[lxt&nta] soulmate – cãi nhau

.

năm mười sáu tuổi, lương xuân trường và nguyễn tuấn anh cãi nhau một trận để đời.

một đám lố nhố núp ngoài cánh cửa phòng đóng chặt, chỉ nghe loáng thoáng tiếng tuấn anh gào lên, “cậu đừng nói gì nữa!”. một lúc sau lại nghe được xuân trường gằn giọng, “tuấn anh, cậu đừng trẻ con như thế nữa.”

vừa nghe đến câu này, công phượng đã đứng bật dậy, rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của đồng bọn, giơ tay lên… đập cửa thùm thụp.

“con mẹ nó, hai đứa bọn mày đi ra hết ra đây cho tao!!”

ở trong phòng im bặt, sau đó khoảng hai phút thì cửa mở. tuấn anh đứng đó với đôi mắt đỏ hoe, công phượng vừa nhìn đã nổi giận, lôi xoành xoạch người ta đi, trước khi mất hút còn để lại một câu làm xuân trường không nhấc nổi chân đuổi theo.

“lương xuân trường, tuấn anh không phải là người mày có thể làm tổn thương, dù với bất cứ lí do nào đi nữa.”

văn toàn đứng đóng đinh tại chỗ, nhìn ra ngoài rồi lại nhìn vào trong, cuối cùng dậm chân sốt ruột nói.

“bọn mày làm sao thế hả!”

sau đó thì cũng mất hút theo hướng công phượng rời đi.

văn thanh và hồng duy rụt rè đứng ngoài ngó đầu vào nhìn phòng đội trưởng. đông triều đã đi hẳn vào trong phòng, đang giúp xuân trường dọn dẹp lại bãi chiến trường lộn xộn. minh vương đứng đằng sau hai thằng nhỏ, cho mỗi đứa một cái đập vào đầu. 

“về phòng đi, hóng hớt cái gì nữa!”

hai đứa có vẻ ấm ức lắm, nhưng khi quay đầu vào thì thấy đội trưởng đang liếc cả hai thì không dám nói lời nào, đành ngoan ngoãn về phòng. minh vương không đi vào mà chỉ đứng ngoài cửa.

“trường, ông tự suy nghĩ lại đi. thằng phượng nói cũng không phải sai đâu. có chuyện gì mà không thể nói chuyện tử tế được hả? ông cũng biết tuấn anh…”

minh vương dừng lại, không nói tiếp, chỉ lắc đầu ngán ngẩm rồi quay người đi.

“để tôi sang chỗ các thầy giải quyết cho. hồi nãy nói cũng hơi to rồi.”

lúc này trong phòng chỉ còn lại đông triều và xuân trường. đông triều nhặt nốt cái gối cuối cùng trên mặt đất lên.

“ông không động tay động chân gì với tuấn anh đấy chứ?”

xuân trường giúp anh phủi bụi còn vương trên gối, giọng điệu đều đều, không nghe ra được cảm xúc gì.

“ông nghĩ chuyện đó có thể xảy ra à?”

“ờ, thế là tốt. nếu thằng phượng mà biết ông đụng chạm gì đến tuấn anh của nó,…” – đông triều tặc lưỡi – “… nó lại chả lật ngược cái học viện này lên. mà cũng không đúng, giờ đã có vẻ sắp lật ngược lên rồi đấy.”

tự rót cho mình một cốc nước rồi ngồi xuống ghế, đông triều bày ra dáng vẻ của một người anh lớn.

“nào, giờ thì nói đi. thế tóm lại là có chuyện gì xảy ra?”

“ông kệ tôi đi. giờ để tôi một mình suy nghĩ chút chuyện đã.”

“thế cũng được. số phòng tôi ông biết rồi rồi đấy. đi ra cửa rẽ trái 200 mét là đến. lúc nào tôi cũng sẵn sàng tiếp đón ông.”

đông triều bỏ cốc nước mới uống được nửa ngụm xuống, nhẹ nhàng đi ra ngoài. trước khi biến mất còn không quên thò đầu nhắn nhủ lại một câu.

“à quên, ông phải suy nghĩ nhanh lên. không phải ông không biết thằng phượng mỗi lần có chuyện gì khó chịu là lại đi nốc bia với rượu đúng không? mà người chạy theo bọn nó lại còn là thằng toàn nữa, nó chưa bị thằng phượng nhét bia vào mồm là còn may chứ đừng nói gì chuyện ngăn với cản…”

sau đó anh chàng thảnh thơi chắp tay sau đít mà về phòng, hoàn toàn chẳng có vẻ gì là lo lắng khi hai đồng đội của mình vừa cãi nhau một trận như mấy thằng em. dọc dãy hành lang khu nhà kí túc còn văng vẳng tiếng hát ỉ ôi của đông triều, “hỏi thế gian tình là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết…”

.

“nói đi. làm sao? thằng trường đánh mày không?”

tuấn anh lầm lũi đi theo công phượng ra một góc nhỏ sau nhà ăn. nghe câu hỏi của công phượng, dù đang buồn thì tuấn anh vẫn bật cười.

“mày nghĩ gì vậy?”

“hừ, ai bảo mày nhìn như vừa khóc thế kia.”

“tao không khóc. lớn rồi còn khóc gì nữa.”

công phượng tặc lưỡi.

“lớn rồi mà còn cãi nhau như thế kia à. thế làm sao?”

“tao… chuyện này…”

nhìn cái vẻ mặt xoắn xuýt của tuấn anh, công phượng còn chưa kịp nổi cáu thì đã bị tiếng gọi í ới của văn toàn cắt ngang. liếc nhìn thằng bé đang thở hồng hộc chạy về phía này, anh đưa ngón tay chỉ ra hướng kí túc.

“đến đúng lúc lắm. mày về phòng thằng thanh lôi hết số bia trong gậm giường nó sang phòng tao. cấm nói cho đứa khác biết, nhất là thằng trường. còn mày…” – công phượng quay ngoắt sang tuấn anh – “… đi theo tao. hôm nay không nói rõ ràng thì đừng mong tao tha cho mày.”

văn toàn trân trối đứng nhìn công phượng lôi xềnh xệch tuấn anh đi mà không kịp nói câu nào, chỉ biết mếu máo gọi thầm trong lòng.

“ơ anh trường ơi…”

Advertisements

Hump...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s