai thành viên,…”.

Họ đã từng là huyền thoại, không phải của nền âm nhạc Trung Quốc, mà là của mỗi một con người đã từng yêu mến họ, đã từng dành cả tuổi trẻ để cùng với họ điên cuồng một lần.

Cái tên họ không còn được nhắc đến trên báo đài, tivi hay các chương trình giải trí, không có nghĩa là ánh đèn sân khấu của riêng họ không còn tỏa sáng nữa.

Đó vẫn là ánh đèn rực rỡ nhất, đủ khiến cho một ai đó rơi nước mắt.

Như Vương Nguyên đã từng.

.

[…]

.

Có một nick weibo nọ tên là @Y đã rất lâu rồi không cập nhật. Vào một ngày nắng đẹp trời ở cả Bắc Kinh và Trùng Khánh, nick nọ lại post lên một bức ảnh cùng dòng caption ngắn ngủi.

@Y: Như là mặt trời nhỏ, tình yêu trong lòng em rồi sẽ nở ra đóa hoa rực rỡ nhất…”

Trong bức ảnh ấy là hai bàn tay nắm thật chặt, trên ngón áp út bên trái đều đeo một chiếc nhẫn đơn giản có kiểu dáng giống nhau.

Bài post nọ chỉ có hơn chục lượt likes và năm ba dòng comments.

@-K-Oneshot: Vương Tuấn Khải, chúc anh hạnh phúc. Xin cảm ơn.”

@EpicCrush0921: Vương Tuấn Khải, chúc anh hạnh phúc. Xin cảm ơn.”

@Demon_Wings: Vương Tuấn Khải, chúc anh hạnh phúc. Xin cảm ơn.”

Có lẽ không ai để ý, nhưng kì thực, tất cả những nick weibo đã comment ấy, đều là những nick đã rất lâu rồi không còn hoạt động. Và tất cả họ, đều đã gõ những dòng chữ kia bằng cả tấm lòng chân thành và biết ơn đối với một thời tuổi trẻ rực rỡ màu nắng.

.

Từ đó về sau, tất cả những nick weibo ấy đều dừng hoạt động vĩnh viễn.

Từ đó về sau, hai bàn tay kia vẫn luôn luôn nắm chặt, chưa từng buông lỏng, chưa từng tách rời.

Từ đó về sau, họ sống hạnh phúc mãi mãi.

.

.The End.

[10:07 PM, 11.03.15]

– Đó là câu chuyện cổ tích của bọn họ, cũng là lời chúc phúc tốt đẹp nhất của tôi. –

Advertisements

17 thoughts on “[FanFiction] [KaiYuan] Về nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất [Shortfic | Final chapter]

  1. Tuyệt vời quá au!!! Cuối cùng cũng kết thúc, có hơi hụt hẫng chút nhưng chắc trong phần phiên ngoại sẽ có lời giải đáp! Fic như không chỉ nói đơn thuần về tình yêu giữa 2 con, mà còn phần nào nói lên tấm lòng và sự nhiệt huyết cả tuổi thanh xuân của các má, của chính con người đang ngồi đây comt cho au những dòng này. Thật cảm ơn vì bạn đã viết lên câu chuyện này, không có đoạn cao trào cẩu huyết nhưng lại tạo được dư âm, thực sự rất cảm động, rất tuyệt vời!

  2. thật sự cháp này rất cảm động, rất hay!
    :))) theo từ chương đầu r nhưng h mới ngoi lên cmt cho bạn 😀
    thật sự mun nói rất nhiều nhưng bắt tay lên viết thì từ ngữ lại bay mất hết r :3
    tóm laj là cám ơn bạn. cám ơn vì đã thể hjên đc tất cả t.c củaTDT cho tụi nhỏ. Cám ơn bạn đã làm nên 1 t.c thât đep gjửa 2 con ng ấy, cám ơn vì fic của bạn 😀
    cuốj cung là hóng extra keke

      • hihi! Chờ đợi là hạnh phúc mà :))))
        mình sẻ chờ tiếp =))) bạn cứ cố gáng mà rặn extra 2 đêy hehe
        còn để cho con dân có cái mà đọc hêhê

  3. Cảm ơn chị tg trong thời gian qua đã cố gắng hết mình để hoàn thành cái pic vô cùng ý nghĩa này.cảm ơn chị đã thể hiện hết những gi mà TDT đã nghĩ và đã làm.mong rằng sau mấy cái extra nữa sẽ gặp lại chị ở một cái fic # cũng ý nghĩa như vầy ❤

  4. Ờm…tự nhiên lại muốn nói linh tinh :))) Có lẽ những nick weibo rất lâu không dùng nữa ấy, không phải là từ bỏ. Những việc mà một người hâm mộ có thể làm, là khi cậu cần tỏa sáng, chúng tôi thắp lên ngọn lửa nhỏ cho cậu, khi cậu muốn làm ánh sáng của chỉ một người, chúng tôi sẽ để cậu có khoảng trời riêng. Chua xót tiếc nuối cũng phải, khoảng thời gian bên nhau đẹp đẽ đến thế mà. Nhưng ngẫm lại, thứ gì rồi cũng thay đổi, miễn là trong mỗi giai đoạn cuộc đời, người ta yêu thương đều vui vẻ, thế thì ta nên mỉm cười chúc phúc họ và buông bỏ băn khoăn của bản thân.

    • đầu tiên là phải cảm ơn những lời “linh tinh” của cậu, thứ nữa là rất vui vì có người hiểu những câu chữ của mình như vậy. :’)

      Thanh xuân, đó là một từ mà chỉ nghe thôi cũng đã gợi lên một cái đó trong lành và tươi đẹp lắm. Người ta đi qua thanh xuân trong những năm tháng rực rỡ nhất của một đời, thế nên ai cũng muốn lưu giữ nó lại, đôi khi đó chỉ là một cái nick weibo rất rất nhỏ bé. Trên đời có được có mất, có gặp lại tất có chia tay, chỉ mong sao cho tất cả chúng ta được an lành.

Hump...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s