dạo gần đây vì nhiều lý do, mà chủ yếu là do mình bận và không có plot + cảm hứng nên để nhà cửa phủi bụi ~

mình chỉ muốn nói là sắp tới có lẽ mình vẫn sẽ rất bận, vì, chắc mọi người biết là, mình lớp 12 rồi, phải đặt học hành lên hàng đầu, hơn nữa năm nay còn thay đổi tới thay đổi lui, rất hoang mang và áp lực đó ;_;

thế thôi, mình ngoi lên chỉ để thông báo vậy, đỡ cho các bạn đợi chờ mòn mỏi, comment mình sẽ reply khi mình onl nha… nếu có việc thực sự gấp thì sang facebook inbox cho mình, nếu muốn add friend thì cũng hãy inbox để cho mình biết cậu là ai, vì mình không add người lạ ~ (khụ, edit lại, mình không biết là giờ facebook không cho gửi tin nhắn giữa người lạ nữa, vậy thì gửi vào mail mysky26613@gmail.com cho mình nha, việc thực sự gấp thôi nha >v<)

tối vui vẻ ~

p.s: vì lúc viết “When the cherry blossom fade” hoàn toàn là nghĩ đến đâu viết đến đó nên mình chưa có được plot hoàn chỉnh cho fic =)))) mình sẽ cố gắng hoàn thành trong năm nay, còn chính xác là bao giờ thì không biết ~

[Review] Về Mạnh Thụy – Vương Bác Văn và couple Thụy Văn ♥

006jQOK5jw1f5ehszx291j30rs0fm78u

.

Mấy hôm rầu các bạn có thấy mình đăng bài về Mạnh Thụy, Tiểu Bạch là chắc cũng hiểu rằng mình đã lọt hố mới rồi nè =)) Hôm nay tranh thủ viết một cái review (?) cho hai bạn nhớn này~

.

Lúc đầu định đánh số mà thôi, thấy nghiêm túc quá =))), đầu tiên là về Thiếu gia Mạnh Thụy nha.

Profile (bản gần đầy đủ) của ảnh có thể đọc ở [LINK], do chính mình mày mò lên baidu và edit, hihi. Có lẽ ở Việt Nam không nhiều người biết đến anh ấy lắm nên lúc đầu tìm không ra tư liệu nào đầy đủ về ảnh hết, mình nóng máu quá nên quyết định tay làm hàm nhai, tự túc là hạnh phúc. =)) Tìm được rồi mới thấy Thiếu gia đóng cũng không ít phim, lại còn rất đa zi năng nữa, biết hát, biết làm MC, biết viết kịch bản, quả thực là giỏi. Like một cái (≧◡≦)

Cảm nhận cá nhân của mình về Thiếu gia, thì ấn tượng đầu tiên là khí chất. Mình thấy có bạn bảo Thiếu gia không đẹp trai lắm, trong phim còn hóa trang hơi già. Vế sau thì mình công nhận, còn vế trước, chắc là do thẩm mĩ khác nhau chứ lần đầu tiên nhìn mình đã thấy Thiếu gia đẹp trai haha. =)) Nhưng cái ấn tượng nhất ở Thiếu gia gây cho mình là khí chất, cái khí chất tự nhiên trên người anh ấy mà không phải do đóng phim. Nói một chút, ví dụ như Hồ Ca trong Lang Gia Bảng cũng rất có khí chất của Mai Trường Tô, tĩnh lặng, tài trí, nhã nhặn như mai giữa ngày đông, mình không xem phim nhưng chỉ nhìn một bức ảnh thôi cũng cảm nhận được (ây da lạc đề rồi…). Nhưng khi rời khỏi ống kính máy quay, Hồ Ca có thể hoàn toàn dứt bỏ lại cảm giác của nhân vật ấy trên người mình. Còn Thiếu gia thì khác, cảm giác ảnh sinh ra đã mang khí chất ấy, đúng cái kiểu “thiếu gia” trong tiểu thuyết luôn. =)) Nói sao nhỉ, dùng từ miêu tả thì không chính xác lắm, cảm giác kiêu ngạo, tự tin, trầm tĩnh, là loại hình tinh anh trong xã hội. Mình không rõ lắm gia cảnh của Mạnh Thụy thế nào, có thể là cảm nhận cá nhân, nhưng ảnh cho mình thấy đúng khí chất của một thiếu gia từ trong phim cho đến ngoài đời luôn. Không thể không nói Tạ Viêm đúng là một vai diễn cực kì hợp với Mạnh Thụy (trong mắt mình). (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄)

Ừm, đại khái một chút về cảm nhận của mình với Thiếu gia. Thiệt lòng thì mình rất thích tính cách của anh ấy, có lẽ do bước vào nghề đã lâu, lại từng làm qua cả MC lẫn biên kịch, nên mình nghĩ những gì một ngôi sao cần có và cần làm, anh ấy đều làm rất tốt. 32 likes luôn (◕‿◕)♡

.

Tiếp theo là về Vương Bác Văn Tiểu Bạch nha~

Đây chính là profile của Tiểu Bạch [LINK], của nhà trồng được, tiện thể PR luôn =))

Đầu tiên là nói một chút ấn tượng ban đầu đi, ấn tượng đầu tiên của mình về Tiểu Bạch được Thiếu gia định hình cho bằng ba chữ “Tạc mao thụ” (đây là do chính Thiếu gia nói). =)) Sự thật là mình không thích tất cả các thể loại ngạo kiều thụ, nữ vương thụ, tạc mao thụ cho lắm, vì mình thuộc đảng sủng công. :”> Còn Tiểu Bạch thì, thật ra sau này mình đã hiểu, Tiểu Bạch chỉ tạc mao với Thiếu gia thôi, chứ bình thường thì cũng… bình thường lắm. =)) Chủ yếu là cậu ấy trước mặt Thiếu gia luôn có một cảm giác xấu hổ ngượng ngùng hơn so với khi đứng trước người khác, thành ra cứ phải xù lông để che giấu (cái này cũng là do chính đương sự thừa nhận). Nói chung lại thì, Tiểu Bạch khá là đáng yêu, trừ những lúc tạc mao hơi quá (đè đầu cưỡi cổ Thiếu gia dễ sợ luôn…), lúc đó mình thực sự là nhìn không nổi. ^”^ Thiếu gia từng nói nếu Tiểu Bạch là con gái hẳn là ảnh sẽ không muốn đến gần luôn (đại ý là thế), cho phép mình nói sự thật là mình cũng cảm thấy vậy. =)) Cái tính khí của Tiểu Bạch mà dắt ở trên người một cô gái thì đúng là thiệt bi kịch, mình là con gái còn sợ chứ đừng nói đến các anh con trai. =))

Ủa nãy giờ hình như tui nói xấu Tiểu Bạch hơi nhiều. =)) Đừng để ý quá, đồng chí Vương Kim Cẩu chỉ thỉnh thoảng mới hóa thân thành nhím thôi, chứ bình thường dễ xấu hổ da mặt mỏng đáng yêu lắm luôn, tin mình đi haha. Dù sao bạn ấy cũng có thể coi là ngoại lệ của mình dòi~ (vì thực sự là mình vừa sợ vừa không thích những người ngạo kiều, nữ vương, vv… lắm, đọc truyện còn đỡ, ngoài đời thực mình thực sự sợ luôn ^”^).

.

Cuối cùng, là về phần chính của bài review này, CP của hai bạn nhớn ở trên Thụy Văn~

Ây da da, Thụy Văn chỉ là một CP mới gần đây, chính xác hơn là từ ngày có phim “Bất khả kháng lực”. =)) Khi lượn lờ bên chỗ fan Trung, mình còn không tìm được CP lâu của hai bạn luôn (kiểu giống fanpage ấy). QAQ Còn ở Việt Nam thì đã có mấy fanpage rồi, search google hoặc facebook sẽ ra.

Nơi tạo hint kinh điển nhất của Thụy Văn là phỏng vấn Wudong, muốn biết thêm chi tiết về series thì vào [LINK] để xem nhé. Mình quắn hai người này cũng từ chương trình Wudong đấy. :”> Về chương này này thì các bạn có thể vào đường link ở trên đọc để rõ hơn, mình lười quá. =))

Đoạn này chắc là sẽ viết hơi lộn xộn, vì chẳng biết viết như thế nào. =)) Thích Thụy Văn vì thích cái cách mà hai người ở chung, kiểu như dựng lên một thế giới riêng nho nhỏ vậy, người khác làm thế nào cũng không xen vào được. Mình thực sự cảm thấy rất vi diệu khi mà hai người này rõ ràng quen nhau chưa lâu, nhưng lại có thể thân thiết như vậy. Thiếu gia cực kì cực kì cực kì chiều Tiểu Bạch (nên thằng bé mới được thể đè đầu cưỡi cổ anh thế…), đúng kiểu không có nguyên tắc cũng không có giới hạn. Còn Tiểu Bạch thì, khỏi nói, xấu hổ, ngượng ngùng, tạc mao là trạng thái tuần hoàn luôn rồi. Nhưng Tiểu Bạch thực sự rất để ý Thiếu gia, giống như một đứa nhỏ muốn hấp dẫn sự chú ý của người lớn vậy, thích trêu chọc (trêu tức?) Thiếu gia, Thiếu gia quan tâm sẽ cảm động, khi hát nhìn Thiếu gia sẽ căng thẳng, ngay thẳng chân thật đều chỉ ở trước mặt Thiếu gia. Không thể không nói là chemistry của hai người làm tui mù mắt cẩu rồi. =))

Hump, có một điều thế này, mình thường thấy các bạn bảo cảm giác chỉ có Tiểu Bạch đơn phương, còn tình cảm của Thiếu gia thì có vẻ… ảnh là trai thẳng (?). Cái này mình cũng hổng biết nói thế nào, mình không phải Thiếu gia hay Tiểu Bạch, rất nhiều điều bên trong mình không biết, nhưng mình biết những gì mình nhìn thấy, có rất nhiều điều đã được lên kịch bản, được sắp đặt trước, chưa chắc đã là điều chân thật. Mình chỉ cảm thấy là fangirl mà, mình có quyền YY thôi, nên cứ để cho mình hoang tưởng đi. Nói thực là mình thật tâm hi vọng cả hai người, nếu có thể, đừng đi vào con đường này. Mặc dù bây giờ xã hội đã thoáng hơn, nhưng mà khó khăn vĩnh viễn là khó khăn, không thể hoàn toàn biến mất. Suy cho cùng, mình ship Thụy Văn vì mình thích Mạnh Thụy và Vương Bác Văn, đầu tiên và trước hết vẫn là mong cho họ hạnh phúc. Mình nói nhiều điều vớ vẩn như vậy chỉ để muốn khuyên các bạn là, thích họ, thích CP của họ, thì cũng chỉ là YY từ phim và một số ảo tưởng của chúng ta mà thôi, vậy nên cũng hãy chỉ dừng lại ở đó, đừng nên quá mức coi trọng những vấn đề khác. Đừng làm tổn thương chính mình và họ, được chứ?

Dẫu sao thì, từ hoang tưởng của bản thân, mình vẫn cảm thấy chemistry của hai người mãnh liệt lắm, hơn nữa là đến từ cả hai phía chứ không có đơn phương đơn pha gì hết. Ây da, với Tiểu Bạch Thiếu gia cũng tình như cái bình mà, lo gì~ Nếu không thì chắc Thiếu gia chạy dạt từ lâu rồi ấy chứ. =))

.

“Bất khả kháng lực” sắp ra phần 2, mong mọi người sẽ ủng hộ Thiếu gia Tạ Viêm và cậu giúp việc Thư Niệm nhiều hơn nhé! ^^ (Thiên đường cho ai thích ngược đấy…)

Và mục đích cuối cùng của bài post này là tiểu nữ rất mong tìm được đồng bọn, à nhầm người thân đi lạc =)), mong họ hàng gần xa bà con thân thích ai cùng chí hướng cách mạng cứ thẳng cửa mà đạp cùng nhau vươn tới chiến thắng ahihi~ :”> =))))

.

Have fun~ Love you ya~~ ❤

[Profile] Vương Bác Văn

5e1ac6c4jw1f5kow21ufbj21at0qo45n

.

1. Thông tin cơ bản

  • Tên tiếng Trung: 王博文 – Vương Bác Văn
  • Tên phiên âm: Wang Bo Wen
  • Nickname: Tiểu Bạch, Văn Văn
  • Quốc tịch: Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
  • Dân tộc: Hán
  • Cung: Kim Ngưu
  • Cao: 183 cm
  • Nặng: 61 kg
  • Quê quán: Tỉnh Liêu Trữ
  • Ngày sinh: 18/05/1994
  • Nghề nghiệp: Diễn viên, ca sĩ, vận động viên bóng bàn
  • Tốt nghiệp: Đại học Cát Lâm
  • Công ty: Công ti văn hóa giải trí Điện Đồng
  • Tác phẩm tiêu biểu: Sống lại
  • Màu fan tiếp ứng: Màu tím

2. Trước khi vào giới giải trí

Từ khi sáu tuổi Vương Bác Văn đã nhận được huấn luyện chơi bóng bàn, nhiều lần đạt được giải quán quân trong tổ bóng bàn thiếu niên khắp cả nước, được đội bóng bàn quốc gia lựa chọn, tham gia tập huấn của đội quốc gia.

3. Sau khi vào giới giải trí

Năm 2010, Vương Bác Văn tham gia báo danh chương trình “Giọng hát nam tuyệt vời” của đài Hồ Nam, lọt vào top 20 khu vực Hàng Châu, top 61 cả nước; cùng năm, tham gia “Siêu cấp ngôi sao Đài Loan”, lọt vào top 10 nội địa.

Năm 2011, tham gia “Hát lên tình cảm chân thành” của đài Giang Tô, lọt vào top 18 cả nước.

Năm 2013, báo danh chương trình “Giọng hát nam tuyệt vời” của đài Hồ Nam, lọt vào top 11 khu vực Bắc Kinh, top 66 cả nước; ngày 12/09 ra mắt ca khúc cá nhân “Mùa hè này”, ngày 13/09 ra mắt series ảnh chân thật quá trình trưởng thành của mình “Khúc biến tấu của tuổi mười chín”, trong đó chủ yếu là hình ảnh của Vương Bác Văn trong cuộc sống và công tác, ghi chép lại những điều nhỏ nhặt xung quanh cậu, dùng hình thức ảnh chụp để vẽ lại quá trình Vương Bác Văn trở thành ngôi sao.

Năm 2014, cùng với Trần Hi Quận, Trường Lương Thụy tạo thành HOPE, ghi âm ca khúc công ích “Giấc mộng, xuất phát”; cùng năm, tham gia bộ phim điện ảnh “Năm 23 tuổi của tôi” của đạo diễn Chương Quốc Khánh với vai Hạ Cương; tháng 05, tham gia bộ phim điện ảnh “Nhẹ nhàng bay lên” của đạo diễn Vương Dập với vai Trần Thiếu Dương; ngày 19/05 ra mắt ca khúc cá nhân “Người ấy, là tôi”; sau đó tham gia kịch bản “Quảng cáo tình yêu chi Long phượng trình tường”, đây là lần đầu tiên cậu trải nghiệm làm một diễn viên thế thân; ngày 02/08, ra mắt album “Sống lại”, trong đó bao gồm “Người ấy, là tôi”, “Mùa hè này”, “Sống lại”, “Tôi có thể”; tháng 12, ra mắt ca khúc “Bowen Vương Bác Văn” của album “Sống lại” được quay ở nước ngoài, cũng bay sang Malaysia tiến hành tuyên truyền.

Tháng 01 năm 2015, cùng Ngụy Nhất Trữ, Trần Kiêu, Crayon Pop ra mắt ca khúc “123 Chúc mừng năm mới”; cùng năm ngày 31/01 đạt được giải thưởng “TOP 10 ca khúc hay nhất giải âm nhạc thịnh điển” trong nội địa; tháng 07 ra mắt ca khúc “Cần nhất lúc người rời đi” với Uông Duệ; ngày 05/12 đạt được giải “Bảng trao giải điển lễ âm nhạc phổ biến” là một tiến bộ trong giới âm nhạc.

Tháng 06 năm 2016, trở thành diễn viên chính phim điện ảnh “Bất Khả Kháng Lực chi Bí mật của nam giúp việc” trên internet, đóng vai người giúp việc Thư Niệm thanh tú ngại ngùng, đồng thời cũng sáng tác và biểu diễn OST của phim “Mộng”.

4. Đánh giá

Theo bình luận của Võng Dịch (NetEase): Vương Bác Văn có giọng nói trong trẻo lại rất độc đáo, hơn nữa ngón giọng vững chắc, tình cảm nồng hậu, âm nhạc của cậu ấy có thể dễ dàng chạm đến tâm hồn người nghe. Trên người cậu vận động viên đặc biệt này có gan khiêu chiến, có giao tranh, có tinh thần tiến bộ, trên sân khấu của “Giọng hát nam tuyệt vời”, ánh mắt của cậu ấy kiên định, phần biểu diễn sôi động được được ban giám khảo đánh giá cao, khen Vương Bác Văn là “Vận động viên có giọng hát tốt nhất”.

.

Credit: baidu

EDIT BY TỬ LĂNG @ trahoanu26.wordpress.com

PLEASE DON’T TAKE OUT!!!

[Đam mỹ] Tiềm phục [Chương 3]

Tiềm phục

.

Tác giả: Nhược Minh Dực

Translator: Quick Translator

Editor: Tử Lăng

.

a547043b60891c2c73b7da95d5df1e7f-d3hlun3

.

Chương 3: Hàng khuyến mãi đại hạ giá

.

Chẳng lẽ Diệp Lạc thật sự là bị sự nhiệt tình của nhóm em gái dọa chạy sao? Hay là bị Vũ Y chọc cho tức giận bỏ đi?

Đương nhiên không phải.

Chỉ là anh có việc bận, mà vừa bận liền bù đầu bù cổ, cái gì cũng quên mất, bận xong đã là mấy ngày sau, thật vất vả thở ra được một hơi, thế nhưng lại mệt đến nỗi không muốn ngủ, anh liền vào YY đến Tuấn Sắc.

Giờ đã là nửa đêm, anh cũng không định ca hát hay nói chuyện phiếm, chỉ là muốn đến nhìn một cái mà thôi, thế nhưng vừa mới bước nửa chân vào Tuấn Sắc, có một em gái cài đặt nhắc nhở của anh liền phát hiện ra.

Vì thế, em gái này kích động rồi: Vương gia!! Anh đã trở lại rồi!! Áu áu!!

Fan 2: Đâu đâu? Vương gia đâu?

Fan 3: Vương gia, em còn tưởng anh bị chúng em dọa chạy rồi chứ, emma, thật sự là hù chết tui!

Fan 4: Emma, thật sự là hù chết tui! +1

Trên khung bình luận nhanh chóng xuất hiện mấy chục comment tương tự.

Vào thời điểm này, trên cơ bản các ca sĩ của Tuấn Sắc đều đã đi nghỉ ngơi, chỉ còn mỗi một con cú đêm duy nhất. Người này tên là Đát Dĩ, không phải Đát Kỉ (1), là “dĩ” mang nghĩa “quá khứ”, vì vậy được các fan tôn là Yêu hồ nương nương, là vạn năm thụ đứng đầu ở Tuấn Sắc, khi nói chuyện mang âm sắc thiếu niên nhẹ nhàng khoan khoái, lúc ca hát lại phong tình vạn chủng, là “khuê mật” của Vũ Y tại Tuấn Sắc, hai người thường xuyên cùng nhau hát.

(1): Trong tiếng Trung, Dĩ [yỉ] và Kỉ [jỉ] phát âm giống nhau nhưng cách viết khác nhau.

Lúc này nhìn thấy khung bình luận, cậu liền dừng hát, hiếu kì hỏi mọi người, “Vương gia là ai thế?”. Trong khoảng thời gian này cậu đi du lịch cùng với bạn bè, thỉnh thoảng mới bớt chút thời gian đến Tuấn Sắc, cho nên rất nhiều chuyện đều không biết.

Vì thế có em gái nhiệt tình phổ cập khoa học: Là người mới từ mấy hôm trước, một ngốc manh công cực kì khí phách nha! Nhưng mà nương nương anh hổng có cơ hội đâu, người ta đã là người của Vũ Mao rồi nha!

Đát Dĩ lập tức bày tỏ nước mắt sắp rơi thành sông: “Không dễ dàng gì đâu, rốt cuộc Vũ Mao đã gả được rồi, thân là người nhà mẹ đẻ của cậu ấy, tui thiệt quá sức cảm động! Anh trai, vất vả rồi, à quên, tiểu công nhà Vũ Mao gọi là gì vậy?”

Em gái đáp: Là Diệp Lạc đó, ủa, mà sao nãy giờ Diệp Lạc không nói gì hết thế?

Diệp Lạc: Hả, mọi người đang nói đến tôi sao?

Một cảm giác ngốc đến bất trị đập thẳng vào mặt làm nhóm em gái sợ ngây người! Ầm ĩ nửa ngày, đương sự căn bản là không biết mọi người đang nói về anh! Má ơi, đây chính là thiên nhiên ngốc trong truyền thuyết sao?

Diệp Lạc thực sự oan, rất là oan, đúng là anh không biết mọi người đang nói về mình. Là một người không mấy khi đụng đến internet, đừng nói YY, ngay cả QQ anh cũng không biết dùng, đối với từ ngữ mạng lại càng mù mờ, hoàn toàn không nghĩ đến mình là cái gì “Vương gia” kia, thậm chí anh đã không còn nhớ mình từng hát một bài tên là “Vương phi”.

Trái lại Đát Dĩ không biết tâm tình khổ sở của nhóm fan, hỏi: “Nói, Diệp Lạc, làm sao anh đem Vũ Mao nhà tui lừa tới tay thế?”

Diệp Lạc: Vũ Mao là chỉ Vũ Y?

Nhóm fan tiếp tục nằm giả chết.

Đát Dĩ thẳng thắn ôm Diệp Lạc lên mạch, dù sao phía sau cũng không có ai đang đợi, nhường lại vị trí cũng tốt: “Nói chuyện với anh đó, Vũ Mao chính là Vũ Y, giúp tui phổ cập khoa học về chuyện xưa của hai người đi.”

“Hả…” Diệp Lạc thực vô tội, chuyện xưa gì cơ? Sao đến chính anh cũng không biết?

Chịu hết nổi rồi! Rốt cuộc có một muội tử phát điên, bùm bùm đập bàn phím, post lên một đoạn như này: Sự tình là thế này, mấy hôm trước là đêm đầu của Diệp Lạc, mọi người cảm thấy ảnh thực công, đem ảnh gán ghép với Vũ Mao, vì thế Vũ Mao ngạo kiều không chịu thừa nhận mình là thụ, muốn thi hát với Diệp Lạc, thua thì làm tiểu thụ của người ta, tất nhiên Vũ Mao thua, sau đó Vũ Mao liền trốn. Diệp Lạc cũng off, thế nhưng mấy ngày tiếp theo Diệp Lạc cũng không login, làm hại Vũ Mao tưởng rằng do mình thất hứa làm Diệp Lạc tức giận bỏ đi luôn! Má ơi hiểu lầm á! Diệp Lạc anh đừng nói là anh căn bản không biết những chuyện đã và đang xảy ra nha?

“Hả…” Diệp Lạc vẫn vô tội như cũ, có chuyện này sao? Có sao?

“Phắn! Cái gì mà bảo tui tưởng bở này nọ cơ! Rõ ràng là mấy cô nói tui làm anh ta tức giận bỏ đi á! Các cô là lừa đảo, vu oan chết tui!” Thanh âm xù đầy lông này, không cần xem, cũng biết là Vũ Y.

Vũ Y vốn đang chơi game, kết quả là bị tin nhắn của nhóm em gái trên Tuấn Sắc chọc cho phải xuất hiện.

Nhìn khung bình luận, Vũ Y cảm thấy thực sự rất oan, tuy rằng cậu không nghĩ rằng việc Diệp Lạc không login liên quan đến mình, nhưng bị nhóm fan nói, cũng khó tránh khỏi chột dạ. Cậu chưa tự kỉ đến mức cho rằng là do mình thất hứa nên mới khiến người ta tức giận bỏ đi, cậu chỉ nghĩ là có khi nào anh chàng này nghiêm túc quá, không thích nghe đến công thụ này nọ, trước kia không phải chưa từng có người như thế, có người không thích mấy việc này liền trực tiếp bỏ việc chạy lấy người, Vũ Y đoán rằng Diệp Lạc cũng có thể như vậy.

Kết quả… Thực ra người ta căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra luôn!

Vũ Y cảm thấy mình bị tổn thương sâu sắc, vì thế lên mạch chất vấn: “Diệp Lạc, vì sao mấy hôm nay anh không đến Tuấn Sắc hả?”

“Gần đây công tác rất bận, không có thời gian lên mạng.” Ngữ khí Diệp Lạc cực kì vô tội.

Vũ Y càng thấy oan uổng: “Có nghe thấy không! Có nghe thấy không! Không phải là bị tui chọc tức mà bỏ đi nhé, mấy cô… mấy cô…”

“Đừng xúc động, đừng xúc động!” Đây là Đát Dĩ luôn e sợ thiên hạ không loạn.

“…”

Vũ Y đập bàn: “Tui đều bị mấy người chọc tức chết, hồ li thối, rốt cuộc cậu đứng ở bên nào hả!”. Cậu đập là đập bàn thật, mọi người có thể nghe thấy tiếng “thùng thùng”.

Nhóm em gái đều ở khung bình luận giúp Vũ Y vuốt lông, tuy rằng mọi người rất thích xem Vũ Y xù lông, nhưng cũng không muốn chọc cho cậu tức giận thật, bằng không về sau đi nơi nào xem Vũ Y xù lông nha?

Đát Dĩ ho khan hai tiếng, nói: “Đương nhiên là đứng ở bên phía cậu rồi, Diệp Lạc, chuyện này tuy không phải là anh cố ý, nhưng mà nha, anh thương tổn tình cảm của Vũ Mao biết không? Anh – đã – làm – Vũ – Mao – tổn – thương – sâu – sắc, có biết không?” Mỗi một chữ nhấc lên, giọng nói kia khiến người ta cảm thấy đau lòng đến rơi lệ.

“Các em, Vũ Mao nhà chúng ta không thể vô duyên vô cớ bị người ta làm tổn thương phải hông? Cho nên là, Diệp Lạc, không phải anh nên làm gì đó để tỏ vẻ xin lỗi sao?”

Vũ Y phối hợp “hừ hừ” một tiếng, quả thực là ngạo kiều đến không đành lòng nhìn thẳng.

Nhóm fangirl thực nể mặt nhau, post lên một đống “11111” tỏ vẻ đồng tình.

Diệp Lạc trầm mặc thật lâu, ngay vào lúc mọi người nghĩ anh không thể phản kháng đùa giỡn, muốn giả chết, thì rốt cuộc anh lên tiếng: “Phải làm thế nào?”. Giọng điệu cực kì nghiêm túc.

Vì thế có em gái nói: [vô lực chống tường] Có ai thấy có cảm giác tội lỗi không?

Fan 2: +1, anh chàng này nghiêm túc quá, đùa giỡn xong chẳng thấy cảm giác thành công, chỉ thấy cảm giác tội lỗi.

Fan 3: Có phải là tui tiến vào YY không đúng cách không, đập bàn haha.

Fan 4: Cái kia… Mạ ơi! Sao tui lại có cảm giác “ảnh đang đùa giỡn chúng ta” vậy!

“Đúng rồi, không phải là anh đang “điều-giáo” tụi này đấy chứ!” Đát Dĩ có cùng nghi hoặc với các em gái.

“Không phải.” Ngữ khí của Diệp Lạc vẫn nghiêm túc như cũ, trên thực tế hiện tại anh có chút mệt, thanh âm còn khàn hơn so với bình thường.

Nhóm fan khóc thành một dòng sông: Thiệt ngược tâm nha!

Đối mặt với người nghiêm túc như vậy, Đát Dĩ cũng khó xử, cho nên cậu đem vấn đề này ném cho đương sự: “Vũ Mao, cậu nói xem, làm thế nào?”

Vũ Mao thanh thanh giọng: “Đậu xanh rau má! Diệp Lạc này, kì thật việc này cũng không trách anh, tui cũng không để trong lòng, cho nên á, cứ như thế này đi, về sau tui nói một, anh không được nói hai, tui nói hai, anh càng không được nói một, tui kêu anh làm gì anh cứ làm theo, được không?”

Cái này gọi là không để trong lòng? Đây chính là bán thân rồi, đúng là lòng dạ độc ác thụ!

Các em gái chỉ có thể lấy “…” để biểu đạt tâm trạng của mình.

“Được.”

Âm thanh này là tui ảo tưởng ra phải không…

Nhóm fan nhìn không nổi, đều phản chiến: Đây là địa chủ bóc lột đó, Diệp Lạc anh đừng đáp ứng!

Fan 2: Vũ Mao, anh chàng chính trực như vậy mà cậu cũng nỡ xuống tay hả? Không có tiết tháo!

Fan 3: Không có tiết tháo +1

“Không có tiết tháo +N, tui cũng không nhìn nổi! Huhu, Diệp Lạc tui thực xin lỗi, tui lại lầm lỡ đẩy anh vào miệng sói! Huhuhu!” Đát Dĩ giả vờ khóc to.

Vũ Y lại tạc mao, cậu quyết đoán đem Đát Dĩ hạ mạch: “Diệp Lạc, anh mà đổi ý tui sẽ khinh thường anh.”

Nhóm em gái hô to: Cầu khinh thường!

“Ha hả,” Diệp Lạc cười hai tiếng, nói, “Không đâu.”

Tiếng cười mang cảm giác cưng chiều này là chuyện gì xảy ra thế? Vì sao lại có một loại huyễn tưởng kiểu “Đều là trẻ con, mình là người lớn không cần chấp nhặt”?

Vũ Y không có nhiều cảm tưởng như vậy, hiện tại cậu còn đang mải đắc ý, lập tức sử dụng quyền lợi mới của mình, “Vậy, đầu tiên anh hát hai bài cho tui đi?”.

“Cậu muốn nghe cái gì? Tôi chỉ biết những bài cũ.”

“Thế nào cũng được, hát bài sở trường của anh ấy.” Vũ Y tiếp tục đắc ý.

“Ừ.” Diệp Lạc thực nghe lời đi tìm beat, chỉ chốc lát sau, thanh âm nhạc đệm và giọng khàn khàn trầm thấp của anh đã vang lên.

Nhóm fan rốt cuộc hiểu ra, Diệp Lạc hoặc là thật sự rất rộng rãi, hoặc là đã bị M.

Fan 1: Hóa ra ảnh không phải ngốc manh công, mà là trung khuyển công.

Fan 2: Như vậy thật sự không thành vấn đề chứ? Anh trai, anh có biết mình đang làm gì không?

Fan 3: Đại khái chắc không biết đâu… Huhu, tui có dự cảm về sau sẽ ngược dữ dội!

Fan 4: Lại một anh chàng nghiêm túc biến mất.

Fan 5: Anh ấy là thẳng nam thật à! Tui rất hoài nghi!

Đát Dĩ: Ôi đệt! Sao tui lại bị ôm xuống mạch!

“…” Này cũng là một đồng chí ngốc manh, honey, đến bây giờ em mới phát hiện ra điều này sao? Thật sự là làm cho người ta hoài nghi chỉ số thông minh của em!

Vì thế, Vũ Y tạc mao cùng Diệp Lạc vừa M (?) vừa trung khuyển (?) thành CP, Diệp Lạc lấy… (cái gì cũng không có) đem chính mình bán đi luôn theo kiểu đại hạ giá.

Diệp Lạc nghĩ như thế nào? Chỉ có mình anh biết. Diệp Lạc thực sự chính trực sao? Cũng chỉ có mình anh biết.

Đêm hôm đó, Diệp Lạc hát đến khàn cả giọng suốt hai giờ, mới được Vũ Y cũng đang mệt mỏi thả đi, điều này làm cho nhóm em gái vô cùng đồng tình, đều khuyên can: Vương gia, nạp hai sườn phi thị tẩm đi!

Đối với trêu ghẹo của nhóm fan, Diệp Lạc chỉ cười, một tiếng cười cực kì có từ tính, nghe vào khiến lòng người ngứa ngáy. Điều này làm cho mọi người đều tin tưởng vững chắc ý niệm “Đây nhất định là một đại thúc đã lớn tuổi cực kì dịu dàng”.

Vì thế Diệp Lạc từ Vương gia biến thành “Lão Vương gia”, cho nên, nạp một tiểu Vương phi lolita, lão Vương gia ngài thật sự có thể chứ?

Phụt.

.

Hết chương 3.

.

*** [Chuyên mục giới thiệu bài hát]: Mình sẽ không giới thiệu bản gốc đâu nhé, mà chủ yếu là bản cover (hoặc bản chế lời) của các ca sĩ mạng như Vũ Y, Diệp Lạc vậy đó. ^^

Trong chương này có nhắc đến bài “Vương phi”, xin giới thiệu cho mọi người bản cover của Vu Lạc ft. Dương Đà, một trong những bản mình thích nhất: https://www.youtube.com/watch?v=TuOG4CulH94

Trong chương trước có nhắc đến “Thanh mị hồ”, mời nghe bản của Thất Dạ Công Tử và tiểu Nhị Lương nhà mình >3<: https://www.youtube.com/watch?v=j0I3qtPlwGo (bản này bựa lắm, nghe vui thôi, ai chưa nghe “Thanh mị hồ” bao giờ thì hãy nghe của Mộ Tư Tiểu Quai để có ấn tượng chính xác nhé =)))

Cũng vẫn ở chương trước có bài “Bang chủ phu nhân”, nghe bản nổi tiếng nhất của Ngũ Âm JW nhé: https://www.youtube.com/watch?v=Ke5i_Cem7Rk

Còn “Truyền thuyết dương thận” ở chương 2 nữa, vì mình không tìm được bản vietsub nên xin nghe tạm nosub nhé: https://www.youtube.com/watch?v=Dg3Tptk_UUo

(nói chung đây toàn là mấy bài nổi tiếng mà các hủ nữ ai cũng biết =)))

.

Note lại một chút nhé:

In nghiêng không ngoặc kép tức là không phải nhân vật nói mà chỉ đang post bài, gõ chữ lên máy tính.

Chữ thẳng có ngoặc kép tức là lời nói của nhân vật.

In nghiêng và in đậm là nick của nhân vật trên khung chat, khung bình luận,…

[Profile] Mạnh Thụy

4a3d4e49jw1f5mwtv0yqqj21400qo0z6

.

Mạnh Thụy (Meng Rui) là diễn viên, MC, ca sĩ. Với hình tượng mạnh mẽ rực rỡ, lại là người dân tộc Triều Tiên, nên anh được gọi là “Hoàng tử Triều Tiên”, nhận được nhiều lời khen của khán giả.

1. Thông tin cơ bản

  • Tên tiếng Trung: 孟瑞 – Mạnh Thụy
  • Tên phiên âm: Meng Rui
  • Quốc tịch: Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa
  • Dân tộc: Triều Tiên
  • Cung: Ma Kết
  • Nhóm máu: A
  • Cao: 181 cm
  • Nặng: 65 kg
  • Quê quán: Tỉnh Hắc Long Giang
  • Ngày sinh: 26/12
  • Nghề nghiệp: Diễn viên, người mẫu, MC, biên kịch
  • Tốt nghiệp: Học viện điện ảnh Bắc Kinh
  • Công ty: Chi nhánh Bắc Kinh của công ty điện ảnh Hải Nhuận
  • Tác phẩm tiêu biểu: Truy ngư truyền kì, Cát tường thiên bảo, Độc chiến, Tình giới,…
  • Nơi thường trú: Bắc Kinh
  • Sở trường: Diễn xuất, hội họa

2. Tác phẩm điện ảnh và truyền hình

a. Điện ảnh (Theo thứ tự là thời gian công chiếu phim, tên phim, đạo diễn, tên nhân vật Mạnh Thụy đóng, tên bạn diễn hợp tác cùng)

  • 2016: “Bất Khả Kháng Lực chi Bí mật của nam giúp việc”  – Tôn Thừa Chí – Tạ Viêm – Vương Bác Văn
  • 2013: “Tình Giới ” – Lưu Tuấn Phong – Lí Vệ – Lưu Niên
  • 2013: “Tình yêu của Rossi và Monica” – Vương Kim Minh – La Tây – Mã Lợi Á (La Mã Ni Á Tịch); Vu Đông Giang
  • 2013: “Độc chiến” – Đỗ Kì Phong – Tập Độc cảnh sát – Tôn Hồng Lôi; Cổ Thiên Nhạc; Hoàng Dịch; Diệp Tuyền
  • 2011: “Cân Quắc Anh Hùng Mã Thanh Hà” – Không có thông tin đạo diễn – Lương Khải Siêu
  • 2011: “Ba ba đến đây” – Kê Chính – Dương Phàm – Cổ Tranh
  • 2007: “Mã Thạch Sơn Thập Dũng Sĩ” – Trương Tân Vũ – Nhật Bổn Cảnh Vệ Viên – Triệu Lệ Dĩnh; Tôn Nham

b. Phim truyền hình (Theo thứ tự là thời gian công chiếu phim, tên phim, đạo diễn, tên nhân vật Mạnh Thụy đóng, tên bạn diễn hợp tác cùng)

  • 2015: “Thực tập sinh” – Trần Hóa – Tôn Hạo – Triệu Lệ Dĩnh, Trịnh Khải
  • 2014: “Dừng lại mười năm” – Từ Ba – Lưu Sĩ Dụ – Ngô Trác Hi; Vương Hiểu Thần; Giang Nhược Lâm
  • 2013: “Cát Tường Thiên Bảo” – Tiểu Lục Tử – Nguyên Đức – Kim Khởi Phạm, Chu Tử Kiêu, Triệu Lệ Dĩnh
  • 2013: “Truy Ngư Truyện Kì” – Hà Ca Ca – Ngô Cẩm Nguyên – Triệu Lệ Dĩnh; Quan Trí Bân; Đinh Tử Tuấn; Đái Kiều Thiến
  • 2013: “Đại Ba” – Sở Dụng – Hứa Thụy Sinh – Hàn Văn Văn, Trịnh Khải, Quy Á Lôi
  • 2012: “Vô Hối Anh Hùng” – Phó Cương – Lộ Bình – Thường Nhung; Thân Quân Nghị; Ngô Hiểu Mẫn
  • 2012: “Hồng Sắc Luyến Nhân” – Dư Tử Thành – Mã Trữ – Ngu Yến Linh

c. Kịch

  • 2008: “Nam tả nữ hữu bang bang bang” – đạo diễn Hồ Thứ – diễn vai Vương Chấn Đình

d. MC

  • “Bạn đã chuẩn bị tốt chưa, Trung Hoa văn hóa” – đài CCTV Đài Loan
  • “Hoài cựu kịch trường” – Đài tiếng nói Quý Châu
  • “Chương trình ẩm thực mặt đối mặt” – Đài truyền hình Quý Châu
  • “Giải trí hôm nay” – Đài Hồng Kong tần số 1

e. Kịch bản

  • 2007: “Trò chơi cấm kỵ thanh xuân” – Đạt giải nhì cuộc thi viết kịch bản chuyên nghiệp tỉnh Quý Châu
  • 2007: “Tôi ở thiên đường chờ người”
  • 2009: “Cùng tiếp viên hàng không ở chung mỗi ngày” – Tham gia cuộc thi viết kịch bản tỉnh Quý Châu

3. Âm nhạc

  • 2016: “Bất khả kháng lực OST”
  • 2013: “Hứa nguyện” (nhạc phim, do chính Mạnh Thủy viết lời)

.

Credit: baidu

EDIT BY TỬ LĂNG @ trahoanu26.wordpress.com

PLEASE DON’T TAKE OUT!!!

[TK] #28. “Marry me?”

Trả request 28 cho bạn Cỏ Xanh~ (mình trả theo thứ tự thời gian nhé)

Mình biết là nó siêu nhảm nhưng mà… Có nhảm quần đến đâu cũng hãy thông cảm cho mình nhé =)))) *thặc là bi kịch* Ha ha, yêu hai bảo bảo nhiều lắm và cũng yêu bạn Cỏ Xanh ❤

.

005YhBhFgw1et7fxse015j315o0rswol

.

“Marry me?”

(Nên nghe “No other” – Super Junior lấy cảm xúc =)))

.

“Oh…”

Nhìn thấy một file DOC với cái tên khó hiểu đến không thể khó hiểu hơn được nữa trong máy tính của Vương Tuấn Khải làm Vương Nguyên cảm thấy đúng là ngũ vị tạp trần, cực kì phức tạp.

Cái gì gọi là “101 cách cầu hôn mà người yêu bạn chắc chắn không thể từ chối” cơ?

WHAT THE FUCK??

VƯƠNG TUẤN KHẢI ANH ĐANG (ĐỊNH) LÀM GÌ THẾ HẢ??? (`皿´#)

Không nén nổi sự tò mò, cậu click vào file word ấy. Vương Nguyên nhận ra bên trong không chỉ được trình bày sạch sẽ mà còn có những ghi chú cẩn thận của Vương Tuấn Khải bằng màu chữ khác. Cậu nhanh chóng di chuột xuống dưới, bắt đầu đọc.

Cách 13: Một trong những cách cầu hôn lãng mạn nhất và kinh điển nhất trong các phim truyền hình tám giờ tối! Đặt chiếc nhẫn tình yêu của các bạn vào trong một chiếc bánh ngọt và đưa cho người ấy của bạn, ồ, tưởng tượng một chút đi nào, cô ấy sẽ cực kì vui vẻ khi nhận được một điều bất ngờ thơ mộng đến như vậy! Vị ngọt của cả tình yêu và bơ sữa sẽ làm cảm xúc của các bạn thăng hoa! Bạn có muốn thử không?”

Bên dưới là ghi chú của Vương Tuấn Khải: “Thật lo lắng, nhỡ Vương Nguyên nhi nuốt luôn cả chiếc nhẫn xuống thì có bị hỏng dạ dày không…”

Vương Nguyên: … Ôi đệt, cái gì thế này! 凸 (Mặc dù không thể phủ nhận Vương Tuấn Khải nói đúng, cậu cũng không dám chắc mình có thể phát hiện cái nhẫn bé tẹo ấy không…)

Cách 38: Bạn có biết truyền thuyết về đu quay tình yêu không? Khi đu quay đưa các bạn đến nơi cao nhất, ước hẹn với cô ấy, nói những lời say đắm và nhẹ nhàng lồng vào ngón tay mảnh khảnh của cô ấy chiếc nhẫn bạn đã chuẩn bị từ lâu! Tôi tin rằng không có cô gái nào có thể từ chối lời cầu hôn lãng mạn như thế!”

Bên dưới tiếp tục là ghi chú của Vương Tuấn Khải: “Lịch trình thì kín, thời gian thì không có, muốn đến nơi đông người như khu vui chơi thì đúng là bằng lên trời. Cách này không thực tế lắm!”

Vương Nguyên: … Sao anh không mua quyển “101 cách cầu hôn chỉ dành riêng cho các Idol” ấy?!

Cách 66: Mặc dù cách này nghe qua có vẻ hơi phi lí, nhưng sự thật chứng minh các cô nàng ngôn tình chưa bao giờ có thể từ chối các anh chàng này. Bế cô ấy lên sân thượng, để nửa người cô ấy vắt vẻo trên lan can, sau đó cười dịu dàng và nói: “Em yêu, em có muốn sau khi chết sẽ có tên trong gia phả nhà anh không?”. Xin khuyến cáo là nếu cô ấy không phải fan ngôn tình, đừng thử!”

Bên dưới lại là ghi chú của Vương Tuấn Khải: “Sân thượng… Tầng mấy thì được nhỉ?”

Vương Nguyên: FUCK FUCK FUCK!! Vương Tuấn Khải anh định dẫn em đi tự sát đấy à!!!!! NOOOO!!!!!!!!!

Sau một phen hốt hoảng đến ba hồn bảy vía cũng mất một nửa, Vương Nguyên mới đọc xong cả quyển sách kì diệu này. Cậu sâu sắc nhận ra một điều, quyển sách này nên đổi tên thành “101 cách cầu hôn ấn tượng nhất” và ghi thêm dòng cảnh báo: “Chỉ dành cho những cô gái có tâm hồn thiếu nữ từ 18 tuổi đến 18 tuổi rưỡi!”.

Vương Nguyên thở dài, tắt máy tính, đi vào phòng nhìn người nào đó vẫn đang ngủ say như chết trên giường, có một loại xúc động mãnh liệt muốn cầm cái gối bịt kín mặt anh cho chết ngáp luôn đi.

Cậu trèo lên giường, ngồi trên bụng Vương Tuấn Khải, đưa tay vỗ vỗ vào má anh. Người nào đó mơ mơ màng màng mở mắt nhìn cậu.

“Này, Tiểu Khải, anh thích em không?”

“Thích.”

“Yêu em không?”

“Yêu.”

“Lấy em nhé?”

“Được.”

“Tốt, anh ngủ tiếp đi.”

“Ừ… Hả, CÁI GÌ CƠ?”

“Sao anh phản ứng chậm thế?”

“Rõ ràng là anh định cầu hôn trước mà!”

“Cũng được, vậy anh nói đi. Đều là vợ chồng già cả rồi mà sao anh lắm chuyện thế?”

“Hm… My darling, marry me? From the very first moment I saw you, I’ve been casted by the greatest spell of your pure innocent eyes. I’ve never seen such a perfect reflection of….”

“STOP! Anh nên biết là em không hiểu được gì ngoài câu đầu tiên hết! OK.”

“Vương Nguyên, em nên nói là “I do” mới đúng.”

“I do… Đu cái gì mà đu, anh có dậy nhanh lên không thì bảo, CHÚNG TA SẮP MUỘN GIỜ LÀM RỒI ĐẤY!!”

.

“Marry me?”

“Yes I do.”

.

.end.

[FanFiction] [KaiYuan] Nếu như điện thoại của Vương Nguyên viết nhật kí [Oneshot]

Title: Nếu như điện thoại của Vương Nguyên viết nhật kí

Author: Tử Lăng

Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên | Wang JunKai x Wang Yuan

Rating: T

Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi.

Category: Nhảm quần =))

A/N:

– Như đã hứa, nhật kí điện thoại của Nguyên bảo đến rồi đây~ :”> Fic này cùng một cặp với “Nếu như điện thoại của Vương Tuấn Khải viết nhật kí“, nhưng các bạn có thể đọc tách riêng ra cũng không vấn đề gì >w<

– Chúc mừng Tết Khải Nguyên, 715 vui vẻ nhé các bảo bảo, dù thế nào thì cũng phải thật hạnh phúc, được không? Trên con đường trưởng thành còn rất dài và rất nhiều chông gai này, mong các bảo bảo có thể gìn giữ tâm tính giữa chốn xô bồ, biết trân trọng và yêu thương những người bên cạnh, đừng bao giờ quên ước mơ của mình năm đó và những kiên trì đơn thuần nhất của các em. #HạThunămthứtư #TếtKhảiNguyên #715

Yêu thương nhiều như bầu trời~ ❤

.

(mượn ảnh từ Khải Nguyên Gia tộc – đây chính là cảnh trong triển lãm Hạ Thu hôm qua có nhắc đến trong fic nhé)

.

  • Ngày XX.XX.XX

Ây da, chuyển nhà thành công rồi, thật là đáng mừng (o´▽`o)

Hôm nay viết gì đây viết gì đây viết gì đây, đã lâu không viết rồi, để nghĩ xem có gì đang HOT nào~

Hình như hổng có…

Mỗi ngày lặp đi lặp lại, tập hát, tập nhảy, tuyên truyền, đi show, quay quảng cáo, cuộc sống thực sự không có điều gì quá mức mới mẻ giật gân, nhưng ba đứa nhóc vẫn luôn vui vẻ. Đã vào hè nên Thiên tổng ở lại Trùng Khánh miết, nói chung là cứ thấy mấy nhóc con này tụ tập với nhau thì chưa bao giờ nhàm chán cả.

Vì ngay cả những trò nhàm chán nhất bọn họ cũng làm rồi…

– VƯƠNG ĐẠI NGUYÊN!! Cậu còn định chết dí ở trong phòng tắm bao lâu nữa hả?

– Chưa xong, đợi tớ ghi nốt đoạn nhạc này đã!

– Damn it, cho cậu mười phút, nếu không lăn ra thì tớ sẽ khóa trái cậu trong đó luôn!

Tiểu đội trưởng Vương Tuấn Khải vừa đi vào phòng đã nghe được đoạn đối thoại đó, khóe miệng liền giựt giựt mấy cái.

– Thiên Tỉ, em chửi bậy hả…

– Thì sao?

– Không sao…

Tui không nhịn được phải nói một câu, trong trường hợp này nếu là Vương Nguyên nhất định cậu ấy sẽ nói, “Tiểu Thiên Thiên, cậu thiệt là international, ngay cả chửi bậy cũng dùng tiếng Anh!” (✧∀✧)

Điều này nhất định phải LIKE một cái!

(Tự thấy nhật kí của mình thật sự là rất nhảm quần…)

Sau đó, Thiên tổng vẫn không đợi được Nguyên ca tắm xong, đành phải khổ khổ sở sở đi mượn phòng tắm của STAFF, tất nhiên trước khi ra ngoài đã khóa trái cửa phòng tắm + đe dọa Vương Tuấn Khải, “Nếu anh dám mở cửa cho cậu ấy trước khi em trở về thì…” + một ánh mắt sắc hơn dao cạo.

Sự thật chứng minh, Thiên tổng mới là đại BOSS!

.

  • Ngày XX.XX.XX

Có một sự thật mà ai cũng biết, Nhị Văn là thành viên thường trực của thuyền Khải Nguyên.

Thế nhưng cũng có một sự thật mà không phải ai cũng biết, Nhị Nguyên (cũng) là thành viên thường trực của tàu (ngầm) Tỉ Hoành.

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Ai dám đổi tên phòng chat tui tuyệt giao với người đó”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca, Thiên tổng, Hoành thánh Trùng Khánh]

Hoành thánh Trùng Khánh: Vương Nguyên, từ bây giờ tớ sẽ không bao giờ cho cậu mượn máy nữa!

Nguyên ca: Ây da~~ Nhị Văn~~~ Tớ chỉ là đổi nick cậu chơi thôi mà~~~~

[Nguyên ca đã bị Thiên tổng cho vào sổ đen]

Khải gia: Được rồi, Thiên Tỉ, Vương Nguyên chỉ đùa thôi mà. = =

Thiên tổng: Cậu ta lại dùng lượn sóng.

Hoành thánh Trùng Khánh: DAMN IT! Vương Nguyên! Thiên Tỉ, cậu kéo cậu ta vào đây, tớ phải đánh cho cậu ta một trận mới được!

[Thiên tổng đã mời Nguyên ca vào phòng]

Khải gia: Lại làm sao nữa thế?

Nguyên ca: Tiểu Thiên Thiên, chúng ta tuyệt giao!! 凸( ̄ヘ ̄)

Hoành thánh Trùng Khánh: Cậu đã làm gì với phần cài đặt tên của tớ thế hả?? (=╬ ̄皿 ̄)○#( ̄#)3 ̄)

Thiên tổng: Cậu không đổi tên được nữa hả?

Hoành thánh Trùng Khánh: … Sao cậu biết? (⊙_⊙)

Thiên tổng: Đoán.

Hoành thánh Trùng Khánh: Cậu giỏi thật đấy…

Nguyên ca: Hai người tú ân ái mù mắt tui rồi áu áu!! Tiểu Khải chúng ta đi thôi!!! ╮(︶▽︶)╭

[Khải gia đã bị Nguyên ca cho vào sổ đen]

[Nguyên ca đã rời khỏi phòng]

Hoành thánh Trùng Khánh:

Thiên tổng:

Thiên tổng: Thôi kệ bọn họ, chắc đi chat riêng rồi. Cậu cũng lên QQ đi, tớ gửi cho cậu cái này.

Hoành thánh Trùng Khánh: Được.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Tôi quyết định phải lên tiếng thay cho tiếng lòng vô lực của tiểu đội trưởng: “…”

Chấm chấm chấm gì đó, quả nhiên là vô địch. (*°▽°*)八(*°▽°*)

(Tổng kết lại nhật kí của ngày hôm nay: Bởi vì tàu 1002 của các bạn là tàu ngầm nên ít khi nổi lên thôi chứ yên tâm là vẫn đang chạy vù vù nhé! =)))

.

  • Ngày XX.XX.XX

Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha!!!

Hôm nay có một chuyện vui này tôi nhất định phải kể, đó là lần đầu tiên Vương Nguyên nhi của chúng ta say rượu áu áu áu!! Thiệt là đủ kích động, quyết định hôm nay phải viết một nghìn chữ!!! (Đùa đó đừng tin…)

Chuyện là thế này, các bạn cũng biết ba cậu bạn nhỏ của chúng ta tuy rằng bình thường (không) ngoan lắm, nhưng dù sao cũng là con trai mà, thỉnh thoảng (thường xuyên) bày trò nghịch ngợm không có gì kì lạ đúng không? (Tiếng lòng của các anh chị quản lí: “…”)

Đấy, vấn đề chính là ở đấy, ai cũng không ngờ được là Nguyên ca bình thường có thể uống bia có thể nhấm chút rượu trắng mà đụng đến rượu gạo là lăn quay.

Một buổi tối đẹp trời, ba cậu bạn nhỏ mang theo Bạng Hổ đi ra ngoài ăn chơi xả stress, liền đùa dai mà gọi cả rượu gạo lên với lí do đường hoàng, mở mang kiến thức, hứa là sẽ uống ít.

Kết trận thì sao, Tiểu Khải và Thiên Tỉ chẳng có vẻ hề hấn gì (cũng có thể là do uống không nhiều), còn Nguyên Nguyên gục từ giọt đầu tiên. ╮(︶▽︶)╭

Có phải rất muốn biết Vương Nguyên nhi say rượu là bộ dáng thế nào phải không, nói ra chắc là các chị các dì sẽ thở phào nhẹ nhõm thôi.

Ngoan cực.

Không đùa đâu, nhóc con Vương Nguyên bình thường ầm ĩ nháo loạn nhưng rượu vào liền ngoan y như con mèo nhỏ, không nôn không hát không khóc không kêu tóm lại là rất yên lặng mà ngủ, điểm duy nhất không ổn là thích bám người. Nói đến đây, quả thực là tui cảm thấy mình sắp cảm động đến khóc rồi, tui cũng muốn chen một chân lên đại chiến hạm Khải Nguyên! Ai đăng kí giùm tui, sẽ có quà hậu sự! (Hả? ⊙_⊙)

Huhu đã tiết lộ đến vậy rồi các bạn cũng đoán được mà đúng không, diễn lại một màn làm tất cả các KYO quắn quéo trong “Mật mã siêu thiếu niên” đó các đồng chí!!! Tiểu Khải cõng Nguyên Nguyên một đường từ quán về đến khách sạn hẳn hoi!!!

(Tui nên cảm thấy may mắn hay thất vọng vì hai đứa nhóc đã không bị ai chộp được cảnh này đây…)

Vốn là ban đầu định để Bạng Hổ cõng (không thể nào lay tỉnh được Nguyên Nguyên), nhưng Nguyên Nguyên cứ dính lấy Tiểu Khải không chịu buông ra, mọi người lại không dám làm quá ầm ĩ sợ bị chụp hình nên cuối cùng đành để tiểu đội trưởng hi sinh. Về điểm này, tui phải nói thật là trong fanfic đừng thấy tiểu công cõng tiểu thụ chạy băng băng vài chục km cũng không thở gấp, sự thực là khi về đến khách sạn Tiểu Khải đã mồ hôi đầm đìa thở không ra hơi rồi. T_T Không thể trách được, dù sao Nguyên Nguyên cũng là nam sinh cao mét bảy rồi, tuy là gầy nhưng nói nhẹ thì chẳng nhẹ chút nào, cũng may là một đường này không dài, chứ không thì như lời Thiên Tỉ nói chính là, “Có phải cảm thấy chân không còn là của mình nữa không?”.

Điều đáng yêu nhất là hôm sau thức dậy Nguyên bảo của chúng ta đã quên sạch sẽ mọi chuyện, khiến cho con người vẫn còn vì chân đau mà không dậy nổi kia tức đến chỉ muốn ném cậu nhóc từ tầng 17 xuống, tiện thể phạt cậu bằng cách cấm cửa luôn một loạt các loại thức ăn vặt của Nguyên Nguyên trong suốt một tuần.

Ây dà~ Tiểu đội trưởng, nói thật đi, không cho ăn đồ ăn vặt nữa chỉ mang danh là trừng phạt vậy thôi, chứ kì thật là anh đang lo lắng cho Nguyên Nguyên đúng không? :”>~

.

  • Ngày 14.07.16

Mai là một ngày rất quan trọng! x3

Hôm nay Nguyên bảo thực sự là hưng phấn quá độ, bởi vì mai là một ngày rất quan trọng! Đã gần mười một giờ rồi mà vẫn còn lăn lộn trên weibo, không chịu đi ngủ. Bạn học Tiểu Khải có lẽ nhìn thấy nick cậu đang online liền chọt vào.

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Chúc mừng năm mới, đang đợi giao thừa”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca]

Khải gia: Em còn đang làm gì mà chưa chịu đi ngủ hả?

Nguyên ca: Áu áu em muốn đón giao thừa cùng mọi người~~~~~

Khải gia:

Nguyên ca: Anh cũng phải đón cùng em, không cho phép ngủ!

Khải gia:

Nguyên ca: Anh mau lên weibo đi, các chị đã tổ chức một buổi triển lãm cho chúng ta luôn kìa~~ ☆ヾ(*´・∀・)ノヾ(・∀・`*)ノ☆

Khải gia: Cẩn thận lại trượt tay mà like một phát như lần trước.

Nguyên ca: Xì, dù sao lần đó cũng có ai phát hiện đâu, anh lo gì chứ. ( ̄ハ ̄*)

Khải gia: Lại còn đợi người phát hiện mới lo nữa hả?!

Nguyên ca: Được rồi, được rồi, anh nói nhiều quá đi. Em dùng clone mà, yên tâm chưa?

Khải gia: … Đừng nói là em đang dùng cái nick “Nguyên Khải mới là vương đạo” đấy nhé? = =

Nguyên ca: Tiểu Khải, anh thật hiểu em, cho anh 32 LIKES! :”>~ Nick đó hay mà~~~~~

Khải gia: Anh đã tuyệt vọng với em rồi…

Khải gia: Mau đi ngủ đi, đến giờ anh sẽ gọi, được chưa?

[Khải gia đã đổi tên phòng chat thành “Nguyên bảo ngủ ngoan”]

Nguyên ca: (→_→) Anh như vậy là ăn gian có biết không?

Khải gia: Ngủ đi, đứa ngốc.

Nguyên ca: Anh nhớ phải gọi em, nhớ đấy nhớ đấy! Nếu không gọi em không tha cho anh đâu! (メ`ロ´)︻デ═一

Khải gia: Được rồi, tiểu tổ tông của tôi, đi ngủ, nhanh. Cấm lề mề nữa.

Nguyên ca: Tiểu Khải ngủ ngon~~

Khải gia: Ngủ ngon.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Rốt cuộc mai là ngày gì mà nhà nhà tưng bừng, khắp chốn náo nhiệt thế này? Đợi đến mai không phải sẽ biết sao~~ (Tui cũng bắt đầu dùng lượn sóng giống Nguyên Nguyên rồi…)

.

  • Ngày 15.07.16

Chúc mừng năm mới! *tung hoa tung bông tung Nguyên bảo* ☆*:.。.o(≧▽≦)o.。.:*☆

Đã là Hạ Thu năm thứ tư rồi, mong là một năm tiếp theo này hai cậu bạn nhỏ của chúng ta vẫn sẽ bên nhau thật vui vẻ, thật hạnh phúc, ngày hôm nay sẽ còn tốt đẹp hơn ngày hôm qua, được không? :”>~

Chúc phúc!

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Năm mới đến rồi”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca, Thiên tổng, Hoành thánh Trùng Khánh]

Thiên tổng: … Là cậu đổi tên phòng hả?

Hoành thánh Trùng Khánh: Chính xác \(≧▽≦)/

Hoành thánh Trùng Khánh: Đại Nguyên, Đại Nguyên, mau lên đây đón năm mới, tớ biết cậu còn thức!

Hoành thánh Trùng Khánh: Lại còn dám chơi trò ẩn nick với tớ sao? ┌∩┐(◣_◢)┌∩┐

Hoành thánh Trùng Khánh: Tổ chức gọi đồng chí Vương Đại Nguyên, mau lên đây đi!

Hoành thánh Trùng Khánh: Gì vậy, chẳng lẽ không onl thiệt hả? (⊙_⊙)

Thiên tổng: Chắc bận chat riêng với Tiểu Khải rồi. Cậu mau đi ngủ đi, sang ngày mới rồi.

Hoành thánh Trùng Khánh: Ai bảo hôm qua cậu ta cứ nằng nặc đòi tớ cùng thức đón giao thừa chứ! Thiệt muốn lật bàn!

Thiên tổng: Haha, thôi cứ chúc xong rồi đi ngủ đi, muộn lắm rồi.

Hoành thánh Trùng Khánh: Đại ca, Nguyên Nguyên, Tết Khải Nguyên vui vẻ, Hạ Thu năm thứ tư hạnh phúc! (≧◡≦) ♡ Em sẽ mãi bám thuyền của hai người!

Thiên tổng: Đại ca, Nguyên Nguyên, Tết Khải Nguyên vui vẻ, Hạ Thu năm thứ tư hạnh phúc! (≧◡≦) ♡

Hoành thánh Trùng Khánh: Cậu copy paste đấy à? = =

Thiên tổng: Đi ngủ thôi. Ngủ ngon.

Hoành thánh Trùng Khánh: Ngủ ngon.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Quả thực Thiên tổng liệu sự như thần, bởi cùng lúc đó Tiểu Khải và Nguyên Nguyên đúng là đang chat riêng, hơn nữa còn tú ân ái đến sắp chói mù mắt cẩu độc thân tôi đây rồi!

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Sơn thành trúc mã, tuế tuế vô ưu”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca]

Khải gia: Nhóc con, năm mới vui vẻ.

Nguyên ca: Tiểu Khải, năm mới vui vẻ~~ ♡\( ̄▽ ̄)/♡

Khải gia: Vui rồi chứ? Đi ngủ tiếp đi.

Nguyên ca: Không buồn ngủ không buồn ngủ không buồn ngủ~~~ Thiệt muốn lăn lộn~~~~~

Khải gia: Mới ngủ được có một tiếng. = =

Nguyên ca: Tiểu Khải Tiểu Khải, mai chúng ta đi hát karaoke được không? (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄)

Khải gia: Được, giờ em đi ngủ tiếp thì mai anh dẫn đi ăn nữa.

Nguyên ca: Yooo~ Vậy em đi ngủ đây, mai anh nhớ dẫn em đi ăn!!

Khải gia: Thua em luôn, anh biết rồi, ngủ đi.

Khải gia: Bảo bối ngủ ngoan nhé.

Khải gia: Năm sau, năm sau nữa, vẫn sẽ cùng em, cùng em đón giao thừa, cùng em đi hát karaoke, dẫn em đi ăn nữa, nên bảo bối phải ăn no ngủ kĩ, thật là khỏe mạnh đấy.

Khải gia: Chúc Hạ Thu năm thứ tư của chúng ta thật hạnh phúc.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Thế nào, có phải đã bị cảm động đến CRY rồi không? ( ╥ω╥ )

Hai bảo bảo của chị, Tết Khải Nguyên vui vẻ, Hạ Thu năm thứ tư hạnh phúc. Cảm ơn các em vì đã trở thành Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên của TFBOYS, cũng đã giúp chị hiểu cái gì là “Có một thứ tình cảm gọi là Khải Nguyên”.

Chị chỉ muốn nói là, cuộc sống vận động, con người thay đổi, hi vọng hai đứa dù có thay đổi nhiều đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đừng quên bên cạnh mình còn có một người như vậy.

Cùng chung giấc mộng, cùng một chấp nhất.

Trong cuộc đời ngắn ngủi, có thể gặp một người vừa như người thân, như anh em, như đồng đội, vừa là người mình tin tưởng, bao dung, yêu thương, thì nhất định phải trân trọng thật nhiều. Bởi vì không phải ai cũng may mắn có thể gặp được một người như vậy.

Thế nên, phải luôn luôn cười thật tươi, sống thật hạnh phúc, được không nào?

.

Tết Khải Nguyên vui vẻ, năm mới đến rồi! Moa moa ta~ ( ´∀`)ノ~ ♡

.

.end.

.

Những gì cần nói đã nói trong fic hết rồi, nên chỉ có một câu vẫn cần lặp lại thôi, hãy có một 715 thiệt là tưng bừng hạnh phúc luôn nhé! Yêu mọi người ❤