[X.Trường & T.Anh | Oneshot] Tàn tro em về

.

1. Lương Xuân Trường gặp Nguyễn Tuấn Anh năm mười hai tuổi.

Ở tít phía bên kia bìa rừng, người ta đồn rằng nơi ấy có ma quỷ. Lương Xuân Trường đã nghe rất nhiều câu chuyện từ các ông lão, bà lão già cả trong làng, rằng rất nhiều năm về trước, có một cậu thiếu niên đi về hướng ấy và bị lạc, rồi mãi mãi không thể trở về được nữa. Không biết cậu ấy chết vì đói, chết vì lạnh, hay chết vì thú dữ. Mỗi người một suy đoán, chẳng ai biết sự thật là thế nào.

Năm ấy, Lương Xuân Trường cũng vẫn chỉ là một cậu thiếu niên.

Cậu thiếu niên vì chứng minh cho đám bạn rằng thực sự có một loài hoa tên là diệp hà sơn mà lặn lội về tận phía bên kia bờ rừng, bỏ ngoài tai lời dặn dò của bố mẹ. Bà ngoại Xuân Trường bảo với cậu rằng, có một loài hoa rất kì lạ, khi gặp nước thì sẽ tan ra, biến mất, loài hoa ấy tên là diệp hà sơn, chỉ mọc ở phía bên kia bìa rừng. Xuân Trường kể lại câu chuyện ấy với bạn bè, nhưng chẳng đứa nào tin, cậu nhóc cãi nhau một trận nảy lửa với đám bạn, sau đó để chứng minh là mình đúng, một mình cậu chạy vào rừng, trong lòng nghĩ nhất định phải tìm ra loài hoa kì diệu kia.

Bà ngoại sẽ không lừa cậu.

Xuân Trường chạy một lúc đã đến nơi cần đến. Hoa thì chưa biết có tìm được không, thế nhưng người thì lại tìm được một.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Có một thiếu niên đứng quay lưng về phía anh, tấm lưng gầy gò hơi oằn xuống như thể đang chịu đựng một điều gì đó đau đớn lắm. Những ngón tay thon dài, tái nhợt, hằn lên cả gân xanh. Cậu ấy nắm trong tay một đóa hoa nho nhỏ trắng muốt.

Mưa lất phất rơi.

Những cánh hoa dần trở nên trong suốt. Và cậu ấy cũng vậy.

Cậu ấy từ từ quay đầu lại. Xuân Trường rất muốn nhìn rõ khuôn mặt ấy, nhưng giống như có một lớp sương vô hình, anh chẳng thể biết được người ấy trông như thế nào. Tất cả chỉ là một cái gì đó mờ ảo, mơ hồ, không chân thật. 

Có giọt nước lành lạnh rơi trên khóe môi ai cong lên dịu dàng. Cậu ấy thì thầm, tiếng rất nhẹ.

“Đi thôi, anh về đi thôi, về với…”

.

.

2. “Này, cậu là ai thế?”

“Sao cậu lại ở đây?”

“Mọi người bảo ở đây có ma đó.”

Hỏi ba câu liền mà vẫn không thấy người kia đáp lại, Xuân Trường nhầm tưởng cái vạt áo trắng lúc nãy mình nhìn thấy sau gốc cây chỉ là ảo giác. Lúc này, cậu thiếu niên mới nhớ đến những lời dặn dò của người lớn, đột nhiên lại thấy lạnh gáy. Ở đây có ma quỷ thật ư?

“Thế cậu… là ai?”

Thanh âm ngập ngừng, nhỏ xíu vang lên làm Xuân Trường giật bắn mình, vội vàng lùi lại một bước. Từ phía sau gốc cây sần sùi to lớn, có một cái đầu nho nhỏ thò ra rồi lại nhanh chóng thụt lại, giọng nói trong trẻo lúc nãy lại xuất hiện.

“Cậu nói đi, cậu là ai?”

Lúc này Xuân Trường đột nhiên trở nên dũng cảm hẳn. Ma quỷ thì không thể nào có bộ dáng sạch sẽ, lại còn nói chuyện như vậy được đúng không?

“Tớ là Lương Xuân Trường. Tớ ở ngôi làng bên kia, đến đây để tìm một loại hoa. Thế cậu tên là gì, sao lại ở đây?”

“Tuấn Anh, Nguyễn Tuấn Anh.”

“Cậu tên là Tuấn Anh hả? Sao cậu lại một mình đi đến đây vậy?”

“Tớ đang đợi người đến đón tớ về.”

Tuấn Anh bước ra từ phía sau gốc cây cổ thụ. Nắng xuyên qua những tán cây rậm rạp, chiếu xuống thành từng vệt loang lổ trên nền đất đầy lá khô.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Anh không biết người trong mơ ấy là ai, chỉ nhớ có vạt nắng mềm rơi trên đuôi mắt người cong lên dịu dàng.

“Sao cậu không về nhà?”

“Tớ đang đợi người đến đón tớ về.”

Xuân Trường nghe thấy tiếng nói chuyện, âm thanh vừa quen vừa lạ. Anh chỉ biết rằng người nói rằng người đang đợi một ai đó, một ai đó đến đón người về nhà.

“Cậu theo tớ về nhà tớ được không?”

“Không được.”

“Vì sao vậy?”

“Vì tớ không thuộc về nơi này. Mà cậu cũng vậy, thế nên, 

cậu về đi thôi, về với…”

.

.

3. Năm mười lăm tuổi, Lương Xuân Trường biết Nguyễn Tuấn Anh không giống với bất cứ một ai.

Xuân Trường không còn giữ ý nghĩ ngây thơ phải tìm được loài hoa kì lạ tên diệp hà sơn kia nữa, nhưng cậu vẫn thường một mình đi về phía bên kia bìa rừng để tìm một người. Mười hai tuổi đến mười lăm tuổi, Xuân Trường đã cao hơn lớn hơn, cả giọng nói cũng thay đổi. Nhưng Tuấn Anh thì không, cậu ấy vẫn như thế, vẫn như cái ngày đầu tiên họ gặp nhau, chẳng thay đổi một chút nào.

Tuấn Anh bảo cậu ấy mười lăm tuổi.

“Sinh nhật cậu là ngày nào?”

“Tháng năm.”

“Thế thì cũng sắp đến rồi nhỉ. Cậu thích quà sinh nhật gì?”

“… Xuân Trường, ở đây luôn luôn rất khó để thấy nắng.”

“Ừ, ở đây cây cối rậm rạp đến thế mà.”

“Thế nên, tớ thích nắng lắm. Cậu bắt nắng lại làm quà sinh nhật cho tớ được không?”

Xuân Trường hơi sững người lại, sau đó gật đầu đồng ý. Lần này thì đến lượt Tuấn Anh ngạc nhiên, vì cậu chỉ đang nói đùa thôi, không ngờ người đó lại thật sự đồng ý.

Ngày ấy, Xuân Trường đem đến một lọ thủy tinh nho nhỏ, ngay cả nắp cũng trong suốt. Cậu thiếu niên mười lăm tuổi đặt cái lọ ấy xuống một khoảng nắng loang lổ trên nền lá khô, sau đó đậy nắp vào. Ánh nắng lấp lánh xuyên qua tầng tầng lớp lớp lá cây, hình như đã thật sự bị nhốt lại trong lọ rồi.

Tuấn Anh bật cười.

Xuân Trường nhìn nụ cười ấy, hơi nghếch cằm tỏ vẻ kiêu ngạo.

“Sao nào, tớ thực sự đã bắt nắng lại cho cậu rồi này.”

“Ừ, cảm ơn cậu.”

Có một khoảnh khắc Xuân Trường ngẩn ngơ, chẳng biết là nắng đã bị nhốt lại trong lọ, hay là trong đuôi mắt cong lên dịu dàng của người ấy nữa.

Chúc mừng sinh nhật, cậu phải luôn cười thật vui vẻ như thế này nhé.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Cậu thiếu niên ngồi mãi nơi đó, chăm chú nhìn về phía một cái lọ thủy tinh nho nhỏ đặt trên nền đất, từ khi rừng còn sáng cho đến khi nắng đã tắt sau ngọn núi xa xa. Cậu ấy cứ nhìn như vậy, môi mấp máy vài tiếng thì thầm khe khẽ.

Có tiếng thở dài thật nhẹ. Chẳng biết là của núi rừng hay của cậu ấy.

“Quả nhiên là không giữ được, nắng thì phải về với…”

Xuân Trường rất muốn hỏi cậu ấy, cậu ấy luôn nói với một người rằng người về đi thôi, về một nơi nào đó mà cậu ấy không thuộc về. Không phải cậu ấy rất cô đơn sao? Sao còn đuổi người đó đi như vậy? Sao lại tàn nhẫn với cả mình cả người như vậy?

Biết đâu người đó rất muốn ở lại với cậu ấy thì sao?

 Biết đâu…

.

.

4. Lương Xuân Trường mười tám tuổi, đã không còn là cậu thiếu niên nữa rồi.

Anh đã cao hơn người kia cả cái đầu. Mỗi lần nói chuyện, Tuấn Anh phải ngước lên mới có thể nhìn được anh. Từ rất lâu rồi, Xuân Trường đã không còn hỏi những câu như cậu ở đây làm gì thế, sao cậu không về nhà, cậu đi với tớ được không. Bất cứ lúc nào anh đến, cậu ấy cũng đều ở đây, ngồi dưới gốc cây lớn nhất khu rừng này, ngẩn người nhìn một chú chim đang nhàn nhã tỉa lông trên một cành cây gần đó, hay mân mê một chiếc lá khô, chẳng biết để làm gì.

“Em bảo này.”

“Ừ?”

“Lần đầu tiên anh đến đây có phải vì tìm một loài hoa không?”

Xuân Trường cau mày, nghĩ một lúc mới nhớ ra.

“Ừ, đúng rồi.”

“Loài hoa ấy như thế nào?”

“Anh cũng không biết nó có thực hay không nữa,” Xuân Trường lắc đầu, “Lúc ấy bà ngoại anh kể, có một loài hoa kì diệu, màu trắng muốt, nhỏ nhỏ, khi gặp nước sẽ tan ra. Nghe chẳng giống thật chút nào.”

“Nó là có thật đấy. Lần sau anh đến đây, em sẽ đưa cho anh nhé.”

“Tuấn Anh…”

“Suỵt, đừng nói. Em biết mà.”

Tuấn Anh lại cười. Nắng rơi trên tóc cậu vàng óng, dường như ngay cả đuôi mắt cậu cũng ngậm lấy ý cười dịu dàng nhất. Ngày mùa hạ thấp thoáng sau lưng cơn gió thổi tung tóc mai cậu thiếu niên, cũng thổi khô vệt ẩm ướt đọng lại trên đầu môi đắng ngắt.

Năm ấy, Tuấn Anh vẫn cứ là cậu thiếu niên, còn Xuân Trường thì không phải nữa rồi.

Mùa hè mười tám tuổi, Xuân Trường rời khỏi ngôi làng nho nhỏ mà mình đã sống từ bé, xách vali đi qua nửa vòng trái đất, đến một đất nước hoàn toàn xa lạ, bắt đầu chuyến hành trình khám phá thế giới rộng lớn để trưởng thành của mình.

Để lại đằng sau, nỗi nhớ của một cậu thiếu niên.

Mãi cho đến những năm tháng sau này, Xuân Trường vẫn thường mơ một giấc mơ. Người ấy ngồi xổm thật lâu trước một khóm hoa trắng, đưa tay chạm vào rồi lại rụt về, tần ngần thật lâu. Dường như người ấy muốn hái nó xuống, rồi lại không nỡ. 

Mưa lất phất rơi.

Những cánh hoa dần trở nên trong suốt. Và người ấy cũng vậy.

Xuân Trường muốn nói với người ấy rằng, đừng thở dài. Đừng để đôi mắt ấy nhuốm màu buồn như màu trời hoang hoải. 

“này, anh biết không,

hoa về với đất

nắng về với trời

anh về với đời

đi thôi…”

.

.

5. Hai mươi tuổi, Xuân Trường trở về, đúng vào ngày sinh nhật của anh.

Tuấn Anh ngước lên nhìn anh, khóe môi cong lên thật nhẹ. Người này đã không còn là cậu nhóc mười hai tuổi năm nào cố chấp hỏi sao cậu không về nhà, cũng không là thiếu niên mười lăm tuổi nghịch ngợm bắt nắng làm quà sinh nhật, càng chẳng phải người thanh niên mười tám tuổi lần đầu đi ra ngoài khám phá thế giới.

Người này đã là một chàng trai trưởng thành, có thể tự mình chống đỡ một mảnh trời riêng.

Còn Tuấn Anh, thì vẫn cứ là một thiếu niên như năm nào.

Cậu đưa hai tay vẫn giấu mãi sau lưng ra phía trước, trong tay cậu là một đóa hoa nho nhỏ trắng muốt. Những cánh hoa be bé chẳng có gì nổi bật.

“Đây chính là loài hoa mà bà ngoại anh kể này. Tên của nó là diệp hà sơn. Khi gặp nước, không phải nó sẽ tan ra, biến mất đâu. Chỉ là những cánh hoa sẽ trở nên trong suốt thôi.”

“Tặng anh này. Em đã giữ lời hứa của mình rồi đấy nhé.”

“Chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

“Phải luôn thật khỏe mạnh nhé. Dù biết là anh thích đá bóng nhiều lắm, nhưng cũng đừng vì vậy mà để mình gặp chấn thương.”

“Và phải luôn thật vui vẻ nữa. Làm những việc mà anh thích, đi đến nơi mà anh muốn, sống cuộc đời mà anh thấy hạnh phúc.”

“Cuối cùng…”

Xuân Trường mím môi, lắc đầu, đáy mắt như có hàng vạn lời cầu xin.

“… đừng nhớ đến em.”

“Đi thôi, anh ơi, đi thôi.”

“Em trả anh về với đời.”

“Còn em, về với tàn tro…”

Mưa lất phất rơi.

Những cánh hoa dần trở nên trong suốt

Và người ấy cũng vậy.

.

.

6. Tuấn Anh ở nơi này từ lâu lắm, lâu đến nỗi cậu đã quên rất nhiều điều, nhưng cậu lại nhớ rõ, có một người từng nói với cậu rằng, là người thì đừng nên quá tham lam, dù cho đó có là hạnh phúc.

Thế nên, hạnh phúc trong suốt tám năm qua, như vậy là quá đủ, cũng là quá nhiều rồi.

Để người về đi thôi.

Và cậu, cũng nên về đi thôi.

Xuân Trường có những giấc mơ rất lạ.

Anh không biết người đó là ai, nhưng có những ngày cơn mơ làm ướt đẫm gối đầu.

Có một cậu thiếu niên gầy gò, nắm một đóa hoa trắng muốt, khóe môi như ngậm lấy màu nắng những ngày cuối tháng tư, cứ mãi đứng ở nơi đó.

Mưa lất phất rơi.

Người ấy cười, đuôi mắt cong cong.

“Xin anh hãy sống thật hạnh phúc.”

“Hạnh phúc thay cho phần của chúng ta.”

Trong cơn mơ, nước mưa cũng đắng chát như nước mắt.

người ơi,

điều không thuộc về em, làm sao em giữ lại

thế nên, đi đi thôi,

ngày gió đã tan rồi.

đi đi thôi…

.

hoa về với đất

nắng về với trời

anh về với đời

còn em, về với tàn tro…

.

bầu trời hôm nay, dường như là mưa.

.

.end.

.

.

.

tâm sự bên lề:

thực ra plot fic này đã được lên từ rất lâu rất lâu trước kia, chắc cũng khoảng bốn, năm năm trước. character ban đầu của fic không phải hai bạn này, nhưng mình ngâm fic lâu quá, đến bây giờ thì không thể viết được cho hai bạn character ban đầu nữa rồi, nên đổi thành Xuân Trường và Tuấn Anh.

thực ra việc đổi char như vậy đã làm mất đi cái chất ban đầu mà mình muốn viết.

hỏi mình có hài lòng với fic này không? không, không, và không. không hài lòng một chút xíu nào hết. vì sao? vì mình không nỡ làm đau lòng bọn họ. nên mình không thể viết ra được những cái mà mình muốn viết, ban đầu, cho fic này. thậm chí có vài lần mình phải xóa đi xóa lại vì cảm thấy viết như vậy… nhí nhảnh quá, đáng yêu quá, không hợp với không khí fic. hỏi fic này có đau lòng không? không luôn. chắc là có một xíu buồn, một xíu tiếc nuối, hay một vài cảm xúc phức tạp khác, nhưng không đau.

vì nó thản nhiên quá.

như là cách mà cuộc đời này vẫn cứ diễn ra, thì họ chấp nhận cuộc đời như thế. không chống đối, không cố gắng để thay đổi hay bất cứ điều gì tương tự thế. nên mình chẳng biết có gì để mà đau nữa. hoặc cũng có thể những câu chữ vụng về đến nỗi mà mình chẳng thấy đau nổi.

Advertisements

[FanFiction] [KaiYuan] Nếu như điện thoại của Vương Nguyên viết nhật kí [Oneshot]

Title: Nếu như điện thoại của Vương Nguyên viết nhật kí

Author: Tử Lăng

Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên | Wang JunKai x Wang Yuan

Rating: T

Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi.

Category: Nhảm quần =))

A/N:

– Như đã hứa, nhật kí điện thoại của Nguyên bảo đến rồi đây~ :”> Fic này cùng một cặp với “Nếu như điện thoại của Vương Tuấn Khải viết nhật kí“, nhưng các bạn có thể đọc tách riêng ra cũng không vấn đề gì >w<

– Chúc mừng Tết Khải Nguyên, 715 vui vẻ nhé các bảo bảo, dù thế nào thì cũng phải thật hạnh phúc, được không? Trên con đường trưởng thành còn rất dài và rất nhiều chông gai này, mong các bảo bảo có thể gìn giữ tâm tính giữa chốn xô bồ, biết trân trọng và yêu thương những người bên cạnh, đừng bao giờ quên ước mơ của mình năm đó và những kiên trì đơn thuần nhất của các em. #HạThunămthứtư #TếtKhảiNguyên #715

Yêu thương nhiều như bầu trời~ ❤

.

(mượn ảnh từ Khải Nguyên Gia tộc – đây chính là cảnh trong triển lãm Hạ Thu hôm qua có nhắc đến trong fic nhé)

.

  • Ngày XX.XX.XX

Ây da, chuyển nhà thành công rồi, thật là đáng mừng (o´▽`o)

Hôm nay viết gì đây viết gì đây viết gì đây, đã lâu không viết rồi, để nghĩ xem có gì đang HOT nào~

Hình như hổng có…

Mỗi ngày lặp đi lặp lại, tập hát, tập nhảy, tuyên truyền, đi show, quay quảng cáo, cuộc sống thực sự không có điều gì quá mức mới mẻ giật gân, nhưng ba đứa nhóc vẫn luôn vui vẻ. Đã vào hè nên Thiên tổng ở lại Trùng Khánh miết, nói chung là cứ thấy mấy nhóc con này tụ tập với nhau thì chưa bao giờ nhàm chán cả.

Vì ngay cả những trò nhàm chán nhất bọn họ cũng làm rồi…

– VƯƠNG ĐẠI NGUYÊN!! Cậu còn định chết dí ở trong phòng tắm bao lâu nữa hả?

– Chưa xong, đợi tớ ghi nốt đoạn nhạc này đã!

– Damn it, cho cậu mười phút, nếu không lăn ra thì tớ sẽ khóa trái cậu trong đó luôn!

Tiểu đội trưởng Vương Tuấn Khải vừa đi vào phòng đã nghe được đoạn đối thoại đó, khóe miệng liền giựt giựt mấy cái.

– Thiên Tỉ, em chửi bậy hả…

– Thì sao?

– Không sao…

Tui không nhịn được phải nói một câu, trong trường hợp này nếu là Vương Nguyên nhất định cậu ấy sẽ nói, “Tiểu Thiên Thiên, cậu thiệt là international, ngay cả chửi bậy cũng dùng tiếng Anh!” (✧∀✧)

Điều này nhất định phải LIKE một cái!

(Tự thấy nhật kí của mình thật sự là rất nhảm quần…)

Sau đó, Thiên tổng vẫn không đợi được Nguyên ca tắm xong, đành phải khổ khổ sở sở đi mượn phòng tắm của STAFF, tất nhiên trước khi ra ngoài đã khóa trái cửa phòng tắm + đe dọa Vương Tuấn Khải, “Nếu anh dám mở cửa cho cậu ấy trước khi em trở về thì…” + một ánh mắt sắc hơn dao cạo.

Sự thật chứng minh, Thiên tổng mới là đại BOSS!

.

  • Ngày XX.XX.XX

Có một sự thật mà ai cũng biết, Nhị Văn là thành viên thường trực của thuyền Khải Nguyên.

Thế nhưng cũng có một sự thật mà không phải ai cũng biết, Nhị Nguyên (cũng) là thành viên thường trực của tàu (ngầm) Tỉ Hoành.

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Ai dám đổi tên phòng chat tui tuyệt giao với người đó”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca, Thiên tổng, Hoành thánh Trùng Khánh]

Hoành thánh Trùng Khánh: Vương Nguyên, từ bây giờ tớ sẽ không bao giờ cho cậu mượn máy nữa!

Nguyên ca: Ây da~~ Nhị Văn~~~ Tớ chỉ là đổi nick cậu chơi thôi mà~~~~

[Nguyên ca đã bị Thiên tổng cho vào sổ đen]

Khải gia: Được rồi, Thiên Tỉ, Vương Nguyên chỉ đùa thôi mà. = =

Thiên tổng: Cậu ta lại dùng lượn sóng.

Hoành thánh Trùng Khánh: DAMN IT! Vương Nguyên! Thiên Tỉ, cậu kéo cậu ta vào đây, tớ phải đánh cho cậu ta một trận mới được!

[Thiên tổng đã mời Nguyên ca vào phòng]

Khải gia: Lại làm sao nữa thế?

Nguyên ca: Tiểu Thiên Thiên, chúng ta tuyệt giao!! 凸( ̄ヘ ̄)

Hoành thánh Trùng Khánh: Cậu đã làm gì với phần cài đặt tên của tớ thế hả?? (=╬ ̄皿 ̄)○#( ̄#)3 ̄)

Thiên tổng: Cậu không đổi tên được nữa hả?

Hoành thánh Trùng Khánh: … Sao cậu biết? (⊙_⊙)

Thiên tổng: Đoán.

Hoành thánh Trùng Khánh: Cậu giỏi thật đấy…

Nguyên ca: Hai người tú ân ái mù mắt tui rồi áu áu!! Tiểu Khải chúng ta đi thôi!!! ╮(︶▽︶)╭

[Khải gia đã bị Nguyên ca cho vào sổ đen]

[Nguyên ca đã rời khỏi phòng]

Hoành thánh Trùng Khánh:

Thiên tổng:

Thiên tổng: Thôi kệ bọn họ, chắc đi chat riêng rồi. Cậu cũng lên QQ đi, tớ gửi cho cậu cái này.

Hoành thánh Trùng Khánh: Được.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Tôi quyết định phải lên tiếng thay cho tiếng lòng vô lực của tiểu đội trưởng: “…”

Chấm chấm chấm gì đó, quả nhiên là vô địch. (*°▽°*)八(*°▽°*)

(Tổng kết lại nhật kí của ngày hôm nay: Bởi vì tàu 1002 của các bạn là tàu ngầm nên ít khi nổi lên thôi chứ yên tâm là vẫn đang chạy vù vù nhé! =)))

.

  • Ngày XX.XX.XX

Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha!!!

Hôm nay có một chuyện vui này tôi nhất định phải kể, đó là lần đầu tiên Vương Nguyên nhi của chúng ta say rượu áu áu áu!! Thiệt là đủ kích động, quyết định hôm nay phải viết một nghìn chữ!!! (Đùa đó đừng tin…)

Chuyện là thế này, các bạn cũng biết ba cậu bạn nhỏ của chúng ta tuy rằng bình thường (không) ngoan lắm, nhưng dù sao cũng là con trai mà, thỉnh thoảng (thường xuyên) bày trò nghịch ngợm không có gì kì lạ đúng không? (Tiếng lòng của các anh chị quản lí: “…”)

Đấy, vấn đề chính là ở đấy, ai cũng không ngờ được là Nguyên ca bình thường có thể uống bia có thể nhấm chút rượu trắng mà đụng đến rượu gạo là lăn quay.

Một buổi tối đẹp trời, ba cậu bạn nhỏ mang theo Bạng Hổ đi ra ngoài ăn chơi xả stress, liền đùa dai mà gọi cả rượu gạo lên với lí do đường hoàng, mở mang kiến thức, hứa là sẽ uống ít.

Kết trận thì sao, Tiểu Khải và Thiên Tỉ chẳng có vẻ hề hấn gì (cũng có thể là do uống không nhiều), còn Nguyên Nguyên gục từ giọt đầu tiên. ╮(︶▽︶)╭

Có phải rất muốn biết Vương Nguyên nhi say rượu là bộ dáng thế nào phải không, nói ra chắc là các chị các dì sẽ thở phào nhẹ nhõm thôi.

Ngoan cực.

Không đùa đâu, nhóc con Vương Nguyên bình thường ầm ĩ nháo loạn nhưng rượu vào liền ngoan y như con mèo nhỏ, không nôn không hát không khóc không kêu tóm lại là rất yên lặng mà ngủ, điểm duy nhất không ổn là thích bám người. Nói đến đây, quả thực là tui cảm thấy mình sắp cảm động đến khóc rồi, tui cũng muốn chen một chân lên đại chiến hạm Khải Nguyên! Ai đăng kí giùm tui, sẽ có quà hậu sự! (Hả? ⊙_⊙)

Huhu đã tiết lộ đến vậy rồi các bạn cũng đoán được mà đúng không, diễn lại một màn làm tất cả các KYO quắn quéo trong “Mật mã siêu thiếu niên” đó các đồng chí!!! Tiểu Khải cõng Nguyên Nguyên một đường từ quán về đến khách sạn hẳn hoi!!!

(Tui nên cảm thấy may mắn hay thất vọng vì hai đứa nhóc đã không bị ai chộp được cảnh này đây…)

Vốn là ban đầu định để Bạng Hổ cõng (không thể nào lay tỉnh được Nguyên Nguyên), nhưng Nguyên Nguyên cứ dính lấy Tiểu Khải không chịu buông ra, mọi người lại không dám làm quá ầm ĩ sợ bị chụp hình nên cuối cùng đành để tiểu đội trưởng hi sinh. Về điểm này, tui phải nói thật là trong fanfic đừng thấy tiểu công cõng tiểu thụ chạy băng băng vài chục km cũng không thở gấp, sự thực là khi về đến khách sạn Tiểu Khải đã mồ hôi đầm đìa thở không ra hơi rồi. T_T Không thể trách được, dù sao Nguyên Nguyên cũng là nam sinh cao mét bảy rồi, tuy là gầy nhưng nói nhẹ thì chẳng nhẹ chút nào, cũng may là một đường này không dài, chứ không thì như lời Thiên Tỉ nói chính là, “Có phải cảm thấy chân không còn là của mình nữa không?”.

Điều đáng yêu nhất là hôm sau thức dậy Nguyên bảo của chúng ta đã quên sạch sẽ mọi chuyện, khiến cho con người vẫn còn vì chân đau mà không dậy nổi kia tức đến chỉ muốn ném cậu nhóc từ tầng 17 xuống, tiện thể phạt cậu bằng cách cấm cửa luôn một loạt các loại thức ăn vặt của Nguyên Nguyên trong suốt một tuần.

Ây dà~ Tiểu đội trưởng, nói thật đi, không cho ăn đồ ăn vặt nữa chỉ mang danh là trừng phạt vậy thôi, chứ kì thật là anh đang lo lắng cho Nguyên Nguyên đúng không? :”>~

.

  • Ngày 14.07.16

Mai là một ngày rất quan trọng! x3

Hôm nay Nguyên bảo thực sự là hưng phấn quá độ, bởi vì mai là một ngày rất quan trọng! Đã gần mười một giờ rồi mà vẫn còn lăn lộn trên weibo, không chịu đi ngủ. Bạn học Tiểu Khải có lẽ nhìn thấy nick cậu đang online liền chọt vào.

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Chúc mừng năm mới, đang đợi giao thừa”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca]

Khải gia: Em còn đang làm gì mà chưa chịu đi ngủ hả?

Nguyên ca: Áu áu em muốn đón giao thừa cùng mọi người~~~~~

Khải gia:

Nguyên ca: Anh cũng phải đón cùng em, không cho phép ngủ!

Khải gia:

Nguyên ca: Anh mau lên weibo đi, các chị đã tổ chức một buổi triển lãm cho chúng ta luôn kìa~~ ☆ヾ(*´・∀・)ノヾ(・∀・`*)ノ☆

Khải gia: Cẩn thận lại trượt tay mà like một phát như lần trước.

Nguyên ca: Xì, dù sao lần đó cũng có ai phát hiện đâu, anh lo gì chứ. ( ̄ハ ̄*)

Khải gia: Lại còn đợi người phát hiện mới lo nữa hả?!

Nguyên ca: Được rồi, được rồi, anh nói nhiều quá đi. Em dùng clone mà, yên tâm chưa?

Khải gia: … Đừng nói là em đang dùng cái nick “Nguyên Khải mới là vương đạo” đấy nhé? = =

Nguyên ca: Tiểu Khải, anh thật hiểu em, cho anh 32 LIKES! :”>~ Nick đó hay mà~~~~~

Khải gia: Anh đã tuyệt vọng với em rồi…

Khải gia: Mau đi ngủ đi, đến giờ anh sẽ gọi, được chưa?

[Khải gia đã đổi tên phòng chat thành “Nguyên bảo ngủ ngoan”]

Nguyên ca: (→_→) Anh như vậy là ăn gian có biết không?

Khải gia: Ngủ đi, đứa ngốc.

Nguyên ca: Anh nhớ phải gọi em, nhớ đấy nhớ đấy! Nếu không gọi em không tha cho anh đâu! (メ`ロ´)︻デ═一

Khải gia: Được rồi, tiểu tổ tông của tôi, đi ngủ, nhanh. Cấm lề mề nữa.

Nguyên ca: Tiểu Khải ngủ ngon~~

Khải gia: Ngủ ngon.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Rốt cuộc mai là ngày gì mà nhà nhà tưng bừng, khắp chốn náo nhiệt thế này? Đợi đến mai không phải sẽ biết sao~~ (Tui cũng bắt đầu dùng lượn sóng giống Nguyên Nguyên rồi…)

.

  • Ngày 15.07.16

Chúc mừng năm mới! *tung hoa tung bông tung Nguyên bảo* ☆*:.。.o(≧▽≦)o.。.:*☆

Đã là Hạ Thu năm thứ tư rồi, mong là một năm tiếp theo này hai cậu bạn nhỏ của chúng ta vẫn sẽ bên nhau thật vui vẻ, thật hạnh phúc, ngày hôm nay sẽ còn tốt đẹp hơn ngày hôm qua, được không? :”>~

Chúc phúc!

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Năm mới đến rồi”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca, Thiên tổng, Hoành thánh Trùng Khánh]

Thiên tổng: … Là cậu đổi tên phòng hả?

Hoành thánh Trùng Khánh: Chính xác \(≧▽≦)/

Hoành thánh Trùng Khánh: Đại Nguyên, Đại Nguyên, mau lên đây đón năm mới, tớ biết cậu còn thức!

Hoành thánh Trùng Khánh: Lại còn dám chơi trò ẩn nick với tớ sao? ┌∩┐(◣_◢)┌∩┐

Hoành thánh Trùng Khánh: Tổ chức gọi đồng chí Vương Đại Nguyên, mau lên đây đi!

Hoành thánh Trùng Khánh: Gì vậy, chẳng lẽ không onl thiệt hả? (⊙_⊙)

Thiên tổng: Chắc bận chat riêng với Tiểu Khải rồi. Cậu mau đi ngủ đi, sang ngày mới rồi.

Hoành thánh Trùng Khánh: Ai bảo hôm qua cậu ta cứ nằng nặc đòi tớ cùng thức đón giao thừa chứ! Thiệt muốn lật bàn!

Thiên tổng: Haha, thôi cứ chúc xong rồi đi ngủ đi, muộn lắm rồi.

Hoành thánh Trùng Khánh: Đại ca, Nguyên Nguyên, Tết Khải Nguyên vui vẻ, Hạ Thu năm thứ tư hạnh phúc! (≧◡≦) ♡ Em sẽ mãi bám thuyền của hai người!

Thiên tổng: Đại ca, Nguyên Nguyên, Tết Khải Nguyên vui vẻ, Hạ Thu năm thứ tư hạnh phúc! (≧◡≦) ♡

Hoành thánh Trùng Khánh: Cậu copy paste đấy à? = =

Thiên tổng: Đi ngủ thôi. Ngủ ngon.

Hoành thánh Trùng Khánh: Ngủ ngon.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Quả thực Thiên tổng liệu sự như thần, bởi cùng lúc đó Tiểu Khải và Nguyên Nguyên đúng là đang chat riêng, hơn nữa còn tú ân ái đến sắp chói mù mắt cẩu độc thân tôi đây rồi!

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Sơn thành trúc mã, tuế tuế vô ưu”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca]

Khải gia: Nhóc con, năm mới vui vẻ.

Nguyên ca: Tiểu Khải, năm mới vui vẻ~~ ♡\( ̄▽ ̄)/♡

Khải gia: Vui rồi chứ? Đi ngủ tiếp đi.

Nguyên ca: Không buồn ngủ không buồn ngủ không buồn ngủ~~~ Thiệt muốn lăn lộn~~~~~

Khải gia: Mới ngủ được có một tiếng. = =

Nguyên ca: Tiểu Khải Tiểu Khải, mai chúng ta đi hát karaoke được không? (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄)

Khải gia: Được, giờ em đi ngủ tiếp thì mai anh dẫn đi ăn nữa.

Nguyên ca: Yooo~ Vậy em đi ngủ đây, mai anh nhớ dẫn em đi ăn!!

Khải gia: Thua em luôn, anh biết rồi, ngủ đi.

Khải gia: Bảo bối ngủ ngoan nhé.

Khải gia: Năm sau, năm sau nữa, vẫn sẽ cùng em, cùng em đón giao thừa, cùng em đi hát karaoke, dẫn em đi ăn nữa, nên bảo bối phải ăn no ngủ kĩ, thật là khỏe mạnh đấy.

Khải gia: Chúc Hạ Thu năm thứ tư của chúng ta thật hạnh phúc.

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Thế nào, có phải đã bị cảm động đến CRY rồi không? ( ╥ω╥ )

Hai bảo bảo của chị, Tết Khải Nguyên vui vẻ, Hạ Thu năm thứ tư hạnh phúc. Cảm ơn các em vì đã trở thành Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên của TFBOYS, cũng đã giúp chị hiểu cái gì là “Có một thứ tình cảm gọi là Khải Nguyên”.

Chị chỉ muốn nói là, cuộc sống vận động, con người thay đổi, hi vọng hai đứa dù có thay đổi nhiều đến mức nào đi chăng nữa thì cũng đừng quên bên cạnh mình còn có một người như vậy.

Cùng chung giấc mộng, cùng một chấp nhất.

Trong cuộc đời ngắn ngủi, có thể gặp một người vừa như người thân, như anh em, như đồng đội, vừa là người mình tin tưởng, bao dung, yêu thương, thì nhất định phải trân trọng thật nhiều. Bởi vì không phải ai cũng may mắn có thể gặp được một người như vậy.

Thế nên, phải luôn luôn cười thật tươi, sống thật hạnh phúc, được không nào?

.

Tết Khải Nguyên vui vẻ, năm mới đến rồi! Moa moa ta~ ( ´∀`)ノ~ ♡

.

.end.

.

Những gì cần nói đã nói trong fic hết rồi, nên chỉ có một câu vẫn cần lặp lại thôi, hãy có một 715 thiệt là tưng bừng hạnh phúc luôn nhé! Yêu mọi người ❤

[FanFiction] [KaiYuan] Dự báo thời tiết nói hôm nay trời nắng [Oneshot]

Title: Dự báo thời tiết nói hôm nay trời nắng

Author: Tử Lăng

Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên | Wang JunKai x Wang Yuan

Rating: T

Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi.

Category: Fluff

A/N:

– Ai cho tui 500 đồng plot để viết “Cherry blossoms” cái nào…

– Quà mừng sớm cho Tết Khải Nguyên sắp tới *tung hoa* =)))) Đùa đấy nhưng đúng là nghĩ đến mừng Tết 715 mới viết cái này hihi o(≧▽≦)o Tự nhận thấy dạo này tui thiệt là chăm chỉ ^”^

.

.

thời tiết

.

“Nếu em bình an, thì đó chính là trời nắng…”

.

01.

Trùng Khánh được xem là một trong “Tam đại hỏa lô” của Trường Giang, cùng với Vũ Hán và Nam Kinh, mùa hè của thành phố kéo dài và nằm trong số các thành phố nóng nhất và ẩm nhất Trung Quốc. Những cơn mưa to bất chợt dường như đã trở thành một dấu hiệu của thành phố này, đặc biệt là vào những tháng giữa hè.

Vương Tuấn Khải nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt, trong lòng âm thầm thở dài. Trời lại mưa nữa rồi, thế mà dự báo thời tiết sáng nay rõ ràng báo là nắng! Quả thực là lừa đảo tiền của nhân dân đóng góp cho đài truyền hình!

Trong lúc Vương Tuấn Khải đang phân vân xem giữa việc “cứ thế đội mưa ra về và đối mặt với khả năng bị cảm” với “ngồi chờ mưa tạnh rồi mới về” cái nào có tính khả thi hơn thì ai đó chợt vỗ nhẹ bả vai anh.

Vương Tuấn Khải quay đầu nhìn lại, đó là một cậu bé nhỏ gầy, khuôn mặt thanh tú dễ nhìn, tóc đen mềm yên lặng rủ xuống trên trán, đôi mắt khẽ cong như mảnh trăng non cuối trời. Cậu ấy nhìn anh mỉm cười, tay nắm chặt cán ô màu nâu, những khớp xương thon dài hằn rõ.

– Anh không mang ô sao?

– Đúng vậy, sáng nay dự báo thời tiết nói là trời nắng nên tôi không mang.

Cậu nhóc bật cười, trong mắt như chứa hàng vạn ánh sao lấp lánh.

– Nắng mưa là chuyện của trời, sao anh có thể bất cẩn như thế. Nhà anh ở xa trường không? Sao anh không gọi cho người nhà đến đón?

Vương Tuấn Khải cũng cười, trả lời từng câu hỏi một.

– Nói xa cũng không xa, gần cũng không gần, đạp xe mất hai mươi phút. Người nhà đều bận nên tôi không muốn làm phiền họ, định đợi mưa tạnh rồi mới về. Cậu thì sao?

– Nhà tôi ở ngoại ô, hơi xa một chút. Mẹ tôi đến đón bây giờ đây. Thế này đi, tôi cho anh mượn ô nhé, tuần sau đi học thì mang trả cho tôi.

– A? Như vậy sao được…

– Không có việc gì, anh cứ cầm đi. Chỉ là một cái ô thôi mà.

Cậu nhóc cứng rắn nhét ô vào trong tay anh, Vương Tuấn Khải nhận thấy hơi ấm trên cán ô lạnh băng từ tay cậu nhóc. Anh không biết từ chối thế nào, đành hỏi.

– Vậy được, cảm ơn cậu. Cậu học lớp nào thế?

– Tôi học lớp 15/7 khoa đàn piano. Anh đến đó hỏi người tên Vương Nguyên là được.

Vương Tuấn Khải nhận ra rằng cậu bé tên Vương Nguyên này rất thích cười, hai mắt lúc nào cũng loan loan như ánh nước được mặt trời chiếu vào, hắt lên những tia sáng rực rỡ.

– Tôi là Vương Tuấn Khải, lớp 20/7 khoa ghita. Nếu có gì cần giúp đỡ thì có thể tìm tôi.

– Được, không thành vấn đề.

Lại cười rồi… Thật sự là, như mặt trời nhỏ vậy.

Vương Tuấn Khải đứng cùng với Vương Nguyên cho đến khi người nhà cậu đến đón. Nhìn cậu nhóc đã ra đến tận cổng trường rồi vẫn còn vẫy tay với anh đang đứng dưới mái hiên, Vương Tuấn Khải có chút buồn cười.

Khi Vương Tuấn Khải chậm rãi đi đến nhà xe, mưa vốn đang ào ào đột nhiên ngớt dần rồi tạnh hẳn. Anh nhìn nhìn cái ô trong tay, trong lòng không biết là tư vị gì. Mặt đất và bầu trời dường như đã được cơn mưa gột sạch đi những bụi bẩn và oi nóng mấy ngày nay, lộ ra một mảnh đất trời thanh sạch và trong lành.

Quả nhiên hôm nay vẫn là ngày nắng…

.

02.

– Anh lại không mang ô nữa à?

Nghe thấy giọng nói quen thuộc mang theo ý cười kia, Vương Tuấn Khải thật không biết nên đáp thế nào. Tuy rằng lần trước đã được cậu nhóc nhắc nhở, nhưng anh vẫn theo thói quen mà chỉ xem dự báo thời tiết là thấy yên tâm. Quả nhiên vẫn là lừa đảo…

– Cậu nhận lại được ô là OK rồi.

Lần đó sang lớp Vương Nguyên tìm cậu, nhưng lại vớ đúng lúc cậu không ở trên lớp, thế là Vương Tuấn Khải đành đưa cho lớp trưởng nhờ trả lại giùm. Giờ nhìn thấy vật đã về với chủ, coi như là anh yên tâm được rồi.

– Để tôi chờ cùng anh.

Cậu nhóc không nói là sẽ cho anh mượn ô như lần trước, chỉ bảo là để tôi chờ cùng anh. Vương Tuấn Khải nghĩ mãi mà cũng không rõ ý của nhóc là gì. Anh đang chờ mưa tạnh, còn nhóc hẳn là đang chờ người nhà, đúng không nhỉ?

– Cậu bao nhiêu tuổi?

Vương Tuấn Khải chủ động tìm đề tài.

– Tôi sinh năm 2000, nhưng đi học muộn một năm. Anh thì sao?

– Hơn cậu một tuổi, 1999.

– À, vậy tức là anh là học trưởng của em rồi~

Vương Nguyên dí dỏm nháy mắt, còn kéo dài âm cuối ra. Vương Tuấn Khải bất đắc dĩ, đưa tay xoa đầu Vương Nguyên, không ý thức được hành động này có bao nhiêu thân thiết.

– Đừng nghịch ngợm, cứ gọi tên là được rồi.

– Gọi thẳng tên anh là Vương Tuấn Khải hả?

Vương Nguyên chớp mắt.

– Không cần, nhóc không ngại thì cứ gọi anh là Tiểu Khải. Bạn bè anh đều gọi thế.

– Ồ, vậy anh cứ gọi em là Tiểu Nguyên đi.

Vương Tuấn Khải xoa cằm.

– Nói đến đây, nếu anh nhớ không nhầm thì lần trước đến lớp em, bạn bè em đều gọi em là Nhị Nguyên. Anh thấy tên này rất hay, em không ngại chứ?

Vương Nguyên rất dứt khoát.

– Xin lỗi, em ngại lắm.

Vương Tuấn Khải mặc kệ cậu, gọi vài tiếng Nhị Nguyên như thể rất quen thuộc với cái tên này. Vương Nguyên không làm gì được anh, bèn quay đầu đi, bĩu môi, tỏ vẻ giận dỗi. Thế nhưng đuôi mắt cong cong của cậu vẫn bị Vương Tuấn Khải bắt gặp. Anh chỉ cười.

– Nhị Nguyên, cái tên này rất hợp với em đấy.

Bạn nhỏ nào đó rốt cuộc xù lông.

– Hợp chỗ nào chứ?! Em MAN như này!!

Lần này Vương Tuấn Khải còn dứt khoát hơn cậu.

– Chỗ nào cũng hợp. Từ đầu đến chân.

Thấy Vương Nguyên đang định tiếp tục bùng nổ, Vương Tuấn Khải liền chiều theo ý cậu nói.

– Được rồi, đừng giận nữa, mỏ sắp treo được cả mẻ cá rồi này.

– Ai cần anh lo, hừ hừ!

Mưa ngoài trời vẫn cứ rơi, nhưng Vương Tuấn Khải đột nhiên nghĩ, dự báo thời tiết vẫn dự báo đúng đấy chứ. Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh trước mặt, anh mỉm cười, quả nhiên… ngày rồi sẽ có nắng.

.

03.

– Tiểu Khải Tiểu Khải Tiểu Khải!!!

– Tiểu tổ tông của tôi ơi, em chạy chậm một chút thì sẽ chết sao?

Vương Tuấn Khải hoảng sợ mà giơ tay đón Vương Nguyên đang nhào về phía mình. Nhóc con này lúc nào cũng loi nhoi như thỏ, hoặc chí ít thì trước mặt anh cậu ấy luôn như thế.

– Hehee, Tiểu Khải, anh có biết là hai lớp chúng ta sắp biểu diễn chung không?

– Biết rồi, biết rồi. Chỉ có thế thôi mà em phấn khích vậy hả?

Vương Nguyên bĩu môi.

– Xin anh đừng làm ra cái vẻ bình tĩnh đấy nữa đi, hừ hừ.

Vương Tuấn Khải bóp mũi cậu đầy vẻ cưng chiều.

– Nhóc con, hừ hừ cái gì hả. Anh còn biết là chúng ta sẽ biểu diễn chung nữa đấy.

– Chúng ta?

– Đúng vậy, hai chúng ta.

– OA!!!

Vương Nguyên nhảy cẫng lên lưng Vương Tuấn Khải, ghé vào tai anh vui vẻ cười.

– Thật không thật không thật không?! Anh không lừa em đấy chứ?

– Thật mà thật mà thật mà. Anh lừa em làm gì.

Vương Tuấn Khải vòng tay qua giữ chặt lấy Vương Nguyên để cậu không ngã xuống. Giờ nghỉ trưa nên sân trường không đông lắm, cũng không ai để ý đến hai người, Vương Nguyên không chịu xuống, Vương Tuấn Khải đành cõng cậu đi lòng vòng.

– Tổ tông ơi, em định siết cổ anh đến chết đấy à?

– Đợi chút đợi chút, em đang nghĩ xem chúng ta nên chọn bài nào để biểu diễn!

Thấy Vương Nguyên hưng phấn như vậy, dù không muốn nhưng Vương Tuấn Khải vẫn phải phá vỡ niềm vui của cậu.

– Chọn gì nữa, cô giáo đã quyết định sẵn rồi, chủ nhật này chúng ta phải đến trường luyện tập.

– Gì chứ… Cô giáo anh có phải là hơi độc đoán quá không?

Vương Tuấn Khải rất bất đắc dĩ nhắc nhở cậu.

– Chúng ta học cùng một cô giáo thanh nhạc mà, sao lại thành cô giáo anh rồi.

– Hừ hừ, em mặc kệ. Mà cô giáo anh chọn bài nào?

– “Xin chào, ngày mai”.

– … Coi như tạm được.

Vương Tuấn Khải hết nói nổi.

– Tạm được cái đầu em! Không phải em rất thích bài này sao, còn tự luyện tập bao nhiêu lâu rồi nữa hả!

– Hehee, dù có đúng thế thì anh cũng không nên nói thẳng ra như vậy chứ, em sẽ ngại đó, Tiểu Khải~

.

04.

– Vương Nguyên!

– Dạ! À vâng…

Nghe Vương Tuấn Khải quát một tiếng làm Vương Nguyên giật nảy mình, theo bản năng đáp một tiếng rõ to, suýt chút nữa còn giơ tay chào kiểu quân đội. Hành động ấy rơi vào trong mắt Vương Tuấn Khải làm anh đang tức giận cũng thấy buồn cười, lửa giận giảm đi phân nửa.

– Em bị ngốc hay sao hả mà đi đường cũng có thể trượt ngã đến nỗi gãy tay gãy chân như thế hả?

– Trật khớp thôi mà anh…

– Em…!

Nhìn Vương Nguyên đã co rúm người lại mà vẫn còn không quên phản bác mình, Vương Tuấn Khải quả thực là bị cậu chọc cho tức đến nỗi bật cười.

– Anh cười gì chứ?

Vương Nguyên bĩu môi. Vương Tuấn Khải giơ tay đánh cái bốp vào đầu cậu.

– Ngoan ngoãn ngồi trong phòng y tế đi, tan học anh đưa em về.

– Hả? Đừng đùa vậy chứ. Lúc nãy cô giáo gọi cho mẹ em rồi, mẹ sẽ đến đón em.

– Em còn dám lừa anh, dì Châu đã nhắn tin bảo anh là hôm nay dì không có ở nhà, nhờ anh bắt taxi giúp em nữa kìa. Mà anh cũng bảo với dì là để anh đưa em về.

Vương Nguyên há mồm.

– Thế mà mẹ em cũng đồng ý hả?

– … Dì bảo nếu muộn quá thì anh ở nhà em luôn cũng được, dì sẽ xin phép mẹ anh.

– Ồ, thế thì OK thôi. Anh mau về lớp đi, tan học nhớ đến đón em nhé.

Vương Tuấn Khải lắc đầu, lại cằn nhằn Vương Nguyên một hồi lâu nữa, đến tận khi cậu nhóc nhất quyết trùm chăn giả chết đuổi anh ra ngoài, Vương Tuấn Khải mới chậm rãi về lớp.

Anh nhìn ngoài trời vẫn đang nắng rực rỡ, lần đầu tiên thấy dự báo thời tiết sai rồi.

.

05.

– Tiểu Khải Tiểu Khải, làm sao bây giờ, em hồi hộp quá!

Vương Tuấn Khải dở khóc dở cười giúp Vương Nguyên sửa lại cổ áo, hơi khom người xuống đối mặt với cậu, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt Vương Nguyên.

– Hồi hộp cái gì, chẳng lẽ ngày mai là lần đầu tiên em lên sân khấu?

– Nhưng mà là lần đầu tiên lên sân khấu cùng anh đấy!

Vương Nguyên lẩm bẩm, sau đó rướn người về phía trước, cụng trán mình vào trán Vương Tuấn Khải, nở một nụ cười dịu dàng, hai mắt cong cong, giống như chứa hàng nghìn hàng vạn ánh sáng rực rỡ, giống như lần đầu tiên Vương Tuấn Khải nhìn thấy cậu trong ngày mưa ấy.

– Xin chào, ngày mai. Tiểu Khải, ngày mai nhất định sẽ là một ngày nắng đẹp.

– Đúng vậy, dự báo thời tiết cũng nói ngày mai sẽ là một ngày nắng đẹp.

.

06.

“… Xin chào ngày mai, âm thanh ấy nhỏ bé biết bao

Nhưng lại nói cho tôi biết thế nào là dũng cảm

Khi tôi nhìn lại những đoạn đường đã qua

Thấy mình trốn trong góc cầu thang nhỏ

Thấy đôi vai mình run run khóc thầm

Thấy mình tự hỏi bản thân đang ở nơi đâu

Người từng cùng tôi sóng vai đi qua năm tháng

Trong im lặng nhìn thấu những đau đớn của tôi

Thời gian đã từng dối gạt

Nhưng tôi biết rằng tôi chưa từng lạc mất bờ vai này…”

(Xin chào, ngày maiVương Tuấn Khải & Vương Nguyên)

.

07.

Nếu em bình an, thì đó chính là trời nắng.

.

“Tiểu Khải, anh đừng nói là anh lại không mang ô nữa nhé?”

“Thôi nào, nhóc con… Đây không phải là lỗi của anh! Rõ ràng là dự báo thời tiết nói hôm nay trời nắng.”

.

.end.

.

.

Đúng vậy, sáng nay dự báo thời tiết cũng nói hôm nay trời nắng đó các bạn~ Đi đâu nhớ mang theo đồ chống nắng cẩn thận nhé ❤ =)))

Yêu hai đứa yêu mọi người~ Manh manh ta~~ 😡

[FanFiction] [KaiYuan] Nếu như điện thoại của Vương Tuấn Khải viết nhật kí [Oneshot]

Title: Nếu như điện thoại của Vương Tuấn Khải viết nhật kí

Author: Tử Lăng

Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên | Wang JunKai x Wang Yuan

Rating: T

Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi.

Category: Nhảm quần =))

A/N:

– Kế hoạch ban đầu là viết “When the cherry blossoms fade” cơ mà dạo này chắc viết ào ạt quá nên mình đang cần thời gian giảm xóc một tí =))) Còn chưa nghĩ ra nội dung kế tiếp là gì nữa =)))))

– Mình không rõ cách dùng wechat, những chức năng ở dưới đều là tự bổ não, không cần khảo chứng. :”> Dòng chữ trong dấu [] nghĩa là thông báo.

– Cảnh báo: fic rất nhảm quần, không thích hợp cho những thành phần thích xoắn não và thanh niên nghiêm túc. =)))) Các bạn đã được cảnh báo! :”>

.

.

10399874_1158136220893528_2656615536997102502_n

.

  • Ngày XX.XX.XX

Hôm nay là một ngày đẹp trời, rốt cuộc cũng có người đến rước tôi về nhà rồi.

Chủ nhân mới là một cậu trai cấp 3 rất đẹp trai, lúc đến còn đi cùng một cậu trai khác đẹp trai không kém, vừa nói chuyện vừa cười đùa trêu chọc nhau, rất là thân thiết. Hai người họ quả thực là nhìn thôi cũng đã thấy bổ mắt rồi, rất có cảm giác trời sinh một đôi.

Cậu đẹp trai cao hơn, cũng chính là chủ nhân của tôi: “Đây là cái thể loại gì chứ! Rõ ràng là Thiên Tỉ làm rớt điện thoại của anh xuống nước, chẳng lẽ không phải là em ấy nên mua đền cho anh sao!”

Người còn lại cười híp mắt: “Thì Thiên Tỉ cũng nói sẽ đền cho anh cái ốp điện thoại còn gì!”

Tôi và người sắp trở thành chủ nhân của tôi: “…”

Sau đó hai người lựa lựa chọn chọn một hồi cũng không tìm ra được cái điện thoại nào ưng ý. Lúc đó nếu có thể tôi rất muốn nhỏ hai giọt nước mắt đồng cảm với các anh em cùng một nhà máy với tôi, đều là số mệnh cả!

Đúng là số mệnh, nên khi nhìn thấy tôi, cậu đẹp trai nhỏ hơn kia liền không do dự chỉ vào tôi nói: “Cái này!”

“Cũng được. Sao em lại thích nó?”

“Nó giống với cái điện thoại trước của em.”

Tôi và người sắp trở thành chủ nhân của tôi: “…”

Nhưng hình như “…” của chúng tôi không mang ý nghĩa giống nhau lắm.

Sau đó, không còn sau đó rồi, tạm biệt các anh em, tôi đi xông pha giang hồ khám phá thế giới tìm hiểu triết lí nhân sinh cuộc đời đây! Hẹn không còn ngày gặp lại, moa moa~~

.

  • Ngày XX.XX.XX

Há loooo~~ └(^^)┐└(^^)┐└(^^)┐└(^^)┐└(^^)┐└(^^)┐

Dạo gần đây tôi vừa tìm được một kĩ năng mới, đó là sử dụng emoji. (*°▽°*)八(*°▽°*)

Điều này hoàn toàn là nhờ công lao của cậu bé đẹp trai từng đi cùng với chủ nhân tôi đến cửa hàng điện thoại, với con mắt tinh tường đã tìm ra tôi và đưa tôi đến bên cạnh chủ nhân :”> (hình như có gì đó sai sai…)

À tiện đây xin giới thiệu, chủ nhân của tôi tên là Vương Tuấn Khải, ảnh hổng phải một học sinh cấp ba bình thường đâu, là một minh tinh, một minh tinh, một minh tinh đó! Điều quan trọng phải nói ba lần. Cái cậu đẹp trai nhắc ở trên tên là Vương Nguyên, cậu nhóc cũng là một minh tinh. Thôi để tôi nói luôn lại cho gọn, Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên, cộng thêm cái cậu Dịch Dương Thiên Tỉ đã ném điện thoại của bạn học Vương lớn (rất muốn khen ngợi một câu, ném hay lắm!), họ là thành viên của nhóm nhạc thần tượng rất nổi tiếng hiện nay – TFBOYS. Túm cái quần lại là lần này tôi đây vận may bùng phát, chó ngáp phải ruồi mà tìm được một chỗ nương tựa tuyệt vời rồi! ☆ヾ(*´・∀・)ノヾ(・∀・`*)ノ☆

Quay lại chủ đề ban đầu, nói đến chuyện sử dụng emoji, hãy nhìn Nguyên ca…

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Quả táo nhỏ”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca, Thiên tổng]

Khải gia: Ai đã đổi tên phòng vậy?

Nguyên ca: Là em này~~~~~~~~ (*≧ω≦*)

Thiên tổng: Đừng dùng cái lượn sóng đó nữa, tớ nhìn mà đau đầu…

Khải gia: Đau đầu + 10086

Nguyên ca: Hai người kì thị em! (=╬ ̄皿 ̄)○#( ̄#)3 ̄)

Nguyên ca: Em muốn tiếp tục dùng lượn sóng~~~~~~~~~~~~~~~~

Nguyên ca: Lượn sóng rất đẹp mà~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~ \(▽ ̄ \ ( ̄▽ ̄) /  ̄▽)/

[Thiên tổng đã rời khỏi phòng]

Khải gia: Khi nào em có thể để cái lượn sóng đó ngắn hơn 1 cm thì chúng ta nói chuyện tiếp. Bye.

[Khải gia đã rời khỏi phòng]

Nguyên ca: … Em muốn tuyệt giao với hai người! (メ`ロ´)︻デ═一

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Ok… Do you understand?

.

  • Ngày XX.XX.XX

Tôi cảm thấy mình đã phát hiện ra một bí mật động trời! (⊙_⊙)

Khải gia đọc fanfic! Hơn nữa còn là fanfic Khải Nguyên! Có một cảm giác unbelievable xộc lên não!!

Suỵt, nói nhỏ thôi, bí mật này chỉ có trời biết, đất biết, Vương Tuấn Khải biết, tôi biết và những người đang đọc nhật kí này biết mà thôi! (Ủa sao nhiều người biết quá vậy…)

Mỗi lần Khải gia đọc xong đều rất cẩn thận xóa lịch sử ghi chép, thế nên người thường xuyên cầm điện thoại của Khải gia táy máy là Nhị Nguyên cũng chẳng biết gì. Tôi không thể không nói đôi khi Nguyên ca thực sự là một đứa ngốc không hơn không kém… (Tôi đã tuyệt vọng với đứa nhỏ này rồi 囧)

Còn việc Khải gia đọc fanfic nào, tôi sẽ không nói cho bạn biết đâu, tôi là một cái điện thoại trung thành và tận tâm mà!

(Nhưng tôi có thể nói nhỏ cho bạn biết một điều, Khải gia thường hay search từ khóa là “fanfic Khải Nguyên ngược luyến tàn tâm”! Thế nào, đã thấy có một cảm giác unbelievable xộc lên não chưa?)

.

  • Ngày XX.XX.XX

Thỉnh thoảng tôi không nhịn được mà phải cảm thán, Thiên tổng từ một đứa trẻ ngượng ngùng lại cao lãnh biến thành bộ dáng nam thần (kinh) như hiện nay, không thể nghi ngờ công lao lớn nhất thuộc về hai nam thần (kinh) còn lại trong nhóm.

Bởi vì trên cơ bản và bình thường thì bọn họ thực sự đã rất thần (kinh) rồi!

Ví dụ như hiện tại, hai người, một người đầu phòng, một người cuối phòng, cầm điện thoại của nhau nhắn tin wechat cho nhau 囧 (Thực ra tôi cũng không nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của Thiên tổng đâu…)

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Vương Tuấn Khải thấp hơn Vương Nguyên”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca]

Khải gia: … Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha Ha!!!

Nguyên ca: Được rồi, ít nhất lần này em không dùng dấu lượn sóng. = =

Khải gia: … Áu Áu Áu Áu Áu Áu Áu Áu Áu Áu Áu~~~

Nguyên ca: Nếu cái dấu kia dài thêm chút nữa anh thực sự sẽ cho em vào sổ đen.

Khải gia: Chẳng lẽ anh định tự cho mình vào sổ đen? (︶▽︶)

Khải gia: Anh nói xem nếu bây giờ em đổi tên anh thành “Vương Tuấn Khải sẽ không bao giờ cao đến 1m8” có được không? ( ̄▽ ̄)/

Nguyên ca: … Cũng được, dù sao sự thật là anh đã 1m79 rồi, trong khi, Vương Nguyên à, em nên chấp nhận một điều là hai tháng nay em chưa cao lên được phân nào.

Khải gia: Ai bảo!! Em chắc chắn sẽ còn cao thêm, cao hơn anh! Anh nhìn thấy tên phòng chat chưa? (→_→)

Nguyên ca: Được, em sẽ cao hơn, cao hơn anh nhiều.

Khải gia: Hừ hừ!! ( ̄ハ ̄*)

[Kết thúc lịch sử trò chuyện]

Tôi nói… thân là những thanh niên nghiêm túc thời đại mới, hai người không thể nói những chuyện có dinh dưỡng hơn một tí à?!

.

  • Ngày XX.XX.XX

Dạo gần đây bận rộn chuẩn bị cho bài hát mới, lại còn phải không ngừng đi quay phim và ghi hình show, đứa nhỏ nào cũng gầy rộc đi, tôi nhìn mà đau lòng.

Vương Nguyên phải đi quay phim, Khải gia nhàm chán lúc nào cũng chực chờ để đợi người ta online, ngay cả đi WC cũng muốn mang tôi theo, tôi cảm thấy thật may vì chưa bị rớt vào bồn cầu! (Quá khứ đen tối này xin đừng nhắc lại nữa, nghĩ đến mà thấy tuyệt vọng…)

Thế nhưng Nguyên ca vừa onl là sẽ bị vùi dập…

[Lịch sử trò chuyện: Phòng chat “Ai còn dùng lượn sóng sẽ bị cho vào sổ đen”]

[Thành viên trong phòng: Khải gia, Nguyên ca, Thiên tổng]

Nguyên ca: Ngày mới tốt lành~~~~~~~~~~~

[Nguyên ca đã bị Thiên tổng cho vào sổ đen]

[Nguyên ca đã bị Khải gia cho vào sổ đen]

Hai phút sau…

[Khải gia đã mời Nguyên ca vào phòng]

Nguyên ca: Hai người được lắm, đợi đấy!! 凸( ̄ヘ ̄)

[Thiên tổng đã bị Nguyên ca cho vào sổ đen]

[Khải gia đã bị Nguyên ca cho vào sổ đen]

[Thiên tổng đã giải tán phòng này]

Tôi không thể không nhấn một LIKE cho Thiên tổng, cậu đúng là COOL nhất đấy! ヾ(☆▽☆)

(Ban đầu vốn định viết một nhật kí nghiêm túc cảm động, mở đầu rất tốt, nhưng không hiểu vì sao càng về sau lại càng không đi theo con đường bình thường nữa rồi…)

.

  • Ngày XX.XX.XX

Điện thoại của Vương Nguyên hỏng rồi, yên tâm là những dòng tiếp theo đây bạn không nhìn lầm đâu, LẠI là Thiên tổng làm rớt điện thoại của Nguyên Nguyên đấy. =))

Sau đó…

Sau đó…

Sau đó…

Bằng một cách kì diệu nào đấy, tôi bị sang tay cho tiểu Vương Nguyên của chúng ta! (⊙_⊙)

Chủ nhân cũ và chủ nhân mới lại dắt tay nhau đi mua điện thoại cho chủ nhân cũ, cuối cùng chọn được người anh em sinh đôi của tôi. (Ồ…)

Sau đó…

Lại bằng một cách kì diệu nào đấy, Nguyên ca COOL ngầu đã phát hiện ra Khải gia đọc fanfic Khải Nguyên!! (⊙_⊙)

.

Sau đó…

Chuyện tiếp theo à, tôi sẽ không nói cho bạn biết đâu. Dù gì tôi cũng là một cái điện thoại trung thành và tận tâm mà! ╮(︶▽︶)╭

Suỵt, nói nhỏ một chút, có phải tiếp theo đây tôi nên viết một quyển nhật kí khác và đặt tên là “Nếu như điện thoại của Vương Nguyên viết nhật kí” không?

.

.end.

.

Có ai mong chờ “Nếu như điện thoại của Vương Nguyên viết nhật kí” không =))))))

[FanFiction] [KaiYuan] Nhật kí chuyện trò mỗi ngày của TF Gia tộc [Series | 1]

Nhật kí chuyện trò mỗi ngày của TF Gia tộc

Tác giả: thousandsue

Editor: Tử Lăng

.

Ghi chú:

– Chữ màu xanh này và được in nghiêngthông báo.

– Chữ màu đen được in nghiêng[icon].

– Chữ màu đen được in đậmtên nick.

005yzmuggw1efpi5ikuypj31kw12y7am

.

[1.]

.

Chân dài thống bá thiên hạ đã mời Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi, Nhân sinh rất tàn khốc, Là Suất Văn không phải là Nhị Văn, Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả, Ông đây mới không phải là con gái, Bạch Tố là ai tui thực sự không biết vào cuộc trò chuyện.

Chân dài thống bá thiên hạ đã đổi tên cuộc trò chuyện: “Các anh em đến đây, chúng ta ngẫm nghĩ sự đời~”.

.

Là Suất Văn không phải là Nhị Văn: Ai tạo cái cuộc trò chuyện này thế? Tên gì nghe ngây thơ dữ dội vậy!

Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi: Vương Nguyên, em mà không sửa ID có tin anh đến tận trường em xử em không!

Nhân sinh rất tàn khốc: Vừa mới bước vào đã bị tim hường chọc cho mù mắt… Rút lui!

Ông đây mới không phải là con gái: Rút lui +1

Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả: Rút lui +2

Bạch Tố là ai tui thực sự không biết: Rút lui +3

.

Chân dài thống bá thiên hạ đã đổi tên thành Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên.

.

Là Suất Văn không phải là Nhị Văn: Tớ nhổ, Vương Nguyên cậu có thể có tiền đồ một chút được không hả! [che mặt]

Nhân sinh rất tàn khốc: Lại là tim hường! [ôm ngực] Anh em lui ra ngoài đi để lại thế giới hai người cho bọn họ thôi! [giơ tay]

Ông đây mới không phải là con gái: [giơ tay] +1

Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả: [giơ tay] +2

Bạch Tố là ai tui thực sự không biết: [giơ tay] +3

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Đừng quậy nữa, nói chính sự đê. Gần đây có thiệt nhiều nữ sinh Tam Trung đến chặn cổng trường em/tớ á! T___T [đáng thương] [đáng thương] [đáng thương] Màn kịch ngắn của chúng ta hot đến vậy sao?

Nhân sinh rất tàn khốc: Cầu stop talking! Tớ đây mới là người không được tham dự, thật khổ sở!

Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi: Em có “Tell me why” mà Thiên tổng~

Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả: Theo mi wai~ waiiii~~ đa ít he vờ tu bi lai rít? Theo me waii~~ WAIIIII~~~~~ WAAAIIIIIII~~~~~~~~~~~ (*)

(*): Tell me why, why does it have to be like this? Tell me why, why, why?

Là Suất Văn không phải là Nhị Văn: Ai đó làm ơn cho tớ giấy ăn, á há há há, cười đến nước mắt đều ròng ròng rồi!

.

Nhân sinh rất tàn khốc đã rời khỏi cuộc trò chuyện.

Nhân sinh rất tàn khốc đã bị Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi kéo vào cuộc trò chuyện.

 

Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi: Thiên tổng! Ý của anh là em phát âm tiếng Anh vô cùng vô cùng chuẩn xác!

Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả: Này căn bản là Khải gia đang trả thù Thiên tổng vụ tự nhận mình là ông nội mà!

Ông đây mới không phải là con gái: Quả nhiên là gánh vác chân lí cuộc đời, không thể phản bác!

Bạch Tố là ai ta thực sự không biết: Không thể phản bác! +max

.

Nhân sinh rất tàn khốc đã đổi tên thành Không nói TMW chúng ta còn có thể làm bằng hữu.

.

Không nói TMW chúng ta còn có thể làm bằng hữu: Nguyên Nguyên, hai ngày trước tớ xem BTS, lúc cậu NG nhìn vẫn ngốc như cũ!

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Rõ ràng là thông minh, thông minh có được không! Lại còn Lão Vương nữa, cứ luôn cười hinh hích hinh hích, mới khiến cho tớ không nhớ được kịch bản!

Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi: Ây da ai bảo khi quay em không mang vẻ ngốc ngốc thì chính là ngơ ngơ ngác ngác, chỉ riêng biểu cảm đã mang tính chất gây hài rất lớn rồi á! =))

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Anh còn dám nói, còn không phải do anh cứ dí dí vô đây sao? Kịch bản rõ ràng viết “chậm rãi tới gần”, mà anh cứ phụt phụt phọt phọt vài phát dí sát mặt em như kiểu tìm mụn ấy, em mà bình tĩnh nổi thì đã không phải là người!

Là Suất Văn không phải là Nhị Văn: À há, tìm ra manh mối rồi! Hóa ra NG ba lượt đều là do Khải gia cố ý giở trò quỷ!

Không nói TMW chúng ta còn có thể làm bằng hữu: Sặc, Tiểu Khải, anh quá phúc hắc rồi!

Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả: Cái gì là phúc hắc?

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Cùng câu hỏi, too.

Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi: Vương Nguyên ngoan, không được baidu.

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: [ầm ĩ] [ầm ĩ]

Không nói TMW chúng ta còn có thể làm bằng hữu: Tôi thực sự không chịu được hai cái con người trời đánh này cứ trắng trợn bắn tim bốn phía! Muốn đi tìm đệ đệ~ [khóc]

Ông đây mới không phải là con gái: Không chịu được! [cúi chào]

Là Suất Văn không phải là Nhị Văn: Không chịu được! [cúi chào]

Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả: Không chịu được! [cúi chào]

Bạch Tố là ai tui thực sự không biết: Bảo trì đội hình, không chịu được! [cúi chào]

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Gì vại, chuyện chính sự của ca còn chưa có nói xong mà!!!

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Có ai không có ai không?

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Đi hết rồi?

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Má, đều quay lại hết, mau lên!! [phẫn nộ] [phẫn nộ] [phẫn nộ]

Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi: Được rồi, đi đọc sách đi, đừng nghịch di động nữa. Ngày hôm qua còn than thở với anh là bài tập quá nhiều, giờ không làm chẳng lẽ muốn thức nguyên đêm? Rồi mai mắt lại đỏ rực, giống thỏ.

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Nhưng mà đề toán khó quá~

Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi: Năm phút sau mở cửa cho anh, bây giờ anh đang ở trên đường đến nhà em.

Xin chào mọi người, em là Vương Đại Nguyên: Được \(^o^)/~

.

.

Không nói TMW chúng ta còn có thể làm bằng hữu: HAI NGƯỜI KHÔNG THỂ TỰ INBOX RIÊNG SAO!!!! Tôi cảm thấy tuyệt vọng đối với thế giới này… _(:з” ∠)_

.

.

.

End shot 1.

.

.

huhu Thiên tổng đáng yêu nhất đời này luôn =)))))))))))))))))))) mình cũng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng với thế giới này =)))))))))))))) với cả nghe chưa, không nói TMW còn có thể làm bằng hữu =))))))))))))))))))))

hôm qua đã định post rồi đó, mà xong trời mưa rồi còn mất điện, thế là theo em trai đi ngủ rõ sớm :3 hôm nay nó đi thi vô cấp 3 nè :3 post bài lấy hên hihi XD

[FanFiction] [KaiYuan] Nhật kí chuyện trò mỗi ngày của TF Gia tộc [Series | Edited Fic]

thực ra đây chỉ là mình muốn khoe poster vừa làm xong và nhá hàng thôi =)))

.

Nhật kí chuyện trò mỗi ngày của TF Gia tộc

Tác giả: thousandsue

Editor: Tử Lăng

Thể loại: nhảm, hài, OOC

Link gốc: http://thousandsue.lofter.com/post/343229_f0f552

BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, CẢM PHIỀN KHÔNG MANG RA NGOÀI!

.

talk to me speech bubbles

.

PREVIEW CHAPTER 1:

“…

Chân dài thống bá thiên hạ đã mời Fan cương thi đều đi tìm chết hết đi, Nhân sinh rất tàn khốc, Là Suất Văn không phải là Nhị Văn, Gánh vác chân lí cuộc đời thực quá vất vả, Ông đây mới không phải là con gái, Bạch Tố là ai tui thực sự không biết vào cuộc trò chuyện.

Chân dài thống bá thiên hạ đã đổi tên cuộc trò chuyện: “Các anh em đến đây, chúng ta ngẫm nghĩ sự đời~”.

…”

.

có ai đoán được gần hết những nick weixin trên là của những bạn nhỏ nào trong TF Gia tộc nhà mình không? =)) đoán đúng sẽ có càng nhiều chap mới nha =))

mặc dù cái fic này rất ngắn =)) khụ, chỉ có 4 chap mà thôi, nhưng mình cam đoan là tuyệt đối nhảm và hài, đọc để giải trí rất tốt =)) dạo gần đây tâm trạng mình có chút xuống dốc, nên cũng không muốn viết và edit cái gì hết, toàn ườn ra thôi~ tự nhiên hôm nay lại nhìn thấy cái fic này, dù nhảm và OOC thật nhưng nói chung cũng đủ humor đủ kéo tâm trạng tồi tệ của mình =))

vậy thôi, chúc mọi người ngủ ngon ❤

[FanFiction] [KaiYuan] Tiểu vương tử [Oneshot | Edited Fic]

Tiểu vương tử

.

Tác giả: Thập Niên Hạ Cẩm

Editor: Tử Lăng

Thể loại: đoản, hiện thực hướng

Link gốc: http://shinianxiajin.lofter.com/post/1cc71097_42129e1

Lời tác giả:

“Hiện thế gian nan, chích nguyện tuế nguyệt ôn nhu đãi nhĩ.”

– Thế gian khắc nghiệt, năm tháng cô đơn, đều nguyện đối với người dịu dàng như vậy. –

Tiểu vương tử của tôi, hi vọng cậu có thể bình an mạnh khỏe mà trưởng thành.

Lời editor:

Tên Hán Việt của fic là “Tiểu tiểu vương tử”, đại khái có thể hiểu là “Hoàng tử nhỏ”. Nhưng mình vẫn để tên là “Tiểu vương tử”, vì cảm thấy cái tên đó mới thật sự giống Nguyên Nguyên trong lòng mình. Nghe cái tên tiểu vương tử, cảm thấy thân thiết hơn, quen thuộc hơn.

Mình cũng như chị tác giả, hi vọng tiểu vương tử của chúng ta có thể bình an khỏe mạnh mà trưởng thành.

Thương tặng em, Vương Nguyên nhi, tiểu vương tử của chúng tôi.

BẢN EDIT ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.

PLEASE DON’T TAKE OUT WITHOUT MY PERMISSION!

per

.

.

WyKmgpM

.

.

Buổi biểu diễn cosplay cho Go kì này làm cho mấy đứa nhỏ đặc biệt hưng phấn. Tiết mục đã thu xong, mà mấy nhóc con vẫn ôm khư khư quần áo chạy qua chạy lại.

Thế nhưng Vương Tuấn Khải đã sớm thay xong trang phục, khi bước ra ngoài còn nhìn thoáng qua một đám tiểu sư đệ hihi haha cùng một lũ bằng hữu bắn nước bọt phì phì đều đang high như điên. Anh chợt cau mày, lại không nhìn thấy Vương Nguyên trong đó.

Vương Tuấn Khải chạy đi tìm cậu, cuối cùng dừng bước chân trước cánh cửa khép hờ của phòng đạo cụ.

Trong căn phòng tối tăm, giữa một đống đạo cụ hỗn độn, Vương Nguyên co chân, im lặng tự ôm lấy mình. Ánh sáng duy nhất từ ngọn đèn bên ngoài hắt vào có vẻ nhợt nhạt lạ thường, chiếu lên người cậu thành cái bóng mờ mờ.

Cậu ấy cứ như vậy, thật im ắng, lông mi dài nhẹ nhàng run lên, không ồn ào nói chuyện, không tỏ vẻ dễ thương, không đầy lửa nóng sân khấu, không mỉm cười ca hát. Chính là, thiếu niên như ngọc, an tĩnh mà đầy tâm sự.

Vương Tuấn Khải nghĩ đến cảnh tượng náo động ngoài kia, lại nhìn đến sườn mặt trầm lắng của Vương Nguyên, đột nhiên nghĩ đến một câu hát.

Khát khao thế giới bên ngoài, là bệnh của người cô độc.

.

Vương Tuấn Khải đứng ở cửa hồi lâu. Thân hình nhỏ bé chìm vào bóng đêm kia, làm cho chua xót trong lòng anh lặng lẽ tràn ra.

Cậu ấy, luôn có thói quen chăm sóc mọi người.

Cậu ấy, luôn sợ một ai đó không được vui vẻ trong trò chơi.

Cậu ấy, cho dù là có thua, cũng vui vẻ vỗ tay cho mọi người.

Chính mình nhận hình phạt thì luôn cười cười cho qua, nhưng khi người khác nhận hình phạt thì lại im lặng nghĩ cách giúp đỡ. Tựa như lần trước đội Vương Tuấn Khải thua, hình phạt là đập vỡ tất cả bóng bay, cậu ấy lại len lén giấu bóng sau chân, dùng tay niết mạnh làm bóng vỡ. Làm như vậy, sao tay có thể không đau, nhưng trên mặt cậu ấy lại vẫn một bộ dáng như không có việc gì.

Nếu không phải hiểu rõ cậu ấy, sao có thể nhìn thấu những dịu dàng im lặng này?

Tất cả mọi người chỉ nhìn đến bề ngoài nhiệt tình, cách nói năng hoạt bát, khuôn mặt khờ dại luôn luôn tươi cười đầy vẻ vô ưu vô lo, nhưng chỉ có Vương Tuấn Khải biết, đứa nhỏ vẫn luôn vui vẻ khéo léo kia, kì thực nhạy cảm đến mức nào, cô độc đến mức nào.

Cậu ấy, kì thực cũng chỉ là một đứa trẻ mới mười bốn tuổi mà thôi, luôn hi vọng đem hạnh phúc đến cho người khác, lại không nghĩ đến hạnh phúc của mình.

.

[…]

.

Những lời đồn đại trên mạng, Vương Nguyên cũng biết. Không nói, không có nghĩa là không đau.

Cũng chỉ có Vương Tuấn Khải biết, khi Vương Nguyên bình tĩnh nói rằng “Những người ghen tị với người khác là do họ kém cỏi” trước camera, trước đó, không ai thực sự rõ cậu ấy đã tự mình chịu đau đớn bao nhiêu.

Theo sự nổi tiếng tăng dần, CP của bọn họ cũng thu được không ít tranh luận. Công ti không ngừng nói bóng nói gió, muốn bọn họ ở trước camera chú ý hành vi cử chỉ thân mật một chút, chỉ cần biểu hiện tình cảm anh em đồng đội bình thường thôi. Mỗi lần Vương Nguyên đều ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ, nhưng sau đó, ở chỗ camera không quay tới, vẫn cùng anh kề vai sát cánh, cười đến thực vui vẻ.

Cho đến một ngày, cậu phát hiện những cuộc cãi vã của fan, có người thích cậu có người không thích, nhưng tất cả đều phản đối bọn họ ở cạnh nhau.

Vương Tuấn Khải còn nhớ rõ, khi đó cậu ấy mở to mắt, ủy khuất lại bướng bỉnh hỏi anh, “Tiểu Khải, anh nói xem, vì sao những người đó thích em, thích anh, thích chúng ta, vì sao họ lại không thể bình tĩnh sống chung với nhau được?”.

Âm thanh trong trẻo mà yếu ớt, làm cho cảm giác khổ sở dường như cũng tăng lên.

Đứa nhỏ đối với sự trêu chọc kia từng cười ha ha đến gập người lại, giờ đã không thể quay về những tháng ngày vô tư lự ấy nữa rồi.

Đúng vậy, vì sao thế?

Một Vương Tuấn Khải không gì không thể cũng không biết.

Tất cả những gì anh có thể làm, là che lại đôi mắt ngập nước, ôm cậu ấy thật chặt, dùng dịu dàng an ủi mà chống đỡ giúp cậu ấy.

Sau này, Vương Nguyên không còn dễ dàng chui vào trong lòng anh nữa, mà tự mình lập nên một khoảng trời riêng, im lặng chống đỡ mưa gió bên ngoài kia.

Vương Tuấn Khải còn nhớ rõ, khi Vương Nguyên cùng mấy đứa nhỏ kia bất chấp tất cả mà chạy nhanh về phía trước, khi cậu ấy kiên định nắm tay lái phóng xe đi, làm cho anh có một loại ảo giác, cậu ấy đã lớn lên rồi, không cần người khác chiếu cố nữa.

.

Thế nhưng, giờ phút này, bóng dáng nhỏ bé chìm trong đêm tối kia, chưa từng lộ ra một chút yếu ớt nào cùng với bóng dáng đứa nhỏ làm cho người khác đau lòng trong trí nhớ của anh, dường như đè lên nhau, không phân biệt rõ ràng được.

“Vương Nguyên nhi…” Anh rốt cuộc vẫn đi vào, sờ sờ đầu đứa nhỏ kia. Tóc giả của Naruto đã được tháo ra, từng sợi tóc trơn mềm trôi qua kẽ tay.

“A, Tiểu Khải?”

“Vương Nguyên nhi, em không có việc gì lại trốn đi một mình vậy, anh tìm cũng thực vất vả.” Vương Tuấn Khải ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Em không trốn mà…” Cậu cúi đầu, âm cuối nhỏ dần, dường như là chột dạ.

Sau đó, Vương Nguyên cũng không nói nữa, để một mình Vương Tuấn Khải liên miên cằn nhằn.

“Vương Nguyên, hôm nay lúc chơi trò chơi, em không dùng lực gì cả, cây búa kia đánh vào người chẳng đau chút nào.”

“Lưu Chí Hoành còn giúp bọn nhóc kia quấy phá, quả là xứng cái danh Hoành ca…”

“Mấy đứa nhóc con cũng quậy banh nóc nhà, so với em ngày trước còn khó quản hơn!”

Vương Tuấn Khải cũng mặc kệ xem Vương Nguyên có đáp lại hay không, một mình tự lảm nhảm, giống như Vương Nguyên cũng từng liên tục liến thoắng với anh như vậy. Vương Nguyên đem cằm chống lên đầu gối, im lặng lắng nghe, cho đến khi Vương Tuấn Khải nói, “Vương Nguyên nhi, để anh hát cho em nghe.”

Không có sân khấu, không có nhạc cụ, không có nhạc đệm, Vương Tuấn Khải mở miệng hát lên từng chữ, lại dịu dàng như tháng năm đã qua.

.

Cho đến bây giờ, Vương Nguyên vẫn cảm thấy, Vương Tuấn Khải sinh ra là để đứng trên sân khấu, vẻ mặt chăm chú khi hát của anh dường như làm cả thế giới đều yên tĩnh lại.

Vương Tuấn Khải từng hát “Tiếp tục” tặng cho bản thân mình mười lăm tuổi. Hôm nay, anh hát “Tiếp tục” tặng cho Vương Nguyên mười bốn tuổi.

“Tôi luôn nghĩ về người của tuổi mười bốn u sầu (*)

Thật muốn ôm người vào lòng những khi người rơi nước mắt

Trong lòng mờ mịt, lại vẫn muốn cùng thế giới này trải nghiệm

Hết thảy những tổn thương sau cùng đều do người chữa lành

Năm đó, bài toán khó nhất cũng chỉ vài nét bút ngắn ngủi là tìm được lời giải

Hiện tại, tôi lại yêu những hồi ức ấy, có những đứa trẻ luôn luôn không cam lòng

Bên ngoài liệu còn có mưa rơi? Bầu trời liệu còn mang sắc xanh trong trẻo ấy?

Hạnh phúc liệu có ở nơi ấy chờ chúng ta?

Hình như tôi cũng đã quên sự dũng cảm trong cơn mưa năm ấy

Tiếp tục đi thôi, tiếp tục bước về phía trước

Tiếp tục đi về nơi đã hẹn ước trong chuyến lữ hành

Trái tim chân thành sẽ có lúc mệt mỏi

Hãy lẳng lặng mà nghỉ ngơi cho thật tốt”

(*): Lời bài hát gốc là “Tôi luôn nghĩ về người của tuổi mười lăm u sầu”, nhưng Vương Tuấn Khải tự sửa lại.

Vương Tuấn Khải hiểu tâm trạng của Vương Nguyên. Vương Nguyên cũng biết anh ấy hiểu. Nếu không, người này đã không hát “Tiếp tục” cho cậu nghe.

Bọn họ đều hiểu được hiện tại có bao nhiêu gian khó. Cái vòng luẩn quẩn nhiều tranh đấu, công ti xuất hiện vấn đề, những tin đồn ác ý trên internet, còn có những người mới luôn luôn như hổ rình mồi.

Con đường phía trước còn dài như vậy, phải kiên cường bao nhiêu mới không gục ngã?

“Những năm này, ít nhất tôi vẫn tự đối xử tốt với chính mình

Cảm ơn người, vì sự hồn nhiên ấy đã chỉ đường dẫn lối cho tôi

Đã gặp qua rất nhiều loại người, làm được rất nhiều việc

Người có biết tôi đã vui vẻ nhường nào

Ai nói cuộc sống là công bằng?

Cuộc sống sẽ không chiều theo lòng người

Thực cảm ơn người đã luôn kiên định như vậy, mới có tôi của ngày hôm nay

Tiếp tục đi thôi, tiếp tục bước về phía trước

Để xem con đường này sẽ dẫn chúng ta đến đâu

Nơi mà chúng ta hướng đến, nhất định cũng có người đang chờ mong

Không được từ bỏ, đừng nói nản lòng

Xin vĩnh viễn khắc vào lòng những thanh âm này

Vào thời điểm mệt mỏi nhất, hãy nắm lấy tay tôi…”

Trong bóng đêm, thanh âm của Vương Tuấn Khải trầm thấp ấm áp, dễ dàng đi vào chỗ sâu nhất trong lòng. Khi hát đến câu cuối cùng, Vương Nguyên cảm thấy đầu ngón tay ấm áp, những ngón tay đan vào nhau, vẫn chặt chẽ như vậy.

“Vương Nguyên nhi, không nên một mình chống đỡ mọi thứ.”

Cho đến cuối cùng, Vương Tuấn Khải vẫn không hỏi Vương Nguyên một câu nào, lại thấy rõ được đằng sau khuôn mặt mỉm cười của cậu là đau đớn cùng cô độc nơi đáy mắt, hiểu được ở trong lòng cậu là cảm giác gì.

Bởi vì là em, cho nên anh đều biết.

Vương Nguyên cười cười, nhướng lông mày, rồi lại cúi đầu, giống như có chút mệt mỏi lười nhác. Chỉ là cậu vẫn bướng bỉnh, “Không phải mà.”, theo thói quen lại nở một nụ cười nhẹ nhàng.

Vương Tuấn Khải xoa xoa hai má Vương Nguyên, quỳ một chân xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu, thanh âm trầm thấp lại dịu dàng.

“Vương Nguyên nhi, anh không quan tâm em ở trước mặt mọi người cười như thế nào, nhưng mà, có anh ở đây, em có thể khóc.”

Nghe thấy câu đó, rốt cuộc Vương Nguyên cũng không cười nổi nữa.

Cậu cố chấp im lặng kiên trì chống đỡ, nghĩ rằng chỉ cần một người cố gắng là có thể bảo vệ tất cả, nhưng kì thật, cậu cũng đang chờ một người tháo xuống lớp ngụy trang quật cường này.

Người này là Vương Tuấn Khải.

Người này chỉ có thể là Vương Tuấn Khải.

Người này, may mắn mà là Vương Tuấn Khải.

.

“Vương Nguyên nhi…” Vương Tuấn Khải còn đang muốn mở miệng an ủi, cũng không đoán được Vương Nguyên sẽ đột nhiên bổ nhào vào trong lòng anh, bật khóc nức nở như một đứa trẻ.

Vương Tuấn Khải ôm chặt Vương Nguyên, ôm lấy bả vai Vương Nguyên.

Đã bao lâu rồi, Vương Nguyên không còn thoải mái khóc lớn như vậy nữa?

“Tiểu Khải, con đường này thật mệt mỏi quá…”

Anh nghe được giọng nói còn mang theo âm khóc nức nở kia, trong lòng càng thêm đau đớn, ôm chặt cậu ấy, đưa tay vuốt nhè nhẹ sau lưng, dịu dàng an ủi.

“Anh biết, thế nên mới muốn chúng ta cùng nhau chống đỡ…”

.

[…]

.

Khi vác được Vương Nguyên về nhà đã là đêm khuya. Người nọ khóc đến ánh mắt hồng hồng, giống như là miệng vết thương nhỏ xíu. Mà suốt một đường về, Vương Tuấn Khải không ngừng dặn cậu phải đắp khăn lên mắt, tránh cho ngày mai lại sưng lên.

Ở dưới lầu, trước khi chia tay, Vương Tuấn Khải hỏi lại một câu trước kia bọn họ thường lấy ra đùa giỡn nhau.

“Vương Nguyên nhi, em sẽ buông tay sao?”

Cậu không còn kéo dài âm cuối khi trả lời như lần trước, mà nghiêm túc cùng kiên định nói.

“Không đâu.”

“Thế còn anh thì sao?”

“Hả?”

“Anh đó,” Vương Tuấn Khải cười, lấy tay chỉa chỉa ngực mình, “Em sẽ buông tay sao?”

Trong bóng đêm, thiếu niên như ngọc, sợi tóc mềm mại đón gió tung bay, trên mặt mang theo ý cười chân thành ôn hòa, giống như nhiễm lấy một phần ánh sáng vàng óng dịu dàng trên kia. Ánh sáng trong đôi mắt hoa đào lấp lánh, chiếu rõ thân ảnh của đứa trẻ kia.

Vương Nguyên nhịn không được, khóe môi cong lên thành đường cong đẹp mắt.

“Không đâu.”

Thanh âm mang theo hơi lạnh, nhẹ như tiếng gió.

Kiên định vô cùng.

.

[…]

.

Vương Nguyên mười bốn tuổi, kiên định nghĩ rằng, có hai thứ trên đời này cậu sẽ không bao giờ buông tay.

Một là, giấc mộng nơi đáy lòng.

Hai là, Vương Tuấn Khải bên cạnh mình.

.

.End.

.

.

muốn nói hai điều, một là, fic này dành tặng cho Nhi’s Roy, vì chúng ta cùng tên, cùng yêu thương một người, cùng thích ở ẩn (dù không cùng năm sinh), vì duyên phận giữa chúng ta. =)) hi vọng cô sẽ luôn luôn tốt đẹp, mọi sự trong cuộc sống đều được như ý 😡 quen cô tôi cảm thấy rất vui vẻ, có lẽ là duyên phận thật :))

hai là, như mọi người thấy, mình đã có permission của chị Thập Niên Hạ Cẩm, được phép dịch tất cả các truyện của chị ấy. XD bản dịch thuộc về mình theo pháp lí, vì vậy có thể mang ra ngoài, nhưng tất nhiên phải qua sự đồng ý của mình. :)) thiệt hạnh phúc, có được permission của chị Cẩm, hí hí 😡 mình cực kì thích giọng văn của chị ấy, chỉ tiếc chị ấy viết chưa nhiều :)) từ nay về sau sẽ cố gắng dịch tất cả fic của chị ấy :))

anw, ngày lành ❤

[FanFiction] [KaiYuan] Khăn quàng cổ màu cam [Oneshot]

Khăn quàng cổ màu cam

Tác giả: Thập Niên Hạ Cẩm

Editor: Tử Lăng

Thể loại: đoản, ngọt, hiện thực hướng

Link gốc: http://shinianxiajin.lofter.com/post/1cc71097_41afd5c

BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, CẢM PHIỀN KHÔNG MANG RA NGOÀI!

.

.

ePWUhHa

.

“Thích là phóng túng, nhưng yêu lại là khắc chế.”

Không biết bao nhiêu lần Vương Nguyên gõ những từ này ở khung tìm kiếm weibo, cùng với kết quả hiện ra sẽ luôn luôn là hình ảnh Vương Tuấn Khải vươn tay muốn chạm vào cậu, nhưng cuối cùng vẫn bỏ xuống.

Yêu sao?

Đứa nhỏ mới mười bốn, mười lăm tuổi, sao hiểu được cái gì gọi là tình yêu. Chỉ là thói quen cùng với người làm bạn, chuyện buồn vui giận hờn gì cũng chia sẻ cùng nhau.

Từ rất lâu, cậu đã biết đến cái gọi là Khải Nguyên, cũng không thấy phản cảm, giống như tên mình và tên người ấy vốn dĩ nên được viết cạnh nhau. Tuy rằng lúc trước cậu cũng từng lập một cái nick phụ ở trạm B, không ngừng bắn phá “Nguyên Khải vương đạo”, nhưng cuối cùng luôn bị “Khải Nguyên thịnh thế” đáp trả tơi bời.

Trong nháy mắt, nửa năm đã trôi qua, ngày đó khi tìm kiếm cụm từ “Mà tôi đã không còn hiểu rõ mối quan hệ của chúng tôi, là tình bạn, hay lại là tình yêu”, vẫn còn thấy chút ít kết quả tìm kiếm. Mà bây giờ, dùng nick phụ lượn vòng quanh weibo, luôn thấy đủ loại comment kêu rên, “Khải Nguyên càng ngày càng không còn thân thiết nữa rồi!”, “Khải Nguyên xin hãy phát đường cho con dân đi!”. Chính là như thế. Có đôi khi Vương Nguyên thực sự nghi hoặc, cậu cùng Tiểu Khải đã trở nên xa lạ như vậy sao? Khải Nguyên đã thay đổi như vậy sao?

Có lẽ là đã thay đổi rồi.

.

Trải nghiệm cuộc sống hơn một năm, bọn họ đều bị thúc giục trưởng thành. Cậu không còn là đứa nhỏ mà Vương Tuấn Khải sờ đầu một cái sẽ đỏ mặt, đã có thể bình thản nắm tay người cùng biểu diễn; cậu cũng sẽ không vì phải lên sân khấu mà khẩn trương đến phát run, đã có thể kiên cường sánh vai cùng người trên thảm đỏ, những lúc khó xử cũng có thể tự mình đối đáp, mỉm cười giải vây.

Vương Nguyên không còn là em trai nhỏ đứng sau lưng Vương Tuấn Khải cần người quan tâm, cậu đã trở thành thiếu niên có thể một mình đối mặt với tất cả.

Còn Vương Tuấn Khải, người ấy cũng càng ngày càng trở nên thành thục chín chắn, không còn tùy ý đối với cậu đụng tay đụng chân, không còn cố tình vò đầu cậu thật mạnh, ngay cả một cái ôm cũng đều phải cẩn thận như thế.

Có lẽ đây chính là nỗi đau trưởng thành, cũng chỉ là nhất thời mà thôi.

Vương Nguyên nghĩ như vậy.

Thế nên, cậu đặt bút viết xuống nhật kí, rằng.

___ cái gì gọi là trưởng thành?

___ chính là khi tôi cố gắng đi về phía trước, đã không còn cùng người nắm chặt tay.

.

[…]

.

Vì phải ghi hình đi mua quà, nên Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải tự nhiên có được cơ hội hiếm có cùng nhau đi dạo phố. Ở Trùng Khánh, vào tháng mười một, nhiệt độ đêm bao giờ cũng xuống thấp, hơn nữa để thu hình hiệu quả, hai người đều cởi bỏ áo khoác ngoài. Thật vất vả chờ đến khi thu xong, cả tay và chân của Vương Nguyên đều đã lạnh băng, cậu vội vàng mặc áo khoác, chà xát hai bàn tay sưởi ấm, nhưng hai má vẫn vì đông lạnh mà đỏ bừng lên.

“Vương Nguyên nhi, này, cho em.”

Vương Tuấn Khải đưa cho cậu một cái gói to.

“Khăn quàng cổ, anh vừa mới mua.”

“Lão Vương, anh đáng yêu nhất đó~” Vương Nguyên không khách khí cầm lấy, nghĩ đến tốc độ tay Vương Tuấn Khải thật nhanh, cậu chưa hề nhìn thấy anh mua gì hết trơn, quả thực là bằng tốc độ xé thư tình ngày trước mà. “Vẫn là đại ca tốt nhất…”

Khăn quàng cổ mềm mại, vải dệt chất lượng tốt, lại còn ấm áp, màu sắc rực rỡ ở trong đêm tối thực sự vô cùng chói mắt.

Ừ, màu sắc sao, rất rực rỡ.

Bạn học, đoán đúng rồi, chính là màu sắc mà tiểu khoai tây Vương Tuấn Khải thích nhất, màu cam đất!

Vương Nguyên có cảm giác trên đầu mình xuất hiện ba cái vạch đen.

Lão Vương, có phải anh muốn em cùng trở về túp lều bên sông của anh, đánh cá hát ca sống qua ngày hay không…

Rõ ràng! Rõ ràng không phải chuyển hình tượng rồi sao, cái gì cuồng bá khốc, cái gì sói tà ác, cái gì tổng tài khí phách!! Vì sao lại đi thích cái màu cam đất quê mùa lại còn là của ác bá này!!!

Em thực sự không muốn về quê làm ác bá đâu, cầu buông tha, cầu thương xót!!

Hiện tại em tốt lắm rồi, hát hát lung tung, kiếm chút tiền tiêu vặt là được!

Hơn nữa, cho dù là trước kia, màu cam đất cũng không thuộc phạm trù thưởng thức thẩm mĩ của em có được không! Đạp anh nè! (╯°Д°)╯︵ ┻━┻

Vương Tuấn Khải tự động mở ra chế độ vô tội, hoàn toàn làm ngơ trước sắc mặt “phấn khích” của đứa nhỏ kia, trực tiếp đem khăn quàng cổ quấn vài vòng thật kín.

“Ngây ra đó làm ra, cứ đeo trước đã, chẳng lẽ muốn để lạnh đến phá cổ họng sao.”

Vương Nguyên ghét bỏ bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật gật đầu. Vương Tuấn Khải đối với người khác vừa tốt bụng vừa dịu dàng, những lời này đến bây giờ vẫn không sai.

.

[…]

.

Ngày hôm nay, Lưu Chí Hoành bước vào công ti, khi nhìn thấy một mạt màu chói lóa trên cổ Vương Nguyên, cười đến ngã trái ngã phải, đập bàn bùm bụp, “Vương Nguyên, cậu sốt hả? Sao lại đeo một cái khăn quàng màu này chứ!”

Ánh mắt Vương Nguyên lia qua như dao, “Lưu Chí Hoành, cậu nghiện đập bàn hả? Cậu thật sự không biết Tiểu Thiên Nga nhà cậu sắp lập một couple mới tên là “Hoành bàn” hả?”

Ánh mắt sắc bén của Vương Nguyên đối với Lưu Chí Hoành không có một tí lực uy hiếp nào, cậu còn đang định cười nhạo thẩm mĩ của Vương Nguyên thêm chút nữa thì chợt nghe sau lưng vang lên một giọng lành lạnh, “Là anh tặng đấy, thì sao?”

Má! Lưu Chí Hoành nhảy dựng lên, làm sao cậu có thể quên màu cam đất này là đặc quyền sở hữu của Vương Tuấn Khải chứ!

“Không dám không dám, ý em là, màu này rất tốt, nhìn có vẻ hoài niệm.”

Lưu Chí Hoành cười gượng hai tiếng.

Là rất cũ thì có, Vương Nguyên mệt mỏi nghĩ thầm. Từng có thiếu niên cực kì yêu thích màu cam đất này, khiến không biết bao nhiêu các mẹ các chị tan nát tâm can. Cậu còn nhớ rõ đêm trước khi ra sân bay lần đầu tiên, các mẹ các chị còn lo lắng đề phòng người này mang màu cam lên cả sân khấu.

Bây giờ nghĩ đến, thật là hoài niệm. Cậu rất may mắn mới có thể cùng người này một ngày lại một ngày đi qua năm dài tháng rộng, làm bạn với nhau, cùng nhau trưởng thành. Nghĩ như vậy tựa hồ cảm thấy khăn quàng cổ màu cam cũng không đến nỗi khó coi như trước~

Vì thế, cậu hơi cúi đầu, giấu đi khóe môi giương lên vui vẻ, tháo khăn quàng cổ cất vào trong ba lô, vừa lòng gật đầu, “Ừm, tớ cũng thấy màu này rất tốt.”

.

[…]

.

Sau khi thu xong tiết mục, đã là gần nửa đêm. Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải cùng nhau đi về nhà. Cậu ngoan ngoãn đem khăn quàng cổ vây thật kín, vừa đi vừa đá mấy viên sỏi bên đường.

“Vương Nguyên nhi, sao vậy, không vui?”

“Ở trong tưởng tượng của tôi, có một cái khăn quàng cổ màu cam…”

“Ok, anh không cùng em hát đối từ. Gần đây vì sao cảm xúc luôn thấp vậy? Nói anh nghe một chút.”

“Đâu có đâu~”

“Có.”

“Không có.”

“Có.”

“Không có.”

“Có.”

Hình như, đã rất lâu rồi hai người không còn cãi nhau theo kiểu của học sinh tiểu học như thế này nữa.

Nhóc con Vương Nguyên vẫn không chịu nhận, “Không có thật mà.”

“Có. Chính là có, anh biết.” Vương Tuấn Khải nói như chém đinh chặt sắt, sau đó lại cúi đầu bỏ thêm một câu, “Anh thực sự biết.”

Đúng vậy, bất cứ chuyện gì của Vương Nguyên, Vương Tuấn Khải đều biết. Tâm tư của Vương Nguyên, Vương Tuấn Khải cũng biết. Có thể gạt tất cả mọi người, duy nhất không gạt được người này.

“Tiểu Khải, anh nói xem, có phải chúng ta thay đổi hay không…” Lông mi thật dài hạ xuống, ánh đèn đường chiếu qua tạo thành cái bóng nhỏ, nhìn qua lại cô độc như thế, buồn bã như thế.

“Ừm, tất nhiên là thay đổi… Em cao hơn, đẹp trai hơn, biết ăn nói hơn, còn có thể theo nhịp điệu nói chuyện mà anh dẫn dắt, càng ngày càng không cần quản lí chặt chẽ… Còn anh, so với em càng cao hơn, đẹp trai hơn…”

“Tiểu Khải…” Vương Nguyên ngắt lời anh, thanh âm trầm thấp như thể đang thở dài.

Vương Tuấn Khải giữ hai vai Vương Nguyên, nhìn thẳng vào mắt cậu, thấy trong đó là cô độc cùng buồn bã, khiến cho anh vô ý thức nhẹ giọng, dịu dàng an ủi.

“Vương Nguyên nhi, em thay đổi, anh thay đổi, chỉ là…” Thanh âm kiên định mà ấm áp, nhẹ như tiếng gió, nhạt như tiếng hát, “… Chúng ta không thay đổi.”

Cho dù chúng ta thay đổi, lớn dần lên, nhưng Khải Nguyên vẫn là Khải Nguyên, là ràng buộc không thể chia cắt.

.

Vương Tuấn Khải vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Vương Nguyên. Bàn tay không đeo găng, đầu ngón tay mang theo hơi lạnh, Vương Nguyên lại cảm thấy tay anh ấm áp lạ thường, lại kiên định vững vàng.

“Vương Nguyên nhi, không nên nghĩ nhiều như vậy. Em chỉ cần lo ăn thật nhiều cơm, luyện hát cho tốt, an ổn mà trưởng thành, còn tương lai, không phải có anh sao.” Thanh âm dịu dàng của Vương Tuấn Khải vọng lại trong không gian tịnh mịch, giống như từng sợi tơ quấn lại hai linh hồn thật chặt. Lại giống như năm đó, vào thời điểm cô đơn nhất, bọn họ nắm lấy tay nhau, từ nay về sau, gắn bó làm bạn, vĩnh viễn như hình với bóng.

Con đường tương lai dài đằng đẵng, anh đi cùng với em. Nếu mệt mỏi, để anh đứng trước em làm tường thành chắn gió che mưa, khi em chạy lên phía trước, anh nguyện đứng phía sau bảo vệ em bình yên khỏe mạnh.

Cho nên, đừng dùng giọng nói đau thương như vậy gọi tên anh. Anh vĩnh viễn đều thích chất giọng trong trẻo của đứa nhỏ ngày đó.

.

Vương Nguyên dùng sức dụi dụi mắt, nhưng vẫn có chất lỏng ấm áp tràn ra, bị gió đêm lạnh thổi tới.

Vương Tuấn Khải, môn ngữ văn của anh vẫn tệ hại như vậy.

Chính là, lời nói tệ hại đến vậy, nhưng vẫn dễ dàng chạm tới chỗ mềm mại nhất trong lòng.

Anh ấy nói, trên con đường tương lai sẽ luôn có anh. Giống như ngày mười lăm tháng tư năm đó, bước lên bục nhận thưởng, người kia thì thầm, đừng sợ, có anh ở đây. Sau đó mặc cho cậu nắm lấy góc áo, dẫn cậu bước lên sân khấu vinh quang của bọn họ.

Có đôi khi, hỗn loạn ngoài kia, cùng với những lời chỉ trích ác ý sẽ làm cậu nản lòng thoái chí, tưởng như chỉ có mình mình đối mặt với khó khăn chồng chất, lại quên mất từ lâu đã có một thiếu niên tên là Vương Tuấn Khải hứa hẹn cho mình thật nhiều cái mười năm, cùng mình đi thật nhiều đoạn đường.

“Vương Nguyên nhi, em khóc à?”

“Anh mới khóc ấy! Em đây là gió thổi nên bị ngứa, đúng, là gió thổi… Ai ai ai lão Vương, anh đừng đem khăn quàng cổ che mắt em lại, em không thấy gì hết!”

“Không có việc gì, anh dẫn em đi, sẽ không ngã!”

Đêm đó, dưới ánh trăng, người dắt tay tôi. Lòng bàn tay mang theo nhiệt độ ấm áp, làm cho người ta cảm thấy an tâm lạ thường.

Con đường phía trước có người, tôi sẽ không sợ hãi.

Thế gian rộng lớn, người đến người đi, chúng ta lại gặp được nhau. Cùng chung giấc mộng, cùng một chấp nhất.

Không dám nói vĩnh hằng, bởi thế gian khắc nghiệt.

Chỉ cần người vẫn ở đây, vào thời điểm tôi cần, cho tôi ấm áp cùng an tâm.

Chỉ cần người vẫn ở bên cạnh tôi, vậy là đủ.

.

[…]

.

Đưa Vương Nguyên về đến dưới nhà, Vương Tuấn Khải đang chuẩn bị quay đầu đi, lại nghe đứa nhỏ phía sau kêu ầm lên, “Lão Vương, em cũng mua quà cho anh đó nhá~”

“Cái gì vậy?” Vương Tuấn Khải vui vẻ, không để ý đến gió lạnh đêm khuya, cười đến cả hai răng khểnh đều lộ ra.

“Đây!”

Vương Tuấn Khải nhìn thấy Vương Nguyên rút từ trong ba lô ra món quà thì sắc mặt nhanh chóng thay đổi, so với lần trước đi Đài Loan nhìn thấy chị nhân viên cửa hàng cầm chiếc vòng cổ vàng óng to đùng còn thay đổi nhanh hơn.

Nhóc con Vương Nguyên nhi này, không phải chứ? Thật sự không phải là trả thù? Một học sinh trung học nghiêm túc như anh phải đội cái mũ màu cam rực rỡ này, rốt cuộc là muốn nháo loại nào hả?!!

Vương Tuấn Khải có cảm giác mỗi dây thần kinh trong đầu cùng run lên.

“Em đội cho anh nhá?” Vương Nguyên mở to đôi mắt vô tội chớp rồi lại chớp.

Không không không không không! Anh nhất định phải giữ vững tôn nghiêm của người làm đại ca.

Vương Nguyên nhìn, quệt quệt miệng, một bộ dáng anh không đội, em không vui, vậy có tin em khóc cho anh xem hay không.

Đội đội đội! Ai bảo làm đại ca là phải có nguyên tắc hả, vớ vẩn!!

.

[…]

.

Cho nên ngày hôm sau, khi Vương Tuấn Khải sải dài bước chân cùng với hiệu ứng từ chiếc mũ màu cam rực rỡ kia tiến vào công ti, nhóm tiểu đồng bọn tỏ vẻ đã bị đả kích không ít.

Lưu Chí Hoành dùng vẻ mặt cứng ngắc đánh giá Vương Tuấn Khải hết sức thản nhiên trong một thân quần óc đen xì và một cái màu cam nổi bật, nhìn nhìn rồi lại nghĩ đến chiếc khăn quàng cổ của Vương Nguyên hôm nọ, trong lòng cảm thấy đã hiểu ra thiên cơ rồi. Cho nên đây là, quần áo tình nhân?

Tầm muội tỏ vẻ hiểu rõ chân lí cuộc đời, được rồi, đừng có hỏi, đại ca cùng Vương Nguyên nhà này có ám muội gì cũng là man liều mạng.

Chỉ có một tiểu sư đệ nọ không rõ cho nên túm lấy Lưu Chí Hoành tò mò hỏi, “Hoành ca Hoành ca, mùa đông năm nay đang lưu hành màu cam sao? Em có cần đi mua một cái găng tay màu cam không nhỉ?”

Hoành ca tỏ vẻ lạnh lùng, tiểu sư đệ em vẫn còn rất non nớt đó. Không phải mỗi loại màu cam đều có thể gọi là màu cam đất đâu.

.

[…]

.

Không phải mỗi một loại màu cam đều có thể gọi là màu cam đất.

Không phải mỗi một loại tình cảm đều có thể gọi là Khải Nguyên.

.

.End.

.

.

trong fic này có cực kì nhiều câu hay mà mình rất thích, vì vậy dù cuối tuần thi học kì mà vẫn cố lết edit cho xong, bấn quá mà 😥 nhưng trong số đó thích nhất là câu “em thay đổi, anh thay đổi, chỉ là chúng ta không thay đổi”. mình thường hay nghĩ bọn nhỏ đang thay đổi và sẽ thay đổi, rồi sẽ lớn dần lên, sẽ trưởng thành và không còn như xưa nữa. nhưng đọc fic này, đột nhiên có chút an tâm.

vương nguyên sẽ thay đổi, vương tuấn khải sẽ thay đổi, nhưng họ sẽ không thay đổi.

khải nguyên là ràng buộc không thể tách rời. :’)

có thể không phải là tình yêu, chỉ đơn giản là, sự ràng buộc. sự ràng buộc giữa hai người đó.

[FanFiction] [JunSeob] Những mẩu giấy trong ngăn bàn [Oneshot | Đại boss sinh nhật vui vẻ :3]

Title: Những mẩu giấy trong ngăn bàn

Author: Tử Lăng

Rating: T

Pairing: JunSeob

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi.

Category: General

Summary:

“Có một ngày nắng, anh chợt bắt gặp một mẩu giấy nháp được xé nham nhở trong ngăn bàn, được kí bởi cái tên kiddo.”

A/N:

– Chúc mừng sinh nhật, đại boss của tôi. ❤ Chúc cô thêm một tuổi mới ăn no chóng lớn, ổn định công việc, kiếm được cả bạn trai mang về chà đạp lúc tuổi già. =)) Luôn luôn yêu thương cô rất nhèo~~ *tung t(r)ym* =))

– Lần thứ hai (hình như vậy) viết fic học đường cho JunSeob. :v Lâu lắc lâu lơ rồi mới lại viết mấy câu chuyện đậm chất học sinh như thế này, có bị gượng gạo thì cho mình xin lỗi. Chỉ là một câu chuyện ngắn ngắn nhỏ nhỏ, đọc xong đủ để mỉm cười. Anw, chúc vui vẻ. ^^

.

.

tumblr_lxpa1htd8q1qiyaplo1_500

.

Buổi chiều đầu tiên đến trường sau một kì nghỉ hè nhàm chán, JunHyung ngạc nhiên khi phát hiện “vật thể lạ” trong ngăn bàn mình. Một mẩu giấy được xé nham nhở, chỉ có hai chữ đơn giản,

“Xin chào?”

Và bên dưới kí tên kiddo, thậm chí còn không viết hoa.

Lại là một trò đùa nghịch ngợm. Khóa năm nay mới vào trường học ca sáng, lớp JunHyung học ca chiều. Việc làm quen bằng những mẩu giấy nhắn qua ngăn bàn này, năm ngoái trong lớp anh không thiếu, thậm chí cuối cùng còn trở thành trận cá cược xem ai có thể cưa đổ một em gái (chị gái?) dễ thương bằng cái trò mèo này nữa. Nhưng tất nhiên JunHyung không tham gia rồi, ai dè năm nay lại đến lượt anh trúng đạn.

Em trai à, đáng tiếc ngồi chỗ này không phải là một chị gái xinh đẹp, mà là một ông anh giai khô khan.

Với suy nghĩ đó, JunHyung tiện tay nhét luôn mẩu giấy ấy vào ngăn trong cùng của cặp sách khi đã liếc qua bốn góc lớp mà không thấy thùng rác đâu. Thật không hiểu cơ sở trường này thiếu thốn đến mức nào…

.

[…]

.

“Có cần kiên trì với trò đùa này vậy không?”

Đến ngày thứ sáu thì JunHyung chịu hết nổi, ngao ngán nhìn mẩu giấy nhỏ trong tay mình, vẫn là đôi nét nguệch ngoạc của hai chữ “xin chào” và cái tên kiddo vẫn chẳng hề được viết hoa. Anh đeo tai nghe, nằm dài ra bàn, chán nản mà lật qua lật lại mẩu giấy. Bên cạnh là tụi bạn đang cười đùa ầm ĩ, thỏa sức phá phách trong một tiết trống bất ngờ. Chỗ ngồi của JunHyung ngay gần cửa sổ, nắng xen qua kẽ lá chiếu vào, khiến tờ giấy dường như trở nên trong suốt. Hai chữ “Xin chào” cùng một dấu hỏi chấm, và cái tên kiddo.

Đột nhiên JunHyung mỉm cười.

Anh nghĩ, không biết nếu anh thử làm “cái trò mèo” này một lần thì sẽ thế nào.

Vì thế, hôm ấy, trước giờ tan học, có người nào đó vội vàng nhét một mẩu giấy cũng được xé nham nhở vào ngăn bàn bên cạnh cửa sổ. Nắng chiều vẫn rực rỡ bên ngoài kia.

“Xin chào!”

.

[…]

.

Đó là lần đầu tiên JunHyung đến trường trong một tâm trạng chờ mong, lại có chút hồi hộp như vậy.

Anh đưa tay vào trong ngăn bàn, quả nhiên.

“Ồ, rốt cuộc cũng chịu trả lời tôi rồi? ^^ Tôi có thể gọi anh là gì? kiddo, có thể gọi tôi như vậy.”

JunHyung bật cười khi nhìn thấy icon hình người mỉm cười kia. Những nét chữ nhỏ nhắn nguệch ngoạc, không hiểu sao làm anh nghĩ đến cậu nhóc mới quen này có lẽ cũng có một dáng người nhỏ nhỏ. Cậu ấy đoán được anh là con trai, thật ra cũng khá dễ hiểu, vì chữ của JunHyung vừa thô lại to, rất khó là chữ của nữ sinh.

“Jumyeom, đó là tên của tôi.”

.

[…]

.

Ngày lại ngày, những mẩu giấy trong ngăn cuối cùng của cặp sách JunHyung cứ ngày càng nhiều lên. JunHyung vẫn đều đặn giữ liên lạc với cậu nhóc kiddo đó, cậu nhóc thích tự vẽ icon.

Đó là một cậu nhóc đáng yêu, vui vẻ, lạc quan, nhiệt tình, biết quan tâm đến người khác. Thỉnh thoảng JunHyung nghĩ rằng, có lẽ cậu bé ấy cũng như mặt trời nhỏ ấm áp, khi cười rộ lên sẽ thấy được đuôi mắt cong cong, đáy mắt trong trẻo và luôn luôn bừng sáng như thể có sao trời. JunHyung không vẽ ra được một cách rõ ràng khuôn mặt của cậu nhóc đó trong tưởng tượng của mình, mà chỉ có thể miêu tả đôi mắt và nụ cười của cậu ấy.

Đối với JunHyung, cậu nhóc không đơn giản là một người bạn.

Có lẽ không phải là thích, chỉ là có một chút rung động, rất nhẹ. Anh thích cảm giác như nắng mà cậu nhóc mang lại cho anh, luôn luôn ấm áp, luôn luôn vui vẻ, dường như lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.

“Này, Jumyeom, anh đã từng thích ai bao giờ chưa?”

“Rồi, bây giờ tôi cũng vẫn thích người đó. Người đầu tiên và duy nhất.”

“Hả, lãng mạn như vậy sao? :O Thế người đó có biết không?”

“Chắc là không?”

“Sao anh không nói?”

“Không đủ dũng khí.”

“Này Jumyeom, anh nhát như vậy sao? ;_;”

“Bởi vì chúng tôi không thân, chỉ được tính là quen biết.”

“À… Vậy cậu ấy là người như thế nào?”

“Cậu ấy hả… Dáng người nhỏ nhắn, tóc đen, mắt đen, có lúm đồng xu, mắt cười cong cong. Cậu ấy khi cười rộ lên tạo cảm giác hạnh phúc một cách kì lạ. Cậu ấy là người rất dễ hài lòng, sống đơn giản, chỉ một điều bé xíu cũng làm cậu ấy vui vẻ. Cậu ấy hạnh phúc một cách toàn tâm toàn ý. Giống như là nắng. Cậu ấy hát rất hay. Làm bất cứ việc gì cũng cố gắng hết sức. Một đứa trẻ tốt đẹp.”

“Này Jumyeom, đây là lần đầu tiên anh nói nhiều như vậy đấy. :3 Nghe anh kể cũng cảm thấy cậu ấy của anh thật sự rất đáng yêu nhỉ. Sao anh không thử làm quen?”

“Vẫn câu cũ, không đủ dũng khí.”

“Hai người là bạn từ trước rồi hả?”

“Không, nhưng tôi sợ nói ra ngay cả cơ hội làm bạn cũng không có.”

“Vậy à…”

Rốt cuộc chủ đề này cũng kết thúc trong hai chữ vậy à của cậu ấy. Buổi chiều hôm đó không có nắng, JunHyung nhìn mẩu giấy nhỏ trong tay mình, sao cảm giác như cả bầu trời cũng đang thở dài.

“Thế còn cậu, cậu từng thích ai chưa?”

“Rồi, hehe.”

“Người như thế nào?”

“Một người rất tốt, vô cùng tốt.”

“Hai người đang quen nhau?”

“Không, cũng giống như anh vậy đó, là tôi yêu thầm người ta mà thôi. :’)”

JunHyung nghĩ, mặt trời nhỏ nhà anh là một cậu bé tốt như thế, vì sao lại có người không thích cậu được chứ? Hơn nữa, icon mỉm cười của cậu ấy khiến anh khó chịu. JunHyung đột nhiên tự hỏi, nếu như hai người quen nhau, nếu như họ là bạn bè ngoài đời thực, có phải khi nói những chuyện đau lòng này, cậu ấy cũng sẽ mỉm cười hay không?

Nhưng cười như vậy thực sự rất khó coi.

“Tính cách cậu thật không giống người sẽ im lặng.”

“Này, Jumyeom, anh không cần làm ra vẻ hiểu tôi như vậy đâu. /____\ Nhưng, con người mà, tôi cũng sẽ bất an chứ? Không phải anh cũng như vậy sao.”

Không phải anh cũng như vậy sao.

JunHyung ngẩn người. Đúng thế, không phải anh cũng như vậy sao.

Người đó tên là Yang YoSeob, học dưới anh một khóa. Anh quen cậu ấy trong câu lạc bộ âm nhạc của trường. Kì thực, lần đầu tiên anh nhìn thấy người đó là ở khu vườn nhỏ sau trường.

Chiều cuối hạ rơi rớt nắng, người đó ngồi bó gối dưới một tàng lá xanh mướt, nhỏ giọng ngâm nga một vài giai điệu quen thuộc. JunHyung chỉ nhìn thấy non nửa sườn mặt nghiêng nghiêng của người đó. Nắng xiên qua kẽ lá, rơi xuống thành những chấm nhỏ sáng lốm đốm. Người đó cong khóe miệng, cười rất vui vẻ, ngay cả đuôi mắt cũng tỏa ra hạnh phúc làm người khác muốn chạm vào. Lúm đồng xu nho nhỏ, tóc đen tuyền hơi rối, mắt cười trong vắt, áo sơ mi màu trắng, sạch sẽ lại nghiêm túc đến như vậy.

JunHyung không tin vào cái gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên, lúc đó, anh chỉ đơn thuần cảm thấy, đứa trẻ đó thật sự rất tốt đẹp.

Vài ngày sau, gặp lại cậu ấy trong câu lạc bộ âm nhạc, biết đến cậu ấy, càng ngày càng hiểu rõ cậu ấy, tình cảm trong lòng tựa như mầm cây nho nhỏ, âm thầm bén rễ, lặng lẽ sinh trưởng, đến khi JunHyung giật mình phát hiện, thì ra mình đã yêu thương một người nhiều đến như vậy rồi.

Thế nhưng JunHyung bất an, không dám tiến xa hơn một bước. Bởi vì đặt người đó trong lòng, nên mới để ý cùng dè dặt. Mối quan hệ của hai người vốn dĩ không mặn không nhạt, cùng lắm chỉ là quan hệ xã giao mà thôi.

Nhưng còn đứa trẻ kiddo đó… JunHyung mờ mịt nghĩ, yêu thầm, thực sự rất đau lòng cùng mệt mỏi.

“Đúng thế, tôi cũng vậy. Nhưng tôi hi vọng cậu được hạnh phúc.”

Anh chỉ là, hi vọng đứa trẻ ấy được hạnh phúc mà thôi.

Cũng như người đó, có thể toàn tâm toàn ý mà hạnh phúc, khi cười lên có thể mang theo ánh sáng rực rỡ của một ngày nắng.

.

[…]

.

Một năm học trôi qua rất nhanh. Ngày bế giảng năm học, JunHyung tìm thấy trong ngăn bàn mình một mẩu giấy được xé nham nhở, chỉ có mấy chữ đơn giản,

“Này, Jumyeom, tạm biệt.”

Và bên dưới kí tên kiddo, thậm chí còn không viết hoa.

Năm sau anh sẽ chuyển sang lớp học mới, cậu ấy cũng vậy. “Cái trò mèo” mà bọn họ vẫn thường chơi với nhau, rốt cuộc cũng phải kết thúc. Sang năm, trường học được xây dựng lại, thêm một dãy nhà phía bên trái, không còn cảnh học sinh phải học theo ca nữa.

Anh không hỏi, cậu ấy không hỏi.

Nắng đầu hạ đã bắt đầu chói chang. JunHyung là người cuối cùng xách cặp ra khỏi lớp. Anh ngước nhìn tàng cây xanh tốt bên ngoài kia, nheo mắt nghĩ thầm.

Đứa trẻ này, nếu như có duyên gặp lại, tôi thật sự rất muốn được trực tiếp nghe cậu gọi hai tiếng “Này, Jumyeom”.

Mặt trời nhỏ, đứa trẻ nhỏ.

Chỉ là, hi vọng đứa trẻ ấy được hạnh phúc mà thôi.

Tạm biệt, kiddo.

.

[…]

.

Cuối mùa hạ, JunHyung nhận được điện thoại của câu lạc bộ âm nhạc, muốn anh dành chút thời gian đến trường để chuẩn bị một vài tiết mục chào mừng ngày khai giải năm học. JunHyung dĩ nhiên là thoải mái nhận lời.

Mất cả một buổi sáng, công việc mới được thu xếp ổn thỏa. Mọi người rủ JunHyung cùng đi ăn trưa, nhưng anh cười từ chối. Một mình anh men theo những dãy hành lang vắng lặng, tìm đến lớp học cũ của mình.

Tất cả vẫn như vậy, hình như không có gì thay đổi.

JunHyung mím môi cười, ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ của mình. Anh đưa tay vào trong ngăn bàn thử tìm kiếm, nhưng rốt cuộc không tìm thấy gì.

Đứa trẻ kia, không biết cậu ấy bây giờ như thế nào.

.

Gió xào xạc. Nắng cuối hạ rơi lại trên những tàng cây xanh mướt, trên hành lang dài và hẹp, trên đuôi mắt ai cười cong cong như vầng trăng nhỏ.

“Này, Jumyeom.”

Trong giọng nói còn mang theo ý cười trong vắt như bầu trời mùa hạ.

JunHyung đột nhiên cảm thấy hốt hoảng.

“Đứa trẻ này, nếu như có duyên gặp lại, tôi thật sự rất muốn được trực tiếp nghe cậu gọi hai tiếng “Này, Jumyeom”.”

Mẩu giấy nhỏ trong ngăn bàn vào ngày đầu hạ ấy, cuối cùng vẫn nằm lại thật sâu trong ngăn tủ của đứa trẻ nọ.

.

Đứa trẻ với dáng người nhỏ nhắn, tóc đen, mắt đen, có lúm đồng xu, mắt cười cong cong. Cậu ấy khi cười rộ lên tạo cảm giác hạnh phúc một cách kì lạ. Cậu ấy là người rất dễ hài lòng, sống đơn giản, chỉ một điều bé xíu cũng làm cậu ấy vui vẻ. Cậu ấy hạnh phúc một cách toàn tâm toàn ý. Giống như là nắng. Cậu ấy hát rất hay. Làm bất cứ việc gì cũng cố gắng hết sức. Một đứa trẻ tốt đẹp.

Một đứa trẻ tốt đẹp.

JunHyung nhìn nụ cười rực rỡ của cậu ấy, sau đó cũng cười, dịu dàng vô cùng.

.

Những mẩu giấy nhỏ trong ngăn bàn, tàng cây xanh màu lá tươi mát, nắng hạ vàng óng rực rỡ, bầu trời trong vắt như nước.

Năm năm, mười năm, rồi hai mươi năm, rồi còn là cả đời.

Tất cả đều có thể thay đổi, duy chỉ có mắt cười cong cong cùng dịu dàng trong đáy mắt ngày ấy là chưa từng đổi thay.

“Này, Jumyeom…”

.

.End.

.

[FanFiction] [KaiYuan] From A to Z with KaiYuan [Oneshot | Happy Birthday to Jongie unni ^^]

Title: From A to Z with KaiYuan

Author: Tử Lăng

Pairing: Vương Tuấn Khải x Vương Nguyên | Wang JunKai x Wang Yuan

Rating: T

Disclaimer: Các nhân vật không thuộc về tôi.

Category: General

A/N:

– Quà sinh nhật cho Jongie unni cụa emmmm ❤ Chúc tuổi mới zui zẻ hạnh phúc ước gì được nấy nha :3 Thương nhèo nhèo~~

– Tui đang nghĩ đến việc làm nguyên một cái series kiểu from A to Z dư này cho tất cả các couple mà tui ship =))) nhưng trước đó phải chữa cái bệnh lười đã =))))) okay chúc đọc vui nha :3

.

.

6ae37a29gw1efop4fs9v1j21e00kcq7y

.

1. A – annoy: Làm phiền

Vương Nguyên rất thích làm phiền Vương Tuấn Khải. Chốc lại chọc chọc người ta một chút, chốc lại kéo kéo người ta một chút, ồn ào nói chuyện chơi đùa này nọ, tóm lại là chẳng bao giờ yên. Còn Vương Tuấn Khải có bực mình không? Có chứ, nhưng biết làm thế nào bây giờ? Mắng không được, đánh không xong, làm lơ thì càng không nỡ. Thế nên là tiểu đội trưởng im lặng chấp nhận, ai dè người nào đó được một bước lại muốn tiến một tấc, cuối cùng không phải là đã làm phiền Vương Tuấn Khải cả đời hay sao?

.

2. B – basketball: Bóng rổ

Thực ra Vương Tuấn Khải không mặn nồng gì lắm với trò bóng rổ này, nhưng lần nào Vương Nguyên rủ, cậu cũng chẳng từ chối. Không phải vì Vương Nguyên làm nũng hay ép buộc gì, chẳng qua Vương Tuấn Khải rất thích nhìn thấy một Vương Nguyên sôi nổi, mạnh mẽ, tràn đầy năng lượng trên sân bóng rổ. Những lúc đó, Vương Tuấn Khải thường nghĩ, Vương Nguyên nhi nhà cậu giống như mặt trời nhỏ, rực rỡ đến chói mắt, mà cũng ấm áp đến nỗi người khác lưu luyến không rời. Còn người lưu luyến mặt trời nhỏ này nhất, tất nhiên là Vương Tuấn Khải rồi.

.

3. C – camera: Máy quay

Vương Nguyên trước và sau máy quay, có đôi khi là hai con người hoàn toàn khác. Cậu bé không phải lúc nào cũng sôi nổi, vui vẻ, hay nói chuyện và cười đùa như vậy. Nhưng Vương Tuấn Khải không hề để tâm điều dó, dù sao thì, dù là Vương Nguyên ở trước hay sau máy quay, cũng là Vương Nguyên mà Vương Tuấn Khải hết mực yêu thương nhất. Vui vẻ hay buồn phiền, nụ cười hay nước mắt, hi vọng hay tuyệt vọng, cũng đều là của Vương Nguyên. Chỉ cần thế thôi.

.

4. D – diary: Nhật kí

Có một thời gian Vương Nguyên rất chăm chỉ viết nhật kí, nhưng chỉ được một thời gian rồi cũng thôi, nhật kí nằm lăn lóc một góc, sau cùng biến mất. Nhưng cậu không bao giờ biết quyển nhật kí mà mình cứ tưởng đã bị Đô Đô gặm đi mất đó giờ vẫn nằm yên lặng trong tủ đồ của Vương Tuấn Khải. Ai bảo trang đầu tiên của nhật kí vẽ hình một người (?) nào đó đội cua trên đầu, chân thì dài ơi là dài, răng khểnh hai bên to như cái răng nanh, thử hỏi Vương Tuấn Khải đã lỡ nhìn thấy rồi mà còn có thể để Đô Đô gặm đi thật sao?

.

5. E – eyes: Mắt

Nếu hỏi Vương Nguyên thích điều gì nhất trên người Vương Tuấn Khải, câu trả lời chắc chắn sẽ là mắt. Mắt của Vương Tuấn Khải là mắt phượng, vừa dài vừa nhỏ, mà lông mi cũng dài nữa. Từ xưa đến giờ Vương Nguyên vẫn luôn khoái nhứt trò chọc chọc lông mi của người ta. Nhưng điều quan trọng số một khiến Vương Nguyên thích mắt của Vương Tuấn Khải không phải vì nó đẹp, mà bởi vì trong mắt của Vương Tuấn Khải khi nhìn cậu nhóc lúc nào cũng là dịu dàng.

.

6. F – fingers: Những ngón tay

Nếu hỏi Vương Tuấn Khải thích điều gì nhất trên người Vương Nguyên, câu trả lời chắc chắn sẽ là những ngón tay. Bởi vì Vương Nguyên tập piano, nên những ngón tay của cậu rất đẹp, chỉ là hơi gầy, còn có thể nhìn rõ những khớp xương. Thực ra Vương Tuấn Khải vẫn thích nhất những ngón tay này, bởi vì khi họ nắm tay nhau, thì những ngón tay lồng vào nhau luôn luôn vừa khít.

.

7. G – grow up: Trưởng thành

Vương Tuấn Khải nghĩ rằng điều tốt đẹp nhất trong quá trình trưởng thành đầy đau đớn của bản thân chính là đã gặp được Vương Nguyên.

.

8. H – hate: Ghét

Cả cuộc đời của Vương Tuấn Khải chưa bao giờ nói một câu ghét Vương Nguyên, mặc dù Vương Nguyên đã từng nói câu đó trên dưới mười lần. Không phải Vương Tuấn Khải không khó chịu khi nghe, chỉ là cậu biết, Nhị Nguyên khi nóng giận mới nói như thế, hơn nữa sau đó nhất định sẽ thành tâm xin lỗi. Còn nếu là Vương Tuấn Khải, thì dù trong trường hợp nào, với ý nghĩa nào, sau đó nói cái gì đi nữa, thì đồ ngốc kia nhất định vì một câu đó của mình mà đau lòng. Trên đời này, Vương Tuấn Khải không tiếc nhiều lắm, chỉ tiếc một chút đau lòng của Vương Nguyên nhi nhà cậu.

.

9. I – impression: Ấn tượng

Ấn tượng của Vương Nguyên đối với Vương Tuấn Khải từ ngày đầu tiên gặp mặt cho đến khi biết rõ trên mông người ta có bao nhiêu nốt ruồi đã thay đổi như sau: “Trai đẹp chỉ đẹp khi lặng im thưởng thức” thành “Trai đẹp chỉ đẹp khi (được) thưởng thức trong lặng im”.

.

10. J – joke: Lời nói đùa

Lời nói đùa có tính hài hước nhất của Thiên tổng từ trước đến nay chính là: “Nếu như Vương Tuấn Khải là hổ, thì Vương Nguyên chính là mèo.”.

.

11. K – kid: Đứa nhỏ

Trong lòng Vương Tuấn Khải, Vương Nguyên mãi mãi là một đứa nhỏ, đứa nhỏ từng xụ mặt nói với máy quay rằng, “Không hiểu sao em nghĩ đến ba tháng nữa sẽ không còn gặp được anh ấy, vậy là tự nhiên rơi nước mắt”, đứa nhỏ ngày nào luôn miệng nói muốn cao hơn cậu, đứa nhỏ ngốc nghếch chưa bao giờ rời xa cậu, đứa nhỏ mà Vương Tuấn Khải muốn đặt trên tay, giữ trong tâm, muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho đứa nhỏ ấy.

.

12. L – loyal: Trung thành

Lần đầu tiên Vương Tuấn Khải biết Đô Đô là con chó trung thành như thế nào khi mà nó nhảy chồm lên ngoạm chặt tay áo cậu chỉ vì cậu giúp Vương Nguyên thổi bụi trong mắt.

.

13. M – mistletoe: Tầm gửi

Vương Nguyên bị ám ảnh với tầm gửi. Rốt cuộc thì Giáng Sinh năm ấy ai đã nói với Vương Tuấn Khải rằng chỉ cần hai người hôn nhau dưới nhánh cây tầm gửi là sẽ yêu nhau trọn đời, bên nhau mãi mãi? Con bà nó, Lưu Chí Hoành cậu ta bao nhiêu năm nay vẫn lấy chuyện này ra để trêu chọc cậu, lại còn có ảnh chụp nữa chứ! Nụ hôn đầu của thiếu gia đó!!!

.

14. N – nickname: Biệt danh

Nickname mà Vương Tuấn Khải gọi Vương Nguyên là: Nhị Nguyên, Vương Nguyên nhi, Nhất ca, Tiểu Nguyên. Còn nickname mà Vương Nguyên gọi Vương Tuấn Khải là: Lão Vương, Đại ca, Đội trưởng, Tiểu Khải.

.

15. O – obsess: Ám ảnh

Vương Tuấn Khải thực sự bị ám ảnh rất nhiều bởi Đô Đô của Vương Nguyên.

.

16. P – password: Mật khẩu

Không thể không nói Vương Tuấn Khải bị đả kích rất nhiều khi biết mật khẩu nick weibo của Vương Nguyên là ‘dododangyeu’. Nhưng Vương Tuấn Khải mãi mãi cũng không biết mật khẩu nick QQ của Vương Nguyên là ‘laovuongladongoc’.

.

17. Q – question: Câu hỏi

Vương Nguyên rất hay hỏi này hỏi nọ, hỏi từ đông sang tây, hỏi từ nam sang bắc, mà Vương Tuấn Khải không phải lúc nào cũng có đủ kiên nhẫn để trả lời tất cả các câu hỏi của cậu. Nhưng có một câu hỏi từ bé đã nghe, nhưng đến giờ Vương Tuấn Khải vẫn không chán: “Lão Vương, rốt cuộc khi nào em mới cao bằng anh chứ?”.

.

18. R – request: Yêu cầu

Chỉ cần trong phạm vi có thể, Vương Tuấn Khải sẽ không bao giờ từ chối yêu cầu của Vương Nguyên. Nhưng trong phạm vi đó của Vương Tuấn Khải, tất nhiên là không bao gồm các yêu cầu ảnh hưởng đến sức khỏe của Nhị Nguyên nhà cậu. Thế nên đừng hỏi vì sao một yêu cầu cực kì đơn giản như “Tiểu Khải, em không ăn nữa có được không?” mà Vương Tuấn Khải vẫn kiên quyết từ chối Vương Nguyên.

.

19. S – Snow man: Người tuyết

“Snow man” là bài song ca trong truyền thuyết của Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên. Mặc dù năm nào đến Giáng Sinh Vương Nguyên cũng than thở là mình đã hát bài này bao nhiêu lần rồi, nhưng kì thực là cậu nhóc đã đếm rất kĩ số lần ấy. Bởi vì con số đó cũng đại diện cho bao nhiêu năm mà họ đã ở bên nhau. Mỗi năm một lần, vẫn luôn hi vọng có thể cùng người hát lại giai điệu chưa bao giờ bị thời gian phủ mờ kia.

.

20. T – thin: Gầy

Năm Vương Tuấn Khải mười bốn tuổi, cậu nói trước máy quay: “Chị không thấy em ấy gầy như thế nào sao?”. Năm Vương Tuấn Khải hai mươi bốn tuổi, cậu vẫn nói nói trước máy quay một câu: “Không hiểu vì sao mà em ấy vẫn gầy như thế”. Mười năm qua đi, rất nhiều thứ đã thay đổi, nhưng sự dịu dàng và đau lòng trong câu nói kia chưa bao giờ đổi thay.

.

21. U – unknown: Không biết

Vương Tuấn Khải mãi mãi không biết, năm Vương Nguyên mười một tuổi, đã từng nấp sau cánh cửa phòng tập nhảy cả một ngày trời, mếu máo không biết làm gì khi nhìn thấy đứa nhỏ trong phòng kia tập nhảy đau chân đến bật khóc. Vương Nguyên cũng mãi mãi không biết, năm Vương Tuấn Khải mười hai tuổi, đã từng đau lòng như thế nào mỗi lần nhìn dáng vẻ cô đơn của nhóc con mới vào công ti đang lặng lẽ ngồi một mình trong góc nhà ăn.

.

22. V – voice: Giọng nói

Tuy rằng Vương Nguyên là hát chính trong nhóm, nhưng thực lòng thì cậu thích giọng của Vương Tuấn Khải còn hơn giọng của mình. Bởi vì ngay cả trong giọng nói của Vương Tuấn Khải cũng có thể thấy được sự quan tâm của cậu dành cho đứa trẻ rực rỡ như mặt trời nhỏ kia.

.

23. W – whisper: Thì thầm

Hãy nhìn cách Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải nói chuyện, bạn sẽ hiểu được nghĩa chính xác và đầy đủ nhất của từ thì thầm.

.

24. X – xmas: Giáng Sinh

Giáng Sinh năm Vương Tuấn Khải mười tám tuổi, Ông già Noel rốt cuộc cũng đọc được bức thư của cậu. Khỏi phải nói tâm trạng của Vương Tuấn Khải như thế nào khi mà trong Giáng Sinh đầu tiên ở kí túc xá đại học, giữa một đêm đông tuyết rơi không ngừng, vừa mở cửa ra là đã thấy mặt trời nhỏ của mình cười tít mắt, trên tóc và trên vai vẫn còn vương tuyết trắng, từng cụm khói phả ra trong không khí lạnh lẽo nhưng mang theo sự ấm áp đến kì lạ: “Tiểu Khải, Giáng Sinh vui vẻ!”.

.

25. Y – youth: Thời niên thiếu

Trong thời niên thiếu tốt đẹp nhất của cuộc đời, thật may mắn vì đã gặp được người, đã cùng nhau vượt qua mọi khó khăn gian khổ, đã không buông tay nhau trên quãng đường dài đó, đã có thể đứng ở nơi ánh đèn sân khấu rực rỡ nhất, mỉm cười khi cùng nắm tay cúi chào khán giả một góc chín mươi độ. Tuổi trẻ rực rỡ của chúng tôi, xin cảm ơn.

.

26. Z – zero: Số không

Vương Nguyên từng nói thật mong tình cảm của bọn họ giống như con số không, như vậy dù họ có đi xa đến đâu, đi một vòng rộng như thế nào, thì đến cuối cùng nhất định cũng sẽ trở lại điểm xuất phát.

.

.

.End.

.

.

cuchoe đúng không đúng khôngggg~~ *lăn lộn* mình viết mà tự mình còn thấy cuchoe ý =))

Thiên tổng và Đô Đô quá đáng yêu =)) Vương Nguyên từng nói Vương Tuấn Khải giống như hổ, còn mình thì nghĩ Vương Nguyên như mèo con =)) ôi hổ với mèo con mà chả biết con nào sợ con nào đâu nhá =)) Đô Đô dễ thương hết sức =)) trời ơi ước gì tui có cục cưng trung thành như Đô Đô á =))

anw sinh nhật vui vẻ nha chị yêu ❤ *tung hoa tung tym*